Chương 462: Vọng Hư Hoa
”
Nói rồi, lão nhân phất tay, từ trong làn sương bốc lên một tấm bản đồ da thú, bay lơ lửng giữa không trung.
Diệp Linh tròn xoe mắt, nhỏ giọng:
“Sư tôn, giúp người ta đi mà… Người ta nhìn lão gia gia đáng thương lắm…”
Hoa Vân khẽ nheo mắt.
Hắn không hề tin lão nhân này đơn giản như vẻ ngoài.
Nhưng suy nghĩ của hắn lúc này rất đơn giản: dù nguy hiểm hay không, hắn có thể ứng phó.
Chỉ cần Diệp Linh không gặp nguy hiểm, hắn không ngại thử một phen.
Hắn đưa tay nhận lấy hộp gỗ và bản đồ, thản nhiên đáp:
“Được.”
Lão nhân nghe vậy thì nở nụ cười hài lòng, thân hình dần tan vào trong sương, tựa như chưa từng tồn tại.
Chỉ còn lại tiếng nói mơ hồ vang vọng trong gió:
“Hộp này tuyệt đối không được mở… Nếu vi phạm, hậu quả tự gánh…”
Sương tan, trời đất lại trở nên yên bình.
Hoa Vân nhét hộp gỗ vào giới chỉ, liếc nhìn Diệp Linh:
“Đi thôi.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng tràn đầy hưng phấn vì cảm giác sắp có một chuyến phiêu lưu mới.
Hai thầy trò vừa rời khỏi màn sương, chưa đi được bao xa thì đột nhiên từ bốn phía vang lên tiếng gió rít.
Một nhóm tu sĩ áo đen xuất hiện, khí tức lạnh lẽo, sát ý ngút trời.
Người dẫn đầu, mặt mày âm trầm, ánh mắt khóa chặt vào tay áo Hoa Vân:
“Giao hộp gỗ ra đây.”
Giọng nói lạnh như băng, không chút vòng vo.
Hoa Vân nhíu mày, ánh mắt vẫn bình tĩnh, tay phải hơi siết lại.
Diệp Linh thì kinh hãi trốn sau lưng hắn, nhưng ánh mắt nàng lại đầy vẻ kiên định, sẵn sàng tùy thời hành động theo lệnh sư tôn.
Người áo đen thấy Hoa Vân không trả lời, cười lạnh:
“Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt. Giao ra, tha cho ngươi toàn mạng.”
Hoa Vân lười biếng đáp:
“Ta ghét nhất là bị người khác ra lệnh.”
Lời vừa dứt, trường bào phất nhẹ, kiếm khí như trăng lạnh tràn ra.
Đám tu sĩ áo đen liền cảm thấy trước mắt lóe lên ánh sáng bạc, bản năng rút binh khí nghênh chiến.
Ầm!
Một kiếm nhẹ nhàng bổ xuống, như tơ liễu cắt qua đá cứng, thế nhưng khí thế lại cuồng bạo như bão tố.
Chỉ trong chớp mắt, ba bốn tên áo đen bị đánh bay, phun máu giữa không trung.
Tên cầm đầu biến sắc.
“Không ngờ gặp phải cao thủ… Rút lui!”
Hắn quát lớn, tức thì cả bọn thi triển khinh công tán loạn chạy trốn.
Hoa Vân không đuổi theo.
Hắn đứng yên giữa đất trời, kiếm khí thu liễm, áo bào tung bay phần phật trong gió.
Diệp Linh ló đầu ra sau lưng hắn, líu ríu:
“Sư tôn oaaa thật lợi hại!”
Hoa Vân nhếch mép, thản nhiên nói:
“Đi thôi.”
Hai người tiếp tục lên đường, trong lòng đều mơ hồ cảm nhận: Chiếc hộp này, e rằng không đơn giản.
Trên đường đi, Hoa Vân và Diệp Linh xuyên qua một khu vực rừng già.
Cây cối ở đây rậm rạp âm u, cành lá chằng chịt, từng sợi sương trắng mỏng lượn lờ dưới tán cây, khiến cảnh sắc thêm phần quỷ dị.
Bất chợt, Diệp Linh kéo tay áo Hoa Vân, chỉ tay lên không:
“Sư tôn! Mau nhìn kìa!”
Trên bầu trời, từng đốm sáng màu lam chậm rãi tụ thành hình.
Tựa như những đóa hoa lam khổng lồ nở rộ trong không trung, tỏa ánh sáng dịu dàng mà lạnh lẽo.
Tiếng chuông ngân vang, mơ hồ mà huyền ảo, như tiếng gọi từ thế giới khác.
Hoa Vân nheo mắt, lạnh nhạt nói:
“Đó là ‘Vọng Hư Hoa’ dị tượng hiếm gặp trong tu chân giới.”
Diệp Linh tròn xoe mắt, vẻ mặt tràn đầy tò mò:
“Sư tôn! Dị tượng đẹp vậy có nhặt được không?”
Hoa Vân bật cười:
“Nếu ngươi muốn, lát nữa có thể thử chạm vào. Nhưng nhớ lời ta, tuyệt đối đừng bay quá cao.”
Diệp Linh liên tục gật đầu như gà mổ thóc.
Hai người dừng lại một lúc.
Trong ánh lam mơ ảo ấy, bóng hình họ đứng cùng nhau, mờ ảo như ẩn như hiện, tựa như một bức tranh mực sống động.
Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương kỳ dị khiến lòng người bồng bềnh.
Hoa Vân lặng lẽ siết chặt tay áo, ánh mắt trầm xuống: “Vọng Hư Hoa không tự nhiên mà có… Phía trước e rằng có biến.”
Giữa lúc Diệp Linh còn đang háo hức ngước nhìn, một bóng người chợt lướt qua giữa tầng ánh sáng lam.
Nhanh như thiểm điện.
Một thoáng ấy, Hoa Vân nhíu mày, tay phải khẽ giơ lên, lòng bàn tay hội tụ kiếm khí vô hình, như sẵn sàng xuất thủ bất cứ lúc nào.
Diệp Linh ngẩn ra, lay lay tay áo sư tôn:
“Sư tôn… có người à?”
Hoa Vân không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.
Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn thẳng vào khu rừng sâu phía trước.
Gió rừng thổi mạnh hơn, mang theo mùi máu tanh thoang thoảng.
Đột nhiên, một tiếng cười khẽ vang lên từ trong bóng tối:
“Hoa Vân? Không ngờ ngươi thật sự tới nơi này.”
Một người áo đen bước ra, mặt mũi bị chiếc khăn đen che kín, chỉ để lộ đôi mắt lạnh băng như dã thú.
Diệp Linh nắm chặt tay Hoa Vân theo bản năng, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Sư tôn… người này hình như không có ý tốt…”
Hoa Vân vỗ nhẹ lên đầu nàng trấn an.
Sau đó, hắn lười biếng ngước mắt lên, bình thản nói:
“Ngươi là ai?”
Người áo đen khẽ cười, ánh sáng lam từ Vọng Hư Hoa phản chiếu trên vạt áo hắn, tạo nên một loại áp lực kỳ dị.
“Ta… chỉ là một người được thuê tới để thử thực lực ngươi một chút mà thôi.”
Vừa dứt lời, người áo đen đã vung tay.
Từng đạo kiếm quang màu lam xé gió lao thẳng tới!
Đối diện với kiếm quang lạnh thấu xương, Hoa Vân không hề né tránh.
Hắn chỉ nhẹ nhàng giơ tay phải lên, lòng bàn tay khẽ đảo.
Trong khoảnh khắc ấy, một luồng kiếm khí vô hình, như gió, như sương, như tia chớp xẹt qua!
“Ầm!”
Tất cả kiếm quang màu lam vừa chạm đến trước người hắn, liền như đâm vào bức tường vô hình, nổ tung thành từng mảnh vụn ánh sáng, tan biến vào hư không.
Hoa Vân vẫn đứng yên, áo bào trắng không nhiễm một hạt bụi.
Ánh mắt hắn nhàn nhạt nhìn người áo đen:
“Chỉ có vậy thôi?”
Giọng điệu lãnh đạm đến mức khiến người ta không rét mà run.
Diệp Linh ở bên cạnh trợn tròn mắt, hai tay nắm chặt, vẻ mặt tràn đầy sùng bái:
“Sư tôn thật lợi hại!”
Người áo đen ngừng cười.
Hắn chăm chú nhìn Hoa Vân một lúc lâu, bỗng nhiên bật cười lần nữa:
“Thú vị… Quả nhiên thú vị…”
Rồi không chút báo trước, thân ảnh người áo đen nhoáng lên, hóa thành một làn khói đen lao vút về phía rừng sâu.
Trước khi biến mất, hắn còn để lại một câu lạnh lẽo vang vọng giữa rừng:
“Chúng ta còn gặp lại.”
Không gian trở lại yên tĩnh.
Diệp Linh còn đang há hốc miệng chưa kịp phản ứng, thì Hoa Vân đã quay đầu nhìn nàng, bình thản nói:
“Đi thôi.”
Hoa Vân không thèm để tâm đến bóng đen đã bỏ trốn.
Trong mắt hắn, loại người đó cũng chỉ như lá rụng đầu thu, chẳng đáng để hao tâm tổn sức.
Hắn thu ánh mắt lại, bình thản nói với Diệp Linh:
“Chúng ta tiếp tục.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt sáng long lanh, tràn đầy kính ngưỡng.
Nàng bước theo sau Hoa Vân, như cái đuôi nhỏ không rời nửa bước.
Hai thầy trò lướt qua những bụi cỏ cao quá đầu, men theo chỉ dẫn trong mật thư, lần mò từng bước vào sâu trong khu rừng.
Cây cối càng lúc càng rậm rạp.
Ánh sáng cũng dần bị che khuất.
Đột nhiên, một vầng sáng mơ hồ xuất hiện ở phía trước, giống như một đóa hoa kỳ dị đang lơ lửng giữa hư không.
Diệp Linh trợn tròn mắt, nín thở thì thào:
“Sư tôn… kia có phải là Vọng Hư Hoa không?”
Hoa Vân không trả lời ngay.
Hắn trầm ngâm bước tới gần, tay kết một pháp ấn đơn giản, nhẹ nhàng vung lên.
Một đạo kiếm khí vô hình đánh ra!
“Ầm!”
Không khí chấn động, lớp sương mù trước mặt lập tức tan biến, để lộ ra cảnh tượng chân thực:
Giữa một khoảng trống nhỏ, một gốc hoa màu tím nhạt đang lặng lẽ nở rộ, cánh hoa như được đúc từ ánh trăng, mơ hồ chập chờn.