Chương 466: Bích Lạc Nhai
”
Phong thư vừa đọc xong, lập tức bốc cháy thành tro bụi, không để lại dấu vết.
Người áo đen đưa tay chắp lại thành một ấn quyết kỳ dị, sau đó hóa thành một làn khói mỏng, biến mất trong màn đêm.
Diệp Linh chớp mắt:
“Sư tôn, Bích Lạc Nhai ở đâu vậy? Nghe thật oai nha!”
Hoa Vân nhàn nhạt nói:
“Là một nơi… nếu ngươi bước chân vào, chỉ có thể đi ra với một thân xác lạnh.”
Diệp Linh nghe xong vẫn tươi cười rạng rỡ:
“Vậy đi thôi sư tôn! Có người xấu thì ta cùng người vạch trần!”
Hoa Vân khẽ cười, đáy mắt sâu thẳm.
Cuộc chơi lần này… thú vị rồi.
Hoa Vân khẽ gật đầu:
“Đi thôi.”
Không chút do dự, hắn dắt Diệp Linh, hóa thành một đạo lưu quang bắn thẳng lên trời, nhắm hướng Bích Lạc Nhai mà lao tới.
Trời đêm mênh mông, gió gào thét vần vũ.
Bích Lạc Nhai, nơi này là một vết nứt khổng lồ giữa hai dãy núi, sâu không thấy đáy, khí đen dày đặc cuồn cuộn như vực tử thần, chẳng mấy kẻ dám bén mảng.
Nhưng vừa đặt chân đến, Hoa Vân đã cảm nhận được một cỗ sát ý lạnh lẽo từ dưới khe vực thấu ngược lên.
Diệp Linh bám chặt lấy tay áo hắn, lẩm bẩm:
“Nơi này… thật u ám a…”
Hoa Vân nhíu mày, ánh mắt sắc bén như kiếm:
“Càng là chốn chết, càng dễ che giấu bí mật.”
Hắn vung tay ném ra một tấm phù lục, ánh sáng lập tức tản ra, mở ra một lối đi nhỏ tạm thời xuyên qua khí đen.
Cả hai cẩn thận tiến vào.
Vừa đi được vài trượng, đột nhiên
Ầm!
Một thân ảnh từ trên cao lao thẳng xuống chắn đường, mang theo sát khí bức người.
Là một nam tử áo xanh, khuôn mặt lạnh băng, tay cầm trường đao.
Hắn gằn giọng:
“Người của Đoạn Vô Minh? Muốn chết thì bước tiếp, không thì cút ngay!”
Diệp Linh trợn tròn mắt, thì thầm:
“Sư tôn, hắn dữ quá…”
Hoa Vân chỉ nhàn nhạt liếc mắt, giọng lãnh đạm:
“Nếu nhường đường, sống. Nếu ngăn ta, chết.”
Nam tử áo xanh cười khẩy, trường đao vung lên, ánh đao như bão tố quét tới!
Ánh mắt Hoa Vân lạnh như băng.
Hắn không hề nhúc nhích, chỉ vươn tay ra, hai ngón tay khẽ kẹp lấy ánh đao đang chém tới!
Keng!
Một tiếng vang chói tai nổ tung trong khe vực.
Nam tử áo xanh trợn mắt, chỉ cảm thấy một luồng lực lượng như biển gầm ập thẳng vào người mình, trường đao trong tay rắc một tiếng vỡ nát thành từng mảnh nhỏ.
Không đợi hắn phản ứng, bàn tay Hoa Vân nhẹ nhàng vung lên
Ầm!
Nam tử như diều đứt dây, cả người bay ngược ra ngoài, đập mạnh vào vách đá, thân thể rũ xuống, sống chết không rõ.
Diệp Linh mở to đôi mắt long lanh, vô thức vỗ tay:
“Sư tôn lợi hại quá!”
Hoa Vân vẫn bình thản, như thể vừa rồi chỉ là phủi bụi áo choàng.
Hắn phất tay, tiếp tục dẫn Diệp Linh tiến sâu vào trong vực.
Càng đi, khí tức âm trầm càng nặng nề. Từng luồng sát khí như những móng vuốt vô hình cào cấu thần hồn, khiến người thường chỉ cần đặt chân vào cũng bị tâm thần dao động, phát điên trong khoảnh khắc.
Nhưng Diệp Linh có Hoa Vân bảo hộ, tay nhỏ nắm chặt tay áo hắn, vẻ mặt vẫn trong trẻo, đầy tin tưởng.
Đi được một đoạn, một tòa thạch đài hiện ra giữa khe vực.
Giữa thạch đài, lặng lẽ đặt một chiếc hộp gỗ đen.
Không ai canh giữ, cũng không có bất kỳ dấu vết bố trí nào.
Nhưng Hoa Vân lập tức dừng bước, ánh mắt trở nên thâm trầm.
“Có bẫy.”
Diệp Linh thì thào:
“Sư tôn… chúng ta có lấy không?”
Hoa Vân khẽ cười nhạt, đứng im lặng vài giây, sau đó chỉ ngón tay búng ra một tia kiếm quang nhỏ bé.
Vèo!
Kiếm quang xuyên qua không trung, bắn thẳng tới chiếc hộp.
Ngay khoảnh khắc nó chạm vào
Ầm!
Một trận nổ dữ dội vang lên, cả thạch đài run rẩy, vô số ảo ảnh lấp lóe trong khe vực như muốn nuốt chửng mọi sinh linh.
Nhưng chiếc hộp vẫn còn đó, không hề tổn hại.
Chỉ có điều
Người lẽ ra phải đến lấy chiếc hộp, đã biến mất.
Hoa Vân khẽ gật đầu, thản nhiên thu lại kiếm quang.
Hắn búng nhẹ tay áo, một luồng phong ấn vô hình lập tức trải rộng, bao phủ cả thạch đài lẫn chiếc hộp vào bên trong.
Sát khí bị áp chế, khe vực lặng ngắt như tờ.
Hắn không tiến lên.
Ngược lại, kéo tay Diệp Linh, nhẹ nhàng ẩn thân vào một vách đá gần đó, thần thức thu liễm đến cực hạn.
Diệp Linh cũng nín thở, ngoan ngoãn theo sát bên cạnh Hoa Vân, đôi mắt tròn xoe tò mò nhìn chiếc hộp từ xa.
Thời gian lặng lẽ trôi qua.
Một canh giờ… hai canh giờ… gió trong khe vực rít gào từng đợt lạnh lẽo.
Đột nhiên, không gian khẽ dao động.
Một bóng người mơ hồ, giống như u linh, từ sâu trong khe vực trôi ra, nhẹ nhàng đáp xuống thạch đài.
Y khoác một bộ trường bào màu tro xám, không nhìn rõ dung mạo, chỉ để lộ ra một cánh tay gầy guộc như que củi.
Bóng người đưa tay định chạm vào chiếc hộp gỗ đen.
Ngay khoảnh khắc đó
Hoa Vân búng ngón tay.
Một đạo kiếm khí lạnh lùng như băng xuyên phá hư không, chớp mắt đã xuất hiện trước ngực đối phương!
Phụt!
Máu tươi bắn ra như suối.
Bóng người không kịp tránh né, bị kiếm khí đánh lùi mấy bước, ngã nhào xuống đất.
Từ trong bóng tối, giọng Hoa Vân vang lên lãnh đạm:
“Để lại lời giải thích, ta tha cho một mạng.”
Diệp Linh mở to mắt kinh ngạc, trong lòng thầm thì:
“Sư tôn ra tay thật đẹp mắt…”
Bóng người ôm ngực, máu tươi từ kẽ tay chảy thành dòng, nhưng vẫn cố gắng chống tay ngồi dậy.
Y ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt hoảng loạn, run giọng nói:
“Ta chỉ là một kẻ được thuê… Không biết gì nhiều…!”
Hoa Vân nheo mắt, ánh kiếm trong tay lóe lên.
Áp lực trầm trọng như núi lớn đè xuống, khiến bóng người nghẹn thở, lập tức cuống quýt nói tiếp:
“Là người của ‘Dạ Mục Các’… thuê ta lấy chiếc hộp này!
Bọn họ nói… chiếc hộp bên trong có thứ liên quan đến một truyền thừa cổ xưa…!”
Diệp Linh tròn xoe mắt, thì thào:
“Dạ Mục Các… là tổ chức nào vậy sư tôn…?”
Hoa Vân không quay đầu, chỉ thản nhiên đáp:
“Một đám người làm việc trong bóng tối, lấy việc mua bán bí mật và ám sát làm nghề.”
Bóng người thấy Hoa Vân chưa ra tay tiếp, vội vàng rút từ trong lòng ra một mảnh lệnh bài bằng đồng, ném về phía hai thầy trò:
“Đây… Đây là tín vật liên hệ với người thuê ta… Các ngươi… tha mạng cho ta!”
Hoa Vân phất tay áo, một luồng linh lực cuốn lấy lệnh bài.
Hắn lạnh lùng liếc qua, rồi nói:
“Ngươi tự lo lấy thân đi.”
Bóng người như được đại xá, lảo đảo thi triển thân pháp trốn đi trong màn đêm.
Diệp Linh rón rén tiến lại gần Hoa Vân, nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn, chúng ta có mở chiếc hộp ra không?”
Hoa Vân lặng im trong chốc lát, rồi ánh mắt trầm xuống:
“Không vội. Chiếc hộp này… không đơn giản.”
Hoa Vân trầm ngâm giây lát, rồi dứt khoát thu chiếc hộp vào trong tay áo.
“Việc này liên quan tới liên minh. Giao cho họ xử lý là thỏa đáng nhất.”
Diệp Linh ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo lóe sáng:
“Sư tôn thật cẩn trọng!”
Hoa Vân khẽ gật đầu, dắt Diệp Linh rời khỏi khe vực.
Hai người phi thân giữa đêm khuya, vượt qua những dãy núi trập trùng, hướng thẳng về phía tổng bộ bí mật của liên minh.
Sau hai ngày đường, cuối cùng trước mặt hiện ra một tòa thành trì ẩn mình trong sương mù, linh khí ngưng tụ thành màn chắn nhàn nhạt.
Hoa Vân lấy ra một tấm lệnh bài, quét nhẹ qua cổng thành.
Chỉ nghe “cạch” một tiếng, cánh cổng lớn tự động mở ra.
Một người trung niên mặc áo bào tím, thần sắc trang nghiêm, lập tức bước tới nghênh đón:
“Ngươi đã tới. Người của liên minh đã chờ sẵn.”
Hoa Vân không nói thêm, chỉ đưa chiếc hộp ra.
Người trung niên nhận lấy bằng hai tay, ánh mắt lướt qua vẻ kinh ngạc, nhưng cũng không dám hỏi nhiều.
Ông ta trịnh trọng nói:
“Vật này sẽ lập tức được đưa vào tầng bí mật.