Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
sai-ky-nang-cua-ta-moi-tuan-doi-moi.jpg

Sai, Kỹ Năng Của Ta Mỗi Tuần Đổi Mới

Tháng 1 12, 2026
Chương 280: Yamato Mikoto Chương 279: Cướp ta người? Ngươi đã có đường đến chỗ chết!
tam-quoc-may-mo-phong-luu-phong-tuyet-dia-cau-sinh.jpg

Tam Quốc Máy Mô Phỏng: Lưu Phong Tuyệt Địa Cầu Sinh

Tháng 1 24, 2025
Chương 371. Trận chiến cuối cùng, Nhân tộc Nhân Hoàng Chương 370. Phục Hi tán thành, hai loại phương án
toan-cau-luan-hoi-chi-co-ta-biet-tong-kich-vo-tinh

Toàn Cầu Luân Hồi: Chỉ Có Ta Biết Tổng Kịch Võ Tình

Tháng 10 12, 2025
Chương 467: Tinh không chiến trường lập đoàn! Nữ Oa Hậu Thổ: Giới này Luân Hồi điện chủ năng chỗ ( Hết trọn bộ ) Chương 466: Chiến thần? Giây! Thần Vương? Giây! Eva? Trực tiếp lập đoàn biến đoạt tâm ma!
sieu-cap-than-cuop-doat.jpg

Siêu Cấp Thần Cướp Đoạt

Tháng 1 23, 2025
Chương 1033. Vĩnh sinh chí tôn Chương 1032. Vĩnh sinh bí mật
toan-tong-mon-deu-la-de-tu-thien-tai.jpg

Toàn Tông Môn Đều Là Đệ Tứ Thiên Tai

Tháng 2 9, 2026
Chương 263: Trùng kiến gia viên: Theo đất tuyết túp lều đến băng tuyết pháo đài Chương 262: Rơi: Hoan nghênh đi tới Linh giới. . . hoang dã cầu sinh
tay-du-ta-doi-nay-khong-lam-lay-kinh-nguoi.jpg

Tây Du: Ta, Đời Này Không Làm Lấy Kinh Người

Tháng 12 21, 2025
Chương 526: Chư thiên an hòa, hồng hoang đổi chủ Chương 525: Từ chối trách nhiệm, phiền phức không ngừng
trung-sinh-2000-tu-truy-cau-ngay-ngo-giao-hoa-ngoi-cung-ban-bat-dau

Trùng Sinh 2000: Từ Truy Cầu Ngây Ngô Giáo Hoa Ngồi Cùng Bàn Bắt Đầu

Tháng 1 29, 2026
Chương 1422: Ta? Tham gia hải tuyển? Chương 1421: Bề mặt tìm trở về
cuu-huyen-thien-de.jpg

Cửu Huyền Thiên Đế

Tháng 1 19, 2025
Chương 1536. Thiên La quỷ đạo, họa địa vi lao Chương 1535. Thiên Diện Ma Tôn xuất hiện
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 465: Phục Kích
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 465: Phục Kích

Diệp Linh vội vàng gật đầu, hai tay ôm chặt chiếc hộp, theo sát sau lưng sư tôn rời đi.

Ánh chiều tà kéo dài bóng dáng hai người trên mặt đất.

Chiếc hộp nhỏ im lặng trong vòng tay Diệp Linh, như cất giấu một bí mật khôn lường…

Trên con đường hẻo lánh dẫn đến Lạc Nhật Cốc, gió đêm bắt đầu nổi lên, thổi tung những chiếc lá úa vàng lạo xạo dưới chân.

Diệp Linh ôm chặt chiếc hộp, bước chân nhẹ nhàng nhưng trong lòng lại thấp thỏm bất an.

Bỗng nhiên, Hoa Vân khẽ nâng tay, Diệp Linh lập tức dừng lại, không dám thở mạnh.

Một luồng sát khí mỏng manh như tơ nhện đang dần siết chặt xung quanh.

“Có người phục kích.”

Giọng Hoa Vân nhẹ như gió thoảng, nhưng chứa đựng khí thế không thể nghi ngờ.

Ngay khoảnh khắc đó, từ bốn phương tám hướng, hàng loạt hắc y nhân từ trong bóng tối lao ra như sói đói.

Chưa kịp ra tay, bọn chúng đã lập tức giăng lưới trận pháp, phong tỏa mọi đường lui.

Tên cầm đầu lạnh lùng nói:

“Giao chiếc hộp ra, tha cho các ngươi một con đường sống.”

Hoa Vân nhếch môi, như thể vừa nghe một câu chuyện nực cười.

Diệp Linh, đứng sau lưng hắn, ánh mắt tròn xoe, nhỏ giọng hỏi:

“Sư tôn… chúng ta làm gì bây giờ?”

Hoa Vân khẽ nghiêng đầu, nhẹ nhàng nói:

“Ngươi chỉ cần ôm hộp cho chắc.”

Dứt lời, tay áo hắn khẽ động, một luồng kiếm khí mờ mịt bỗng từ lòng đất bốc lên, lạnh lẽo như sương tuyết.

Hắc y nhân chưa kịp phản ứng, đã có vài tên bị kiếm khí xé toạc không gian, ngã gục tại chỗ.

Cả khu rừng phút chốc như bị đóng băng.

Tên cầm đầu biến sắc, gằn giọng:

“Giết! Lấy bằng được chiếc hộp!”

Hàng loạt ám khí, pháp bảo đồng loạt bay tới.

Nhưng dưới tay Hoa Vân, tất cả chỉ như trò trẻ con.

Chỉ cần một bước chân, một cái phất tay, kiếm khí tung hoành, kẻ địch lần lượt ngã xuống, không kẻ nào sống sót quá ba chiêu.

Diệp Linh tròn mắt nhìn, trong lòng không khỏi run lên thán phục:

“Sư tôn… thật lợi hại…”

Cuối cùng, tên cầm đầu cũng bị ép lùi lại, ánh mắt đầy hoảng loạn.

Hắn rút ra một vật kỳ quái hình tròn, giống như muốn kích hoạt vật gì đó.

Hoa Vân lạnh lùng liếc một cái, một luồng kiếm khí sắc bén xé gió bay tới, cắt phăng cánh tay hắn.

Tên kia gào lên, vật tròn rơi xuống đất, vỡ nát thành từng mảnh.

Hoa Vân không thèm liếc mắt nhìn, chỉ phất tay một cái.

Một cơn gió lốc nổi lên, quét sạch tất cả xác chết và vết máu trong chớp mắt.

Mọi thứ lại trở về yên tĩnh như chưa từng có giao chiến.

Hắn quay lại, ánh mắt dịu đi nhìn Diệp Linh:

“Đi tiếp.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, hai tay càng ôm chặt chiếc hộp, như thể sợ nó bị cướp mất.

Hai bóng người lại lặng lẽ tiến về phía trước, dưới ánh trăng lạnh lẽo.

Trăng treo lơ lửng giữa trời, ánh sáng lặng lẽ đổ xuống con đường mòn phủ đầy bụi cát.

Hoa Vân và Diệp Linh đi suốt một canh giờ, cuối cùng cũng đến gần lối vào Lạc Nhật Cốc.

Nơi này nằm sâu giữa hai vách núi dựng đứng, chỉ có một con đường hẹp duy nhất dẫn vào.

Diệp Linh khẽ kéo tay áo Hoa Vân, thì thầm:

“Sư tôn… ta cảm thấy… hình như có người nhìn chúng ta…”

Hoa Vân nhẹ gật đầu, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao liếc về phía trước.

Một cơn gió lạnh vô hình lướt qua, kéo theo mùi tanh nhàn nhạt, dấu hiệu rõ ràng của sát khí.

Phía trước lối vào, có người đang chờ.

Không cần bước thêm, chỉ đứng ngoài xa cũng có thể thấy bóng đen lố nhố trong sương mù, đội hình dày đặc, bố trí thành hình cánh cung, sẵn sàng khép lại bất kỳ lúc nào.

Kẻ dẫn đầu là một nam tử trung niên mặc áo bào tím, ánh mắt thâm trầm.

Trong tay hắn cầm một chiếc lệnh bài kỳ lạ, mặt trước khắc hình chiếc lông chim màu đen, tượng trưng cho một tổ chức ngầm chỉ lưu truyền trong truyền thuyết: Huyền Dực Các.

Người đó cất giọng vang vọng giữa màn đêm:

“Để chiếc hộp lại. Các ngươi không cần chết.”

Hoa Vân khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như sương mỏng, ánh mắt lạnh đi vài phần.

“Muốn hộp, bước qua xác ta.”

Không khí như đông cứng lại trong khoảnh khắc đó.

Ầm!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía vách núi. Từ hai bên, phù văn trận pháp sáng bừng, khóa chặt con đường phía sau bọn họ.

Diệp Linh nhìn quanh, lo lắng níu chặt tay áo Hoa Vân:

“Sư tôn… bị vây rồi!”

Hoa Vân đặt tay lên chuôi kiếm, chậm rãi rút ra

Thanh kiếm bạc nhạt lóe sáng dưới ánh trăng, như một tia sao rơi giữa đêm tối.

Đối mặt với vòng vây dày đặc, hắn vẫn đứng thản nhiên, giống như một cây tùng ngạo tuyết giữa bão giông.

Diệp Linh nhìn quanh, thấy tình hình căng thẳng liền lúng túng quơ tay tìm cách giúp sư tôn.

Nàng nhớ lại trong túi trữ vật có một thứ từng được tặng

Một quả pháo tín hiệu dùng để cầu cứu.

Vội vàng lấy ra, Diệp Linh không suy nghĩ nhiều, bóp nát quả pháo ngay giữa trận địa.

ẦM!!!

Một cột sáng màu xanh lam bắn thẳng lên trời, chói lọi cả màn đêm tĩnh mịch.

Hoa Vân: “…”

Huyền Dực Các: “…”

Không khí bỗng nhiên đóng băng trong ba giây.

Cả đám người ai nấy đều ngơ ngác, bởi vì quả pháo kia… không phải để cầu cứu viện binh, mà là tín hiệu đánh dấu vị trí để sát thủ đuổi giết chính xác!

Từ xa, trong bóng đêm vọng lại tiếng sáo lạnh lẽo, như có một toán sát thủ đang nhanh chóng tiếp cận nơi này.

Diệp Linh ngây thơ nhìn Hoa Vân, đôi mắt long lanh như nai con:

“Sư tôn… ta giúp người rồi!”

Hoa Vân im lặng trong một thoáng dài.

Ánh trăng rọi xuống gương mặt hắn, vẽ ra một nụ cười nhẹ không thể nào đoán nổi là vui hay giận.

“Rất tốt.”

Hắn gật đầu.

“Rất đúng lúc cần thêm chút náo nhiệt.”

Hoa Vân đứng im như núi, khí thế tĩnh lặng mà sắc bén như đao kiếm.

Trong khi đó, Diệp Linh

vừa bóp nát quả pháo xanh, lại còn loay hoay lấy thêm từ túi trữ vật ra một loạt “bảo bối” tự chế.

Nào là:

Một lọ khói mê, chưa bóp đã rỉ ra mùi ngọt như mía lùi.

Một lá bùa triệu mèo, run run thắp lửa đốt luôn cả tay áo.

Một vòi nước di động, mới khởi động đã phun mù mịt như sương mù mùa đông.

Ầm! Bùm! Xì xì!

Chỉ trong chớp mắt, chiến trường uy nghiêm biến thành… lễ hội tết thiếu nhi.

Đám tu sĩ Huyền Dực Các thì che mặt, bịt mũi, xô đẩy nhau như đàn gà mắc mưa.

Bóng sát thủ từ xa cũng chững lại, như đang cân nhắc xem có nên giết người ở một nơi kỳ quặc thế này không.

Hoa Vân nheo mắt, khẽ thở dài.

Ánh mắt hắn khi nhìn Diệp Linh, rõ ràng không hề giận, ngược lại còn có vẻ… âm thầm thỏa mãn.

“Giỏi lắm.”

Thanh âm trầm thấp như gió nhẹ qua rừng trúc.

Diệp Linh quay đầu, hớn hở:

“Sư tôn, ta còn có thuốc trừ sâu, có cần không ạ?”

Hoa Vân: “…”

Hắn thực sự suy nghĩ một chút.

“Nếu là sâu độc của Huyền Dực Các, vậy phun thêm cũng được.”

Diệp Linh: “Vâng ạ!!!”

Nàng hí hửng móc ra thêm một bình xịt, lao vào giữa trận địa như một chú chim sẻ bé nhỏ… nhưng… cực kỳ sát thương.

Ngay khi tiếng sáo lạnh lẽo còn vang vọng trên không trung,

một bóng người áo đen tựa như quỷ mị đột ngột xuất hiện trước mặt Hoa Vân và Diệp Linh.

Người đó không nói một lời, chỉ lặng lẽ quăng ra một vật.

Là một phong thư, được bọc bằng tầng tầng lớp lớp linh khí che giấu.

Hoa Vân vươn tay bắt lấy.

Trên mặt phong thư, không có dấu hiệu tông môn nào, chỉ in duy nhất một ký hiệu kỳ lạ:

Một thanh kiếm cắm vào mặt trăng.

Diệp Linh tò mò, nhón chân nhìn trộm, ánh mắt lấp lánh như đang mong chờ một cuộc phiêu lưu mới.

Hoa Vân nhẹ nhàng xé mở phong thư.

Bên trong, chỉ có mấy hàng chữ ngắn ngủi:

“Nếu muốn sống, đừng ở lại nơi này quá ba ngày.

Nếu muốn biết sự thật, hãy tìm đến ‘Bích Lạc Nhai’.

Người gửi, Đoạn Vô Minh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-triet-giao-an-ra-cai-hon-nguyen-dai-la.jpg
Người Tại Triệt Giáo, Ăn Ra Cái Hỗn Nguyên Đại La
Tháng 3 2, 2025
ta-mo-ho-nu-do-de-tu-hanh-thuong-ngay.jpg
Ta Mơ Hồ Nữ Đồ Đệ Tu Hành Thường Ngày
Tháng 2 23, 2025
tien-phu-lam-ruong.jpg
Tiên Phủ Làm Ruộng
Tháng 2 3, 2026
than-phat-dung-la-chinh-ta
Thần Phật Đúng Là Chính Ta
Tháng mười một 13, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP