Chương 467: Phong Thư
Chuyện lần này, liên minh sẽ có thưởng lớn.”
Diệp Linh tò mò nhìn quanh, nhưng bị Hoa Vân nhẹ nhàng kéo tay, nhắc nhở bằng ánh mắt, nơi này không phải chỗ để tùy tiện.
Chỉ trong chốc lát, từ phía xa có một thiếu nữ mặc trường bào trắng tiến tới.
Nàng cúi đầu đưa lên một phong thư, nhẹ giọng:
“Liên minh đặc biệt truyền lệnh.”
Hoa Vân tiếp nhận phong thư, không mở ngay, chỉ gật đầu:
“Ta đã hiểu.”
Hoa Vân thu phong thư vào trong tay áo, không hề mở ra ngay.
Hắn khẽ nói:
“Nơi này không tiện. Chờ rời khỏi thành rồi hãy tính.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò, nhưng cũng không hỏi thêm.
Hai thầy trò nhanh chóng rời khỏi tòa thành sương mù, men theo những con đường nhỏ, đi sâu vào vùng núi hoang vu.
Đợi đến khi đã cách xa nơi ẩn thân của liên minh, Hoa Vân mới dừng lại bên một gốc tùng cổ thụ, lấy phong thư ra.
Một đạo linh lực rất nhẹ phủ quanh, đề phòng có người âm thầm theo dõi.
Xác nhận không có ai ẩn núp gần đó, Hoa Vân mới chậm rãi bóc phong thư.
Bên trong là một mảnh giấy mỏng, chữ viết mạnh mẽ hữu lực:
[Phong Thư]
Giao dịch đã hoàn thành.
Mật lệnh kế tiếp sẽ được ban ra trong vòng ba ngày tới.
Trong thời gian này, tạm thời ẩn thân, không gây chú ý.
Ký tên: Liên Minh Thiên Hạ.
Hoa Vân đọc xong, không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu.
Diệp Linh rướn người nhìn trộm, thấy hắn vẻ mặt bình thản, lại càng cảm thấy tò mò:
“Sư tôn, có phải lại có chuyện lớn không?”
Hoa Vân vuốt nhẹ đầu nàng, mỉm cười:
“Không phải chuyện lớn.
Chỉ là… chuẩn bị đón sóng gió thôi.”
Hoa Vân thu lại mảnh giấy, thi triển một đạo pháp lực nhẹ, đốt nó thành tro bụi bay theo gió.
Sau đó, hắn nhìn Diệp Linh, khẽ nói:
“Chúng ta trở về quán trọ.”
Diệp Linh nghe vậy thì vui mừng ra mặt, ríu rít đáp:
“Vâng ạ! Về nhà mình thôi!”
Hai thầy trò liền quay ngược trở lại thành, bước đi trên con đường mòn quen thuộc.
Sương mù dày đặc vẫn chưa tan, nhưng lần này, mỗi bước chân của Hoa Vân đều vững chãi, tựa như đã có sẵn chuẩn bị cho mọi tình huống.
Một hồi sau, bóng dáng quán trọ cũ kỹ đã hiện ra trong tầm mắt.
Ánh đèn lồng đỏ treo trước cửa vẫn lung lay theo gió, chiếu ra một vầng sáng mờ mịt.
Hoa Vân bước vào trước, Diệp Linh lon ton theo sau.
Vừa thấy chủ quán, lão nhân áo xám hôm trước, Diệp Linh liền vui vẻ chào:
“Ông chủ ơi, bọn ta lại trở về rồi đây!”
Lão nhân áo xám nhướng mày, ánh mắt thâm trầm lướt qua hai người, nhưng chỉ mỉm cười gật đầu:
“Chào mừng trở lại. Phòng của hai vị vẫn như cũ, đã được dọn dẹp sạch sẽ.”
Không cần thêm lời, Hoa Vân đưa tay nhận chìa khóa, dẫn Diệp Linh lên lầu.
Vừa vào phòng, Diệp Linh lập tức nhảy phốc lên giường, lăn một vòng thoải mái:
“Sư tôn à, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi!”
Hoa Vân bật cười khẽ, đóng cửa lại, rồi nghiêm túc nói:
“Linh nhi, từ giờ, không được tự tiện rời khỏi quán trọ.
Chúng ta cần giữ kín hành tung.”
Diệp Linh ngồi dậy, hai tay giơ lên cao như thề:
“Dạ! Đệ tử nghe lời sư tôn!”
Tối hôm ấy, khi ánh trăng mờ nhạt vừa lên đỉnh đầu, từ dưới sân vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.
Diệp Linh đang ngồi xếp đống vỏ kẹo trên bàn, nghe thấy liền chạy ra mở cửa.
Ngoài cửa, không có ai.
Chỉ có một phong thư được kẹp ngay dưới khe cửa, trên giấy còn thoang thoảng mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt.
Diệp Linh tò mò bưng lấy phong thư, lon ton chạy vào:
“Sư tôn ơi, có thư này!”
Hoa Vân đang ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hơi nheo lại.
Hắn nhận lấy phong thư, ngón tay khẽ lướt qua, nhận ra đây không phải loại giấy thông thường, mà là loại chỉ những người trong giới ẩn môn mới dùng.
Không nói một lời, hắn mở thư ra đọc.
Bên trong thư viết:
“Kẻ ngươi đang tìm đã đổi diện mạo, trà trộn trong thành.
Ba ngày tới, vào giờ Hợi, tại góc Tây Bắc tửu lâu, sẽ có dấu hiệu để nhận ra.
Kèm theo một viên ‘Bích Ảnh Đan’ uống vào sẽ giúp ngươi ẩn tàng khí tức trong một canh giờ.
Nhắc nhở: Không được hỏi, không được nhìn lâu, chỉ cần làm theo dấu hiệu.
Nếu thất bại… tự gánh hậu quả.”
Kèm theo phong thư là một chiếc bình ngọc nhỏ, bên trong có một viên đan dược xanh biếc, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Diệp Linh ngồi trong góc phòng, tò mò lắc lắc bình đan dược màu ngọc bích mới nhận. Bất chợt, nàng phát hiện bên trong bình vang lên tiếng sột soạt rất nhỏ.
Nàng nghiêng bình, đổ nhẹ một viên đan dược ra tay, bất ngờ một mảnh giấy nhỏ mỏng manh cũng rơi theo.
Diệp Linh ngẩn người, nhanh chóng cầm mảnh giấy lên. Trên mảnh giấy, chỉ viết vỏn vẹn vài chữ:
“Đan dược chỉ dùng khi ngươi tuyệt đối tin tưởng chính mình. Nếu lỡ hoài nghi, tự diệt thân.”
Nét chữ mạnh mẽ như đao khắc, ẩn chứa một loại uy áp kỳ lạ, khiến nàng không tự chủ mà nắm chặt tay lại.
Hoa Vân ngồi bên, liếc mắt nhìn, khóe môi khẽ cong, nhưng vẫn như thường ngày, nhẹ giọng nói:
“Không hiểu thì đừng suy nghĩ nhiều, cứ tu luyện vững chắc bản tâm là được.”
Diệp Linh ngẩng đầu, ánh mắt trong veo, gật đầu như gà mổ thóc:
“Vâng, sư tôn!”
Đêm đó, trong quán trọ, ánh đèn mờ ấm áp len lỏi qua từng kẽ hở cửa sổ. Hoa Vân lặng lẽ ngồi dựa vào tường, tay lần giở một phong thư cũ kỹ mới nhận được từ liên minh.
Không có lời thừa thãi, bên trong chỉ viết:
“Một nơi cũ, một người cũ. Vật đã trao, tâm chưa định.”
Hoa Vân khẽ nheo mắt, ý vị sâu xa ẩn hiện trong đáy mắt.
Hắn nhắm mắt lại, tựa như ngủ nhưng thần thức thì vẫn trải rộng ra ngoài, lặng lẽ cảm nhận động tĩnh.
Diệp Linh nằm trên giường bên cạnh, hai tay ôm chăn, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Sư tôn… có phải chúng ta lại phải lên đường không ạ?”
Hoa Vân mở mắt, ánh nhìn ôn hòa:
“Không gấp. Trước tiên, tu tâm dưỡng khí.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, rồi lại lén lút nhìn chằm chằm phong thư trong tay hắn, ánh mắt tò mò đến mức như muốn đục thủng cả tờ giấy.
“Hoa Vân thấy nàng ngoan ngoãn như vậy, khẽ gật đầu, ánh mắt như nước hồ thu gợn sóng nhẹ.
Hắn phất tay, lấy ra một quyển ngọc giản màu xanh thẳm, đưa cho Diệp Linh:
“Trong này có một bộ pháp quyết phụ trợ tâm thần, ngươi dành thời gian luyện đi.”
Diệp Linh hai mắt sáng rỡ, hai tay dâng lên nhận lấy, như trân bảo, ôm vào lòng.
Lúc này, ngoài cửa sổ, một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương trà nhàn nhạt và tiếng ồn ào từ tầng dưới.
Dường như bên dưới có nhóm tu sĩ mới tới, giọng điệu vênh váo, cười cợt ồn ào, bàn luận về chuyện thiên hạ.
Hoa Vân nghe một lát, hơi nhíu mày, thấp giọng:
“Ăn no không có việc gì làm, náo loạn cả thanh tịnh.”
Diệp Linh ngồi kế bên, ánh mắt long lanh, nhỏ giọng phụ họa:
“Đúng vậy ạ! Mấy người kia không có tu dưỡng!”
Nghe nàng hùa theo, Hoa Vân bật cười khẽ, vươn tay xoa đầu nàng:
“Ngươi hiểu được như vậy, chứng tỏ đã có tiến bộ.”
Diệp Linh cười ngây thơ, ngoan ngoãn như chú mèo nhỏ.
“Hoa Vân đứng dậy, sửa sang lại tay áo, ánh mắt trầm lặng liếc ra ngoài cửa sổ.
Hắn trầm ngâm một lúc, rồi quay sang dặn dò:
“Ở đây một thời gian, ngươi cứ an tâm tu hành, đừng tùy tiện ra ngoài.”
Diệp Linh ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo, nhu thuận đáp lời:
“Dạ, sư tôn.”
Ngay lúc đó, một bóng người áo xám lướt nhanh qua hành lang, khẽ gõ cửa hai cái rồi biến mất như gió.
Trước cửa, một chiếc phong thư tinh xảo rơi xuống, giấy vàng kim óng ánh, ẩn hiện dấu hiệu liên minh quen thuộc.
Hoa Vân bước đến, nhặt lên.
Hắn mở phong thư, ánh mắt lướt nhanh:
“Lần này, nhiệm vụ cần thẩm tra một hội buôn tên là ‘Thiên Bảo Trai’.