Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-lien-quang-nu-de.jpg

Bắt Đầu Liền Quăng Nữ Đế

Tháng 4 15, 2025
Chương 789. Phi thăng Tiên giới Chương 788. Gặp lại Yến Khuynh Thành
than-quy-hong-hoang-thoi-dai.jpg

Thần Quỷ Hồng Hoang Thời Đại

Tháng 1 25, 2025
Chương 172. Đại cương thức hoàn thành Chương 171. Thực lực tiến nhanh
cuu-than-an-cu-tieu-son-thon-hang-xom-tat-ca-deu-la-dai-lao.jpg

Cựu Thần Ẩn Cư Tiểu Sơn Thôn, Hàng Xóm Tất Cả Đều Là Đại Lão

Tháng 4 22, 2025
Chương 93. Chiến kết Chương 92. Không phải ai đều có thể tại bổn tọa trong khống chế bốc lên
dau-la-chi-ta-co-mot-ban-vo-danh-phap

Đấu La Chi Ta Có Một Bản Vô Danh Pháp

Tháng mười một 23, 2025
Chương 537: Phiên ngoại: Vô danh pháp lai lịch, chư thiên kim thủ chỉ chi chủ Chương 536: Phiên ngoại: Kết nối song song vũ trụ
tong-vo-bat-dau-cam-y-ve-vo-dich-tran-son-ha

Tổng Võ: Bắt Đầu Cẩm Y Vệ, Vô Địch Trấn Sơn Hà!

Tháng mười một 9, 2025
Chương 589: Lưỡng giới Chí Tôn, Vũ Hóa phi thăng! « đại kết cục » Chương 588: Thánh Nhân cảnh giới! Vô tận linh khí ao!
dragon-ball-tu-tro-thanh-vua-cua-nguoi-saiya-bat-dau-lua-chon.jpg

Dragon Ball: Từ Trở Thành Vua Của Người Saiya Bắt Đầu Lựa Chọn

Tháng 2 10, 2025
Chương 622. Gặp lại, Son Goku Chương 621. Zarama tận thế
o-thon-phe-tinh-khong-check-in-tro-nen-manh-me.jpg

Ở Thôn Phệ Tinh Không Check-In Trở Nên Mạnh Mẽ

Tháng 2 4, 2026
Chương 1047: Thế giới mới Chương 1046: Hỗn Độn Chúa Tể cấp chí bảo
di-gioi-chi-ac-ma-tho-san.jpg

Dị Giới Chi Ác Ma Thợ Săn

Tháng 2 6, 2025
Chương 380. Kết thúc Chương 379. Đại kết cục (7)
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 468: Mật Vụ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 468: Mật Vụ

Có tin đồn họ buôn bán vật cấm, ảnh hưởng trật tự tu giới.

Nội dung cần xác minh: nguồn hàng, giao dịch bí mật, thế lực chống lưng.

Phần thưởng: tùy cấp độ tình báo, thưởng đan dược hoặc công pháp.

Kèm theo: một phù lục ẩn thân sử dụng khi điều tra, ba lần cơ hội dùng.

Nhắc nhở:

Không để lộ thân phận.

Không gây xung đột trực diện.

Nếu bại lộ, tự tìm cách thoát thân.

Nếu thất bại, hãy tự hổ thẹn mà kết thúc sinh mệnh.”

Hoa Vân đọc xong, ngón tay kẹp chặt phong thư, khóe môi nhếch nhẹ thành một nụ cười lạnh nhạt.

Diệp Linh tò mò nhìn phong thư trong tay hắn, nghiêng đầu hỏi nhỏ:

“Sư tôn, lại có nhiệm vụ mới ạ?”

Hoa Vân vuốt nhẹ mái tóc nàng, giọng bình thản:

“Ừ. Nhưng lần này, ngươi chỉ cần ở yên tu hành. Chuyện bên ngoài, để ta lo.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt tròn xoe tràn đầy tin tưởng.

“Một lúc sau, khi ánh chiều tà nhuộm vàng cả bầu trời, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên bên ngoài phòng.

Một tiểu nhị gõ cửa, cẩn thận đưa vào một phong thư được buộc bằng dây đỏ.

Hoa Vân nhận lấy, hơi nhướng mày, cảm nhận được chút ba động quen thuộc trong đó.

Đợi tiểu nhị lui xuống, hắn mới mở phong thư ra.

Bên trong, chỉ vỏn vẹn vài chữ:

“Nguy cơ trong bóng tối đã nhen nhóm, xin chớ chậm trễ.”

Ngoài ra, kèm theo trong phong thư là một viên ngọc nhỏ màu lam nhạt, tỏa ra một luồng khí tức thanh tịnh như suối nguồn.

Hoa Vân cầm lấy viên ngọc, trầm ngâm trong chốc lát.

Diệp Linh ngồi một bên tò mò ngó nghiêng, nhưng ngoan ngoãn không dám hỏi nhiều.

Một lúc lâu sau, Hoa Vân thu hồi phong thư và viên ngọc, nhẹ giọng nói:

“Chúng ta phải chuẩn bị một chuyến đi.”

Diệp Linh nghe vậy, đôi mắt sáng lên:

“Dạ! Sư tôn đi đâu, đồ nhi theo đó!”

Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt sâu xa nhưng ôn hòa, chỉ khẽ gật đầu:

“Ngươi chỉ cần đi theo ta, những chuyện khác, không cần nghĩ nhiều.”

“Trời vừa tối, Hoa Vân và Diệp Linh đã rời khỏi quán trọ, ẩn mình vào dòng người thưa thớt trên con phố nhỏ.

Ánh đèn lồng mờ mịt soi sáng từng bước chân, gió đêm mang theo hương cỏ dại nhè nhẹ thổi qua.

Đi một đoạn, Hoa Vân mới dừng lại bên một góc tường cũ kỹ, lấy ra viên ngọc lam nhạt từ trong tay áo.

Hắn nhẹ nhàng vận linh lực, viên ngọc lập tức phát ra ánh sáng nhàn nhạt, chiếu ra một tấm bản đồ nhỏ, một vùng núi hoang sơ, tên gọi “Tử Trúc Lâm”.

“Đó là nơi chúng ta cần đến.”

Giọng Hoa Vân bình thản, ánh mắt sâu lắng.

Diệp Linh cẩn thận ghi nhớ, đôi mắt trong veo lấp lánh ánh sáng.

Nàng không hỏi vì sao, cũng không thắc mắc lý do, chỉ đơn giản tin tưởng vào Hoa Vân tuyệt đối.

“Đi thôi.”

Hoa Vân cất viên ngọc, bước đi trước, áo bào bay nhẹ trong gió.

Diệp Linh nhanh chân đuổi theo, trên môi nở nụ cười rạng rỡ, như ánh sao nhỏ nơi trời đêm.

“Đêm khuya, hai người rời khỏi trấn nhỏ, men theo con đường mòn tiến về phía Tử Trúc Lâm.

Trăng treo cao, ánh sáng lạnh như nước, nhuộm trắng những rặng trúc từ xa đã lờ mờ hiện ra.

Tới gần lâm địa, sương mù bắt đầu dày đặc, từng đám khí trắng bồng bềnh dưới chân, tựa như biển mây.

Diệp Linh len lén kéo vạt áo Hoa Vân, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Vân ca… nơi này… có hơi… đáng sợ.”

Hoa Vân bật cười khẽ, xoa đầu nàng:

“Không sao, có ta ở đây.”

Lời nói bình thản, nhưng khí thế lại như núi lớn vững chãi, khiến Diệp Linh lập tức an tâm, ánh mắt tròn xoe ngập tràn tin tưởng.

Bỗng nhiên

Một tiếng xoạt khẽ vang lên từ trong bụi trúc rậm rạp.

Hoa Vân hơi nheo mắt, cánh tay phải khẽ động.

Một tia sáng bạc như điện lóe lên, chỉ nghe “bốp” một tiếng, một con nhện yêu cỡ bằng bàn tay bị đánh bật ra, lăn mấy vòng dưới đất rồi hóa thành khói xanh tiêu tán.

Diệp Linh há miệng, mắt sáng rực:

“Vân ca lợi hại quá!”

Hoa Vân cười nhạt, thu tay áo:

“Đi tiếp thôi, nơi này chỉ là rìa ngoài thôi.”

Hai bóng người, một cao một nhỏ, hòa vào biển trúc mênh mông trắng xóa, nhẹ nhàng như hai ngôi sao lướt qua màn sương mờ.

“Đi sâu vào Tử Trúc Lâm, sương mù ngày càng dày đặc, ánh trăng cũng dần bị nuốt mất.

Hoa Vân dừng chân, lấy ra một lá bùa vàng nhạt, khẽ điểm lên. Một luồng linh quang mờ mờ lan tỏa, quét mở một lối nhỏ giữa màn sương trắng xóa.

Diệp Linh khẽ chạy đến bên cạnh, như một con thỏ nhỏ nép sát, đôi mắt long lanh ngước nhìn:

“Vân ca, ta… ta có thể giúp được gì không?”

Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt dịu đi:

“Đi sát theo ta, đừng rời ra nửa bước. Ngươi là đệ tử của ta, chỉ cần học cách quan sát trước.”

Diệp Linh lập tức gật đầu như gà mổ thóc, đôi má phúng phính đỏ bừng:

“Vâng! Đệ tử nhất định nghe lời!”

Hai người tiếp tục tiến vào sâu hơn.

Trong trúc lâm, thi thoảng vang lên những tiếng động kỳ lạ, như tiếng cười khẽ, như tiếng ai đó khóc, cũng như có hàng trăm ánh mắt âm u đang theo dõi từng bước chân họ.

Hoa Vân bước đi thong thả, dáng vẻ bình thản như dạo chơi, chỉ cần hắn không sợ, Diệp Linh cũng chẳng chút hoảng loạn, cứ vậy một lòng bám sát theo sau.

Càng vào sâu, sương mù bất chợt tan dần.

Một khoảng đất trống hiện ra giữa biển trúc, ở trung tâm là một gốc trúc tím kỳ lạ cao lớn, từng chiếc lá ánh lên màu tử quang như thủy tinh, đẹp đến mơ hồ nhưng lại ẩn chứa nguy cơ rình rập.

Hoa Vân khẽ nhíu mày, thầm nhủ:

“Đến rồi.”

“Ngay khi Hoa Vân và Diệp Linh vừa bước vào khoảng đất trống, gốc trúc tím khẽ lay động, tựa hồ như có sinh mệnh. Một luồng khí lạnh mơ hồ từ thân cây trúc toát ra, khiến lòng người bất giác ớn lạnh.

Diệp Linh tròn mắt, tay vô thức nắm lấy vạt áo Hoa Vân, thấp giọng:

“Vân ca… gốc trúc này hình như… đang nhìn chúng ta.”

Hoa Vân chỉ yên lặng, ánh mắt thản nhiên mà sâu thẳm.

Hắn giơ tay phải, hai ngón tay kẹp một đạo phù lục, nhẹ nhàng búng ra.

“Phù!”

Một luồng linh quang bắn thẳng vào thân trúc tím. Trong nháy mắt, thân trúc chấn động dữ dội. Từ bên trong vang lên một tiếng rên rỉ như dã thú hấp hối.

Theo đó, một hốc cây hở ra ở gốc trúc, bên trong lờ mờ có vật gì đó đang phát sáng nhẹ.

Diệp Linh tò mò thò đầu ra trước, nhưng Hoa Vân đã giơ tay chắn lại, nhẹ giọng:

“Không được chạm bừa. Trúc linh lâu năm, trong gốc thường cất giữ vật lạ, cũng có thể là bẫy.”

Diệp Linh gật gật đầu như hiểu như không, ngoan ngoãn lùi về sau.

Hoa Vân bước tới gần, đứng trước hốc cây.

Bên trong, đặt một chiếc hộp gỗ mun nhỏ nhắn, phong kín bằng ba tầng cấm chế đơn giản mà tinh xảo.

Hoa Vân chậm rãi giơ tay, từ đầu ngón tay xuất ra một luồng linh lực nhu hòa, từng chút một tháo bỏ cấm chế.

Cấm chế vừa mở ra, trong hộp liền lộ ra một vật

Một tấm phù lục cổ xưa, trên đó chỉ ghi vỏn vẹn một dòng chữ bằng bút tích mơ hồ:

“Nhất niệm sinh tử, thiên địa vô môn.”

Hoa Vân nhíu mày sâu hơn.

Hắn đưa mắt nhìn Diệp Linh, lại nhìn phù lục, trầm mặc thật lâu, rồi mới thản nhiên cất vào tay áo.

Hắn khẽ nói:

“Đi thôi, nơi này không nên ở lâu.”

Diệp Linh ngẩn ngơ gật đầu, ngoan ngoãn đi theo sát sau lưng.

“Hai thầy trò vừa rời khỏi mảnh đất trống, bóng trăng mờ nhạt đã bị tầng mây dày che khuất. Ánh sáng xung quanh tối hẳn, gió trong rừng trúc bắt đầu rít lên như tiếng than khóc.

Diệp Linh bỗng cảm thấy rùng mình, nàng kéo kéo tay áo Hoa Vân, lí nhí nói:

“Vân ca… hình như có ai đó đi theo chúng ta.”

Hoa Vân vẫn bước đi bình thản, không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp:

“Đừng quay lại nhìn. Nếu nó muốn tới, nó tự nhiên sẽ tới.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toi-pham-cuop-doat-cuop-thien-cuop-dia-cuop-chung-sinh
Tội Phạm Cướp Đoạt, Cướp Thiên, Cướp Địa, Cướp Chúng Sinh
Tháng 10 2, 2025
ghi-chep-cai-tong-nghe-mot-nha-ba-nguoi-deu-noi-tieng.jpg
Ghi Chép Cái Tống Nghệ, Một Nhà Ba Người Đều Nổi Tiếng
Tháng 2 9, 2026
co-thon-truong-dao.jpg
Cô Thôn Trường Đạo
Tháng 2 8, 2026
truong-sinh-vo-dao-tu-cuop-doat-tu-dieu-bat-dau.jpg
Trường Sinh Võ Đạo, Từ Cướp Đoạt Từ Điều Bắt Đầu
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP