Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
khai-cuc-giao-dich-vu-tru-chien-ham.jpg

Khai Cục Giao Dịch Vũ Trụ Chiến Hạm

Tháng 1 17, 2025
Chương 317. Đại kết cục Chương 316. Đây là cuối cùng khâu cuối cùng
tan-bao.jpg

Tàn Bào

Tháng 4 30, 2025
Chương 457. Thiên Đạo Vô Cực Chương 456. Tôi Muốn Giết Anh
ta-that-la-bac-si-tam-ly.jpg

Ta Thật Là Bác Sĩ Tâm Lý

Tháng 1 24, 2025
Chương 240. Chẳng qua là lúc đó đã ngơ ngẩn Chương 239. Bóp chết động lòng
sieu-cap-huan-luyen-vien.jpg

Siêu Cấp Huấn Luyện Viên

Tháng 1 23, 2025
Chương 1053. Lời kết Chương 1052. Hoàn mỹ cáo biệt
531d3c09d73c5cb1fd3dd1ec1c99ff53

Linh Khí Khôi Phục: Ta Mỗi Ngày Thu Được Một Cái Kỹ Năng Mới

Tháng 5 15, 2025
Chương 905. Phiên ngoại tám Chương 904. Phiên ngoại bảy
tu-tien-tu-de-thang-linh-can-tu-chat-bat-dau

Tu Tiên: Từ Đề Thăng Linh Căn Tư Chất Bắt Đầu

Tháng 2 5, 2026
Chương 1093: Cửu Trọng Sơn truy nã, bại lộ hành tung! Chương 1092: Luyện hóa Tinh Điện, truyền tống ức vạn dặm!
hau-tho-hoa-luan-hoi-ta-muon-lam-thu-nhat-quy-tu.jpg

Hậu Thổ Hóa Luân Hồi! Ta Muốn Làm Thứ Nhất Quỷ Tu

Tháng mười một 25, 2025
Chương 445: Quy nhất (đại kết cục) Chương 444: Đại chiến kết thúc
pokemon-the-gioi-trang-vien-lanh-chua.jpg

Pokémon Thế Giới Trang Viên Lãnh Chúa

Tháng 2 1, 2026
Chương 198: Mười ngưu chi độc thảo Chương 197: Xây dựng hồ nước
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 461: Huyết Ngọc Và Phong Thư Cổ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 461: Huyết Ngọc Và Phong Thư Cổ

”

Nàng giơ tay đặt lên ngực, nơi đó như có một ngọn sóng nhỏ đang gợn lên, vừa tò mò vừa lo lắng.

Cuối cùng, Diệp Linh hít sâu một hơi, lén lút bước ra ngoài, cẩn thận bám theo dấu vết Hoa Vân lưu lại.

Dù nàng vụng về, nhưng nhờ tu vi luyện khí tầng bảy và bản tính nhẹ nhàng, cũng không gây động tĩnh quá lớn.

Một đường đi theo, Diệp Linh càng lúc càng cảm nhận được khí tức u tĩnh kỳ dị.

Nơi Hoa Vân đến, chính là Thần Mộc Cổ Lâm, một khu rừng cổ xưa nổi danh khắp vùng Tây Hoang.

Cây cối ở đây cao ngất trời, thân cây to lớn đến mấy người ôm không xuể. Mỗi bước đi đều vang lên âm thanh lạo xạo, tựa như có thứ gì đó đang thì thầm trong bóng tối.

Hoa Vân tiến thẳng tới sâu trong rừng, thần sắc vẫn lãnh đạm, như chẳng để những dị tượng kia vào mắt.

Diệp Linh đi sau một khoảng xa, không dám lại gần.

Ánh mắt nàng mở to, tay nắm chặt vạt áo, vừa hồi hộp vừa khẩn trương.

Đến khi tới một vách đá dựng đứng, Hoa Vân mới dừng lại.

Hắn không chần chừ, bàn tay khẽ vuốt qua mặt đá, rồi dừng lại ở khe đá thứ ba mươi chín, một khe hẹp chỉ vừa đủ nhét tay vào.

Không chút do dự, Hoa Vân thò tay vào.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm đến một vật lạnh như băng, một luồng sát khí mờ nhạt bỗng tràn ra!

Hoa Vân ánh mắt trầm xuống, ngón tay siết chặt vật kia, rút ra.

Đó là một huyết ngọc nhỏ, đỏ thẫm như máu, bên trong như có thứ gì đang lưu chuyển.

Ngay lúc ấy, không gian xung quanh khẽ run rẩy.

Một bóng người đen tuyền như hắc ảnh từ trên vách đá lao xuống!

Hoa Vân không thèm quay đầu, cổ tay khẽ động, tay áo cuốn lên, phát ra một đạo phong nhận sắc bén.

Bóng đen lập tức bị bức lui, nhưng khí tức trên người hắn lạnh lẽo như tử thần.

Diệp Linh ở xa suýt nữa kêu lên thất thanh, may mà kịp bịt miệng mình lại, mắt tròn xoe đầy kinh hoảng.

Hoa Vân vẫn ung dung, như thể đã sớm đoán trước.

“Sát thủ vô tình…”

Hắn nhàn nhạt gọi ra cái tên.

Bóng đen không đáp, chỉ giơ ra một lệnh bài màu đen tuyền, trên mặt khắc một chữ “Sát” lạnh lẽo.

Hoa Vân liếc nhìn, chỉ cười nhạt:

“Liên minh thật là dụng tâm.”

Dứt lời, hắn phất tay áo, đem huyết ngọc thu vào trong giới chỉ, thần sắc như thường, bình thản mà lạnh nhạt.

Mà sát thủ vô tình kia, sau khi lệnh bài lóe sáng một lần, cũng không động thủ nữa, chỉ âm thầm biến mất vào trong rừng sâu.

Diệp Linh đứng ngây ra một lúc lâu, mãi đến khi Hoa Vân quay người bước đi, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, lén lút tiếp tục bám theo phía sau.

Hoa Vân bước đi thong thả, chẳng hề quay đầu lại, nhưng trong lòng đã sớm biết rõ sau lưng có thêm một chiếc đuôi nhỏ.

Khóe môi hắn hơi cong lên, nhưng cũng không vạch trần.

“Dù sao cũng là đệ tử của mình…”

Trong lòng hắn khẽ thở dài, ánh mắt sâu như nước.

Diệp Linh thì vẫn lén lút bước sau, tưởng rằng mình đã giấu kín, bộ dáng căng thẳng như chú thỏ con lần đầu lén ra ngoài chơi.

Đi thêm một đoạn, hai người đến trước một hồ nước nhỏ trong rừng.

Mặt nước trong veo, phản chiếu bóng cây và bầu trời xám bạc.

Hoa Vân dừng lại bên hồ, từ từ ngồi xuống, lấy từ trong giới chỉ ra một chiếc ngọc giản màu trắng.

Ánh sáng từ ngọc giản chớp động, như chứa đựng một mật lệnh nào đó.

Diệp Linh ở xa lấm lét nhìn, ánh mắt tò mò, từng bước rón rén tiến gần hơn.

Nàng nín thở, cố gắng không phát ra tiếng động.

Nhưng ngay lúc nàng vô tình đạp lên một cành khô, âm thanh “rắc” nhỏ vang lên.

Hoa Vân không ngẩng đầu, chỉ khẽ nói:

“Ra đi.”

Giọng điệu bình thản, tựa như đã sớm đoán được.

Diệp Linh giật mình, cả người cứng đờ, hai tay nắm chặt vạt áo, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng như quả táo.

Cuối cùng, nàng ngoan ngoãn bước ra khỏi bụi cây, cúi đầu lí nhí:

“Sư tôn… Linh Nhi chỉ… chỉ muốn bảo vệ người thôi…”

Giọng nói mềm mại, mang theo chút xấu hổ.

Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt trầm tĩnh không gợn sóng.

Một lúc sau, hắn thu ngọc giản lại, nhẹ giọng:

“Bảo vệ ta? Với thực lực luyện khí tầng bảy của ngươi?”

Diệp Linh mím môi, hai mắt long lanh như sắp khóc, nhưng vẫn kiên định gật đầu:

“Dù Linh Nhi yếu… cũng muốn làm việc mình phải làm.”

Hoa Vân không nói gì, chỉ vươn tay xoa nhẹ đầu nàng.

“Vậy thì đi theo.”

Chỉ một câu đơn giản, nhưng khiến Diệp Linh cảm thấy lòng mình như tràn ngập ánh sáng.

Nàng rạng rỡ gật đầu lia lịa, khuôn mặt nhỏ bé nở nụ cười trong sáng, chân tay cũng lập tức lanh lẹ hơn hẳn.

Hoa Vân nhìn nàng, mắt hiện lên chút nhu hòa rất nhạt.

Sau đó, hắn đứng dậy, tiếp tục cất bước.

Lần này, Diệp Linh không lén lút nữa, mà đường hoàng đi phía sau hắn, bước chân nhẹ nhàng như nhảy múa trong gió.

Đi được thêm một quãng, con đường trước mặt bỗng nhiên rộng ra, dẫn tới một thảo nguyên nhỏ giữa rừng.

Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương cỏ dại man mát.

Ngay chính giữa thảo nguyên, một tảng đá khổng lồ sừng sững, bề mặt loang lổ vết thời gian.

Hoa Vân khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng lại trên tảng đá ấy.

Trên bề mặt đá, mơ hồ có thể thấy những hoa văn cổ xưa như những vết rồng bay, phượng múa.

Diệp Linh cũng tò mò ngó nghiêng, thì thào:

“Sư tôn, đó là gì vậy?”

Hoa Vân nhẹ giọng đáp:

“Là trận pháp phong ấn.”

Giọng nói trầm ổn, mang theo một loại khí thế khó lường.

Diệp Linh ngơ ngác:

“Bên trong… có bảo vật sao?”

Hoa Vân không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ tiến lên vài bước, tay áo phất nhẹ, một đạo linh quang bay ra, quét qua bề mặt tảng đá.

Ầm

Một tiếng vang nhỏ, mặt đá lóe sáng, từng ký tự cổ xưa dần hiện ra.

Chúng chồng chéo lên nhau, tỏa ra khí tức cổ kính, mơ hồ như một chiếc khóa lớn phong bế một thế giới khác.

Diệp Linh tròn mắt:

“Sư tôn lợi hại quá…”

Hoa Vân thản nhiên, không hề tự mãn.

Hắn chăm chú nhìn trận văn, một lúc sau mới thốt lên:

“Không phải bảo vật… mà là một phong thư cổ.”

Diệp Linh ngạc nhiên:

“Phong thư cũng phải phong ấn lớn vậy sao?”

Hoa Vân gật đầu, tay khẽ điểm ra.

Ầm

Trận pháp vỡ tan như gương vỡ, để lộ bên trong một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.

Hộp nhẹ nhàng bay lên, lơ lửng trước mặt Hoa Vân.

Hắn vươn tay đón lấy, mở ra

Bên trong quả nhiên là một phong thư được niêm kín bằng lụa đỏ.

Diệp Linh nhịn không được, lại nhỏ giọng hỏi:

“Bên trong viết gì vậy?”

Hoa Vân không vội mở, chỉ chậm rãi nói:

“Dù là một bức thư… cũng có thể thay đổi cả vận mệnh của tu chân giới.”

Hai thầy trò đi chưa được bao xa, bỗng nhiên trước mặt nổi lên một làn sương mỏng.

Trong làn sương ấy, thấp thoáng bóng người.

Hoa Vân dừng bước, ánh mắt sắc bén đảo qua.

Diệp Linh cũng nín thở, lặng lẽ đứng sau lưng hắn, bàn tay nhỏ siết chặt vạt áo.

Từ trong màn sương, một lão nhân áo xanh chống gậy bước ra.

Râu tóc bạc phơ, đôi mắt hiền hòa nhưng sâu không thấy đáy, như thể từng chứng kiến biết bao tang thương của thế gian.

Lão nhân mỉm cười, lên tiếng, giọng trầm thấp vang vọng:

“Hai vị đạo hữu, có duyên gặp gỡ giữa nơi hoang dã này, chẳng hay có thể giúp lão phu một chuyện nhỏ?”

Hoa Vân liếc nhìn Diệp Linh, thấy nàng cũng đang nghiêng đầu tò mò nhìn lão nhân, liền đáp nhẹ:

“Nói thử xem.”

Lão nhân chậm rãi đưa tay, trong lòng bàn tay hiện ra một chiếc hộp gỗ mộc mạc.

Bên ngoài hộp phủ kín phù văn, ánh sáng lưu chuyển, hiển nhiên không phải vật phàm.

“Trong hộp này là vật mà lão phu đã tìm kiếm suốt ba trăm năm. Chỉ cần hai vị giúp đưa nó đến nơi được chỉ định, ân tình này lão phu nguyện khắc cốt ghi tâm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-sat-than-minh-toi-cung-phai-an-ta-mot-cuc-gach.jpg
Đầu Sắt? Thần Minh Tới Cũng Phải Ăn Ta Một Cục Gạch
Tháng 1 20, 2025
su-ton-duong-thanh-he-thong.jpg
Sư Tôn Dưỡng Thành Hệ Thống
Tháng 1 23, 2025
quyen-the-dinh-phong-tu-chinh-phuc-day-dan-su-nuong-bat-dau.jpg
Quyền Thế Đỉnh Phong, Từ Chinh Phục Đầy Đặn Sư Nương Bắt Đầu
Tháng 2 2, 2026
sau-khi-xuyen-viet-ta-thanh-phan-phai-nhom-thu-phu-ca-ca.jpg
Sau Khi Xuyên Việt Ta Thành Phản Phái Nhóm Thủ Phủ Ca Ca
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP