Chương 463: Bẫy Ảo Vọng Hư
Chính là Vọng Hư Hoa, loại linh thảo cực kỳ hiếm thấy, có thể giúp người ngộ ra ảo diệu của hư không.
Diệp Linh mừng rỡ:
“Tìm được rồi!”
Ánh mắt Hoa Vân vẫn trầm tĩnh như mặt hồ thu.
Hắn khoanh tay đứng tại chỗ, không vội tiến lên, chỉ khẽ liếc nhìn gốc Vọng Hư Hoa đang lặng lẽ tỏa sáng trong màn sương mờ nhạt.
“Diệp Linh.”
“Có thấy gì lạ không?”
Diệp Linh nghiêng đầu suy nghĩ, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại rồi dè dặt nói:
“Sư tôn… xung quanh hình như… hơi yên tĩnh quá…”
Hoa Vân khẽ gật đầu, đôi mắt lóe lên tia tán thưởng.
Yên tĩnh đến mức bất thường, đó mới là điểm đáng sợ.
Hắn khẽ nhấc tay, ngón tay búng ra một tia kiếm khí nhỏ như sợi tóc, bắn thẳng vào gốc Vọng Hư Hoa.
“Vù”
Ngay khoảnh khắc tia kiếm khí chạm vào, mặt đất dưới chân bỗng nhiên chấn động!
Từ dưới lòng đất, những sợi dây leo màu đen cuồn cuộn trồi lên, như vô số con mãng xà khổng lồ, lao thẳng về phía Hoa Vân và Diệp Linh!
Diệp Linh hét khẽ một tiếng, theo phản xạ lùi về sau, nhưng chỉ trong chớp mắt, nàng đã được một luồng khí nhẹ nhàng đẩy ra xa.
Là Hoa Vân!
Hắn vẫn bình thản, tay áo khẽ vung.
Một luồng kiếm khí bạc như trăng tràn ra, lạnh lẽo mà sắc bén.
“Xoẹt xoẹt xoẹt!”
Chỉ trong tích tắc, toàn bộ dây leo đen ngòm đều bị cắt đứt, hóa thành bụi vụn bay tán loạn trong gió.
Trận địa ẩn giấu tan biến như chưa từng tồn tại.
Diệp Linh tròn xoe mắt nhìn sư tôn, trong lòng càng thêm kính ngưỡng không thôi.
Hoa Vân quay đầu, lạnh nhạt nói:
“Thế gian vốn không có chuyện dễ dàng như vậy.”
“Nhớ kỹ, thứ càng đẹp đẽ càng dễ giết người.”
Diệp Linh nghiêm túc gật đầu, ghi tạc từng lời vào lòng.
Ánh mắt Hoa Vân hơi trầm xuống.
Hắn không vội thu lấy gốc Vọng Hư Hoa kia.
Một chiêu mai phục đã bại lộ, ai dám chắc phía sau còn ẩn giấu những gì?
“Diệp Linh.”
“Giữ vững tâm thần, không được hành động tùy tiện.”
“Dạ!” Diệp Linh vội vàng gật đầu, hai tay nắm chặt vạt áo, đôi mắt cảnh giác nhìn bốn phía.
Hoa Vân khẽ động.
Một luồng thần thức vô hình từ mi tâm hắn quét ra, lan rộng như gợn sóng trên mặt nước, bao phủ toàn bộ khu vực.
Chỉ trong khoảnh khắc, sắc mặt Hoa Vân khẽ biến.
Một tầng kết giới mỏng manh giăng kín cả nơi này!
Nếu ai đó tùy tiện động vào Vọng Hư Hoa, nhất định sẽ kích phát toàn bộ cạm bẫy ẩn giấu trong lòng đất!
Chân mày Hoa Vân khẽ nhíu lại.
“Trận pháp Thực Hư Chuyển.”
“Ngụy trang giả tạo, mượn sát khí trong đất hóa thành hình kiếm giết ngược lại.”
Một trò chơi thí mạng.
Ngón tay Hoa Vân khẽ vẽ trong không trung một vòng tròn.
Từ giữa lòng bàn tay, một tấm bùa màu bạc bay ra, lóe lên ánh sáng nhàn nhạt rồi dán thẳng xuống mặt đất.
“Ầm”
Cả khu vực run rẩy một cái.
Một trận đồ phức tạp hiện lên trong không khí, chớp mắt rồi vỡ vụn.
Áp lực nặng nề phút chốc tiêu tan.
Hoa Vân khẽ hừ lạnh, đôi mắt càng thêm lạnh lẽo:
“Kẻ bày trận… không có ý tốt.”
Diệp Linh bên cạnh vừa lo vừa giận, nắm chặt tay nhỏ, nghiến răng:
“Sư tôn, nếu bắt được kẻ đó, nhất định phải dạy hắn một bài học!”
Hoa Vân không đáp, chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
Dạy?
Không cần.
Một kiếm… là xong.
Hoa Vân thu ánh mắt lại, tay áo khẽ phất.
“Không vội. Kẻ bày trận chưa đi xa.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, im lặng đứng sau lưng sư tôn, hai mắt mở to, căng thẳng nhìn quanh.
Hoa Vân nhấc chân, bước về hướng Tây Bắc, từng bước như đạp lên hư không.
Ánh mắt hắn sắc bén, từng tia thần thức như lưới, lặng lẽ phủ xuống.
Khoảng chừng ba mươi trượng, một bụi cây nhỏ hơi run rẩy.
Ánh mắt Hoa Vân lóe lên lạnh lùng, một ngón tay khẽ búng ra.
“Vút!”
Một tia kiếm khí mỏng như sợi tóc xé gió bắn tới.
“Á!”
Một tiếng hét đau đớn vang lên, một bóng người nhỏ thó lảo đảo lao ra khỏi bụi cây.
Đó là một thiếu niên tầm mười bảy, mười tám tuổi, mặc áo vải thô, sắc mặt hoảng hốt, ôm lấy cánh tay đang chảy máu.
“Tha mạng! Tha mạng!” Hắn vừa lết vừa van xin, khuôn mặt trắng bệch.
Hoa Vân lạnh nhạt nhìn hắn.
“Là ngươi bày trận?”
Thiếu niên run rẩy gật đầu như gà mổ thóc.
“Không… không phải ta muốn hại hai vị! Ta… ta chỉ là muốn dọa cho người khác đừng tới gần, để giữ lấy Vọng Hư Hoa thôi!”
Diệp Linh tức giận bước tới, chống nạnh quát:
“Ngươi có biết như vậy là rất nguy hiểm không? Nếu người khác vô ý trúng bẫy thì chẳng phải mất mạng sao?”
Thiếu niên quỳ sụp xuống, nước mắt nước mũi lẫn lộn:
“Ta biết sai rồi! Xin hai vị đại nhân tha mạng!”
Hoa Vân hơi nheo mắt.
Không cảm giác được sát khí.
Không cảm giác được ác ý.
Chỉ là một kẻ tham lam, ngu dốt mà thôi.
Hắn lạnh nhạt nói:
“Đem toàn bộ vật phẩm trên người giao ra, rồi cút.”
Thiếu niên run rẩy, lập tức móc ra một túi trữ vật nhỏ xíu, hai tay dâng lên.
Hoa Vân không thèm nhìn, một luồng kiếm ý nhẹ nhàng cuốn lấy, tiện tay ném túi đồ cho Diệp Linh:
“Xử lý.”
“Dạ!” Diệp Linh vui vẻ nhận lấy, như nhận được nhiệm vụ to lớn, ánh mắt sáng rực.
Còn thiếu niên kia, quỳ lạy mấy cái, sau đó lảo đảo bò dậy, chạy trối chết như chó cụp đuôi.
Hoa Vân chẳng thèm liếc hắn thêm một cái.
Hoa Vân liếc mắt nhìn bóng lưng thiếu niên khuất dần trong rừng, ánh mắt thản nhiên thu lại.
“Đi.”
Hắn ra hiệu.
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, nhanh nhẹn đi theo phía sau.
Hai người tiếp tục tiến sâu vào trong khu vực sương mù.
Nơi này rõ ràng đã từng có người đi qua, dấu vết trận pháp còn lưu lại mơ hồ, như một con thú bị thương lê lết.
Hoa Vân không vội, chậm rãi quan sát.
Một lúc sau, hắn dừng lại, tay áo phất nhẹ.
“Đứng yên.”
Diệp Linh vội dừng bước, hai tay nắm chặt vạt áo, ánh mắt tròn xoe nhìn Hoa Vân, không dám chớp.
Chỉ thấy trước mặt họ, giữa những đám cỏ thấp mọc đầy đá vụn, có một tảng đá tròn nhỏ, bề mặt khắc đầy phù văn.
Đây không phải loại trận pháp mạnh, mà là một loại “Ẩn Nhiễu Trận” chuyên dùng để che mắt thần thức.
Nếu không cẩn thận, rất dễ rơi vào lạc lối.
Hoa Vân bước tới gần, tay nhẹ ấn một cái lên tảng đá.
“Ầm…”
Một tầng gợn sóng vô hình lan ra, cả khu đất trước mặt dần dần hiện hình.
Giữa những tảng đá lởm chởm, thấp thoáng có một luồng khí xanh nhạt cuồn cuộn chính là nơi Vọng Hư Hoa đang sinh trưởng.
Diệp Linh há hốc mồm.
“Sư tôn lợi hại quá!”
Hoa Vân thản nhiên thu tay về.
“Chỉ là trò mèo thôi.”
Hắn xoay người, tay áo khẽ phẩy ra hiệu.
“Đi.”
Hai người lướt nhanh về phía luồng khí xanh mờ ảo.
Hoa Vân hơi nheo mắt, bước chân khựng lại.
“Không vội.”
Hắn trầm giọng.
Diệp Linh vội vã đứng yên, ngẩng đầu nhìn Hoa Vân, ánh mắt trong trẻo đầy tin tưởng.
Hoa Vân phất nhẹ tay áo, một luồng chân khí mỏng như tơ bay ra, chạm vào luồng khí xanh.
“Ù…”
Luồng khí lập tức dao động, một đám khói mờ bùng lên từ mặt đất.
Từ trong màn sương mù ấy, từng chiếc gai xương trắng nhọn hoắt như lưỡi dao bật ra, cắm thẳng vào khoảng không trước mặt.
Diệp Linh giật mình trợn tròn mắt.
Nếu vừa rồi mà lao thẳng vào, e là đã bị đâm thủng mấy lỗ.
Hoa Vân thản nhiên thu tay về, khóe miệng nhếch lên một đường rất nhạt.
“Trò mèo thật.”
Hắn nghiêng đầu nhìn Diệp Linh.
“Thấy chưa?”
Diệp Linh vội vàng gật đầu như gà mổ thóc:
“Sư tôn anh minh thần võ!”
Hoa Vân khẽ gật đầu, không giấu được một tia ý cười rất nhạt trong đáy mắt.
“Được rồi, theo ta.”
Hắn vung tay áo, ánh sáng xanh nhạt ngưng tụ thành một lưỡi kiếm mỏng manh, xẹt thẳng vào giữa luồng khí mù, cắt đứt tầng bẫy ảo.
Cảnh vật phía trước lập tức hiện ra rõ ràng.