Chương 464: Vọng Hư Hoa
Một khóm hoa nhàn nhạt lay động giữa sương mù, những cánh hoa tựa như được ngưng tụ từ ánh trăng.
Vọng Hư Hoa, quả nhiên là thứ cực kỳ hiếm thấy.
Hoa Vân khẽ nhíu mày.
Mọi chuyện dường như quá thuận lợi…
Hoa Vân không vội hành động.
Hắn hơi nghiêng người, ánh mắt sắc bén đảo quanh.
Diệp Linh đứng kế bên, hai tay nắm chặt vạt áo, lặng im không dám thở mạnh.
Bốn phía vẫn mờ ảo, mùi hương của Vọng Hư Hoa ngào ngạt, khiến người ta như lạc vào mộng cảnh.
“Càng thơm, càng độc.”
Hoa Vân khẽ nói.
Hắn rút từ tay áo ra một tấm phù màu vàng nhạt, vẽ bằng mực đen, vung tay đánh ra.
Phù văn vừa chạm đất liền bùng lên một ánh sáng mờ, nhanh chóng lan rộng thành một vòng bảo hộ trong phạm vi mười trượng.
Một tiếng “xoẹt” nhẹ vang lên.
Từ mặt đất, vô số sợi tơ mỏng như tóc bắn ra, bị ánh sáng của tấm phù đốt cháy thành tro.
Diệp Linh mở to mắt:
“Sư tôn, thật lợi hại!”
Hoa Vân lạnh nhạt gật đầu:
“Chỉ là một trò nhỏ.”
Ánh mắt hắn lướt qua gốc Vọng Hư Hoa lần nữa, sâu thẳm như hồ nước đêm.
Quả nhiên, phía sau bụi hoa, ẩn hiện một thứ gì đó… một hòn đá? Không, không giống.
Nó nhè nhẹ nhúc nhích.
Hoa Vân nhếch môi.
“Quả nhiên có quỷ.”
Không hề do dự, Hoa Vân vung tay.
Một đạo kiếm quang lạnh như băng vút thẳng tới bụi hoa.
Ầm!
Bụi hoa nổ tung.
Một thân ảnh lao ra, là một thiếu nữ áo tím, ánh mắt kinh hoàng.
“Tha… tha mạng!” nàng ta thét lên, vội vàng quỳ rạp xuống đất.
Hoa Vân liếc qua, sắc mặt không đổi.
Diệp Linh hốt hoảng bước tới, nhỏ giọng:
“Sư tôn, nàng ta… là ai vậy?”
Hoa Vân cười lạnh:
“Hạng người núp gió trốn mưa, không cần hỏi nhiều.”
Hắn bước đến trước mặt thiếu nữ, lạnh giọng:
“Tên họ, lai lịch, mục đích.”
Thiếu nữ run rẩy, lắp bắp khai:
“Tiểu nữ… là đệ tử tán tu, nghe đồn ở đây có kỳ hoa dị thảo, nên mới lẻn vào hái trộm, tuyệt không có ác ý!”
Hoa Vân lạnh nhạt “ừ” một tiếng, đôi mắt tối sâu như vực thẳm, như thể chỉ cần nàng ta nói sai một chữ, hắn sẽ lập tức lấy mạng.
Áp lực như núi đè xuống khiến thiếu nữ toàn thân cứng đờ, gần như muốn khóc ra.
Diệp Linh thấy vậy, không nhịn được mà hơi nhíu mày, nhưng vẫn im lặng đứng sau lưng Hoa Vân, không dám tùy tiện lên tiếng.
Hoa Vân lạnh lùng phất tay:
“Diệp Linh.”
Diệp Linh hiểu ý, lập tức bước tới, tay áo khẽ cuộn lên một luồng linh lực, phong tỏa thiếu nữ áo tím.
“Đừng chống cự, bằng không chết ngay tại chỗ.”
Giọng Diệp Linh nhẹ nhàng, trong trẻo, nhưng ngữ khí lại tuyệt đối không cho phép phản kháng.
Thiếu nữ áo tím toàn thân run rẩy, không dám cử động.
Diệp Linh kiểm tra nhanh gọn.
Trong người thiếu nữ chỉ có vài bình đan dược bình thường, một túi trữ vật rách nát, cùng với một thanh kiếm gãy.
Không có dị động nào khác.
Diệp Linh ngẩng đầu nhìn Hoa Vân, nhẹ giọng:
“Sư tôn, không tìm thấy vật khả nghi.”
Hoa Vân nhàn nhạt gật đầu, ánh mắt vẫn lạnh như băng:
“Lần này tha cho ngươi một mạng. Cút.”
Thiếu nữ như được đại xá, quỳ dập đầu liên tục mấy cái, sau đó chật vật bỏ chạy.
Chờ bóng dáng nàng ta biến mất sau rừng cây, Diệp Linh mới nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn, nàng ấy thật sự chỉ là hái trộm kỳ thảo thôi sao?”
Hoa Vân khẽ cười lạnh:
“Dù chỉ là lá cây cũng không được tùy tiện động vào, đó là đạo lý. Không hiểu, tất sẽ chuốc họa.”
Diệp Linh gật đầu như hiểu như không, ánh mắt càng thêm trong veo.
Hoa Vân thu ánh mắt lại, tay áo khẽ vung lên, một luồng linh khí tràn ra, cuốn lấy chiếc hộp gỗ ban nãy.
Thế nhưng khi linh khí chạm vào, Hoa Vân hơi nhíu mày.
Chiếc hộp, đã biến mất.
Chỉ còn lại một vệt linh văn nhàn nhạt trong không khí, phảng phất như dấu vết dịch chuyển không gian vừa xảy ra.
Diệp Linh kinh ngạc trợn tròn mắt:
“Sư tôn! Hộp đâu rồi?”
Hoa Vân bình tĩnh nói:
“Kẻ nhận hộp đã ẩn thân rời đi trước khi chúng ta phân tâm.”
Diệp Linh hoảng hốt:
“Vậy… vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Hoa Vân đưa tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm bên hông, ánh mắt thâm trầm nhưng vẫn lạnh lùng như nước:
“Không sao. Hộp thật vẫn còn.”
Diệp Linh ngây ra:
“Hả?”
Hoa Vân khẽ cười nhạt:
“Đó chỉ là hộp giả. Hộp thật…”
Ngón tay chàng khẽ lật, trong lòng bàn tay hiện ra một chiếc hộp gỗ nhỏ xíu, linh khí quanh nó tĩnh lặng bất động, tựa như nó tồn tại từ thuở hỗn độn chưa khai.
Diệp Linh mừng rỡ:
“Sư tôn thật lợi hại!”
Hoa Vân chỉ cười nhạt, lướt mắt nhìn sâu vào khoảng rừng rậm trước mặt.
“Có kẻ muốn giỡn trò trước mặt ta. Đáng tiếc, quá nông cạn.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt sùng bái long lanh như sao.
Hai thầy trò tiếp tục hành trình, men theo con đường nhỏ quanh co trong rừng sâu.
Không lâu sau, trước mắt họ hiện ra một sơn động ẩn khuất sau lớp dây leo dày đặc.
Theo chỉ dẫn trong mật thư, chính nơi này là địa điểm giao chiếc hộp.
Hoa Vân đưa mắt nhìn quanh, sắc mặt bình thản.
Diệp Linh ngây thơ đứng bên cạnh, hai tay ôm chặt chiếc hộp, trông cực kỳ cẩn thận.
Bọn họ chờ đợi một lúc lâu.
Nhưng người được ghi trong mật thư, “Kẻ đón nhận” vẫn không hề xuất hiện.
Một trận gió lùa qua, trong rừng vẳng lại tiếng lá xào xạc, lạnh lẽo đến lạ thường.
Diệp Linh nghi hoặc kéo nhẹ tay áo sư tôn:
“Sư tôn… không phải người ta không đến chứ?”
Hoa Vân khẽ híp mắt lại, ánh mắt như băng tuyết:
“Không phải không đến.”
Hắn bước lên hai bước, cúi người nhặt lên một vật dưới chân, đó là một chiếc lệnh bài vỡ làm đôi, còn dính vết máu khô.
Chiếc lệnh bài… chính là tín vật liên lạc đã được nhắc trong mật thư.
Hoa Vân siết chặt tay.
Một luồng khí lạnh vô hình tỏa ra.
Diệp Linh cũng không còn cười nữa, đôi mắt trong veo lộ ra vẻ nghiêm túc hiếm thấy.
“Sư tôn, vậy người nhận hộp… đã xảy ra chuyện rồi sao?”
Hoa Vân không đáp.
Gió thổi tung vạt áo hắn, bóng dáng cao ngất đứng đó, giống như đỉnh núi lạnh lùng không thể lay chuyển.
Ngay khi Diệp Linh còn đang nắm chặt vạt áo Hoa Vân, trong rừng sâu phía trước truyền đến những tiếng bước chân rất nhỏ, rất nhẹ.
“Có người tới.”
Hoa Vân thản nhiên nói, ánh mắt không một gợn sóng.
Diệp Linh căng thẳng, siết chặt chiếc hộp trong tay hơn nữa, đứng nép sau lưng sư tôn.
Chẳng mấy chốc, từ bụi rậm lùm cây, một bóng người lảo đảo bước ra.
Đó là một hắc y nhân toàn thân đầy máu, thần sắc tiều tụy, bước chân lết đi như thể bất kỳ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Nhưng khi nhìn thấy Hoa Vân và Diệp Linh, hắc y nhân bỗng nhiên nở nụ cười kỳ dị.
“Cuối cùng… cũng đuổi kịp…”
Gã nói bằng giọng khàn khàn, mỗi từ đều như dùng hết sức lực cuối cùng.
Hoa Vân khoanh tay đứng đó, ánh mắt lạnh băng không có nửa phần đồng tình:
“Ngươi là ai?”
Hắc y nhân không trả lời, mà từ trong tay áo rút ra một phong thư, giơ lên cao.
“Giao… cho các ngươi…”
Nói xong câu đó, thân thể hắn mềm nhũn, ngã vật xuống đất, không còn động đậy.
Diệp Linh hoảng hốt:
“Sư tôn! Người đó… chết rồi!”
Hoa Vân bước lên, bình thản tiếp nhận phong thư trong tay hắc y nhân.
Mặt ngoài phong thư có ấn ký đỏ sẫm, chính là dấu hiệu liên lạc khẩn cấp của liên minh.
Hắn mở phong thư ra, ánh mắt hơi tối lại khi đọc những dòng chữ bên trong:
[Phong thư]
Giao hộp thất bại. Đội đón nhận bị tiêu diệt.
Chiếc hộp không được rơi vào tay kẻ khác.
Ngay khi nhận được thư, lập tức chuyển hướng, đem hộp đến Lạc Nhật Cốc, giao cho người mang danh “Thanh Liễm”.
Chú ý: Thanh Liễm chỉ gặp một lần, không có lần hai.
Hoa Vân cụp mắt, nhẹ nhàng gập phong thư lại.
“Đi.”
Hắn nói.