Chương 460: Tầng Ba Linh Dược Các
ngáp dài, tựa lưng vào tường, lim dim ngủ thiếp đi như chưa từng có ai đi ngang qua.
Diệp Linh trợn tròn mắt, ánh nhìn đầy sùng bái:
“Sư tôn, lợi hại quá à!”
Hoa Vân nhếch môi cười nhàn nhạt:
“Chút thủ đoạn nhỏ, không đáng khoe khoang.”
Dứt lời, y dắt Diệp Linh lướt nhanh lên tầng ba.
Tầng ba Linh Dược Các khác hẳn tầng dưới: không còn giá gỗ bày đan dược, mà chỉ có từng gian phòng đóng kín cửa, trên mỗi cửa đều khắc phù văn phong ấn.
Bầu không khí lạnh lẽo, như có từng sợi tơ vô hình đang quấn lấy thần thức.
Diệp Linh khẽ rùng mình, vô thức tiến sát vào sau lưng Hoa Vân.
“Sư tôn… nơi này… hình như không thân thiện lắm…”
Hoa Vân nhẹ nhàng gật đầu:
“Tầng ba lưu trữ những linh dược đặc biệt nhất. Người thường không thể vào, cũng không chịu nổi khí tức nơi này.”
Diệp Linh cố gắng nuốt nước bọt, gương mặt nhỏ nhắn đầy kiên nghị:
“Linh nhi không sợ đâu! Có sư tôn bên cạnh mà!”
Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt hơi nhu hòa.
“Đi thôi.”
Y nhấc tay lên, một đạo kiếm khí mỏng như tơ bắn ra, nhanh như chớp vẽ một đường nhẹ nhàng lên cánh cửa trước mặt.
Phù văn lóe sáng, rồi im bặt.
Cánh cửa nhẹ nhàng hé mở, lộ ra bên trong là một căn phòng lạnh lẽo, mùi thuốc đậm đặc xộc ra.
Trong bóng tối, một chiếc hộp gỗ đen thẫm nằm trên bục đá.
Diệp Linh tò mò rướn cổ, hai mắt long lanh nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ đen.
“Sư tôn, trong đó có gì vậy? Có phải là bảo bối rất quý không?”
Giọng nàng trong veo, xen lẫn chút hưng phấn.
Hoa Vân bước vào phòng, thần sắc như thường, khẽ đáp:
“Là thứ mà Linh Dược Các giấu kín. Có thể có ích cho hành trình sau này.”
Diệp Linh hớn hở đi theo sau, suýt chút nữa vấp vào bục đá vì bước chân quá vội. May mà Hoa Vân nhẹ nhàng kéo nàng lại bằng một động tác gần như vô hình.
Chiếc hộp đen thẫm không có khóa, chỉ đặt hờ trên bục.
Hoa Vân giơ tay ra.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay y chạm vào bề mặt hộp, trong không khí chợt vang lên tiếng “rẹt rẹt” như có dòng điện vô hình bắn ra.
Một tầng kết giới mỏng xuất hiện, ánh sáng xanh lam chớp động.
Diệp Linh vội vàng ôm lấy cánh tay sư tôn:
“Sư tôn cẩn thận! Nó biết phản kháng kìa!”
Hoa Vân mỉm cười nhàn nhạt, như sớm đoán trước.
Y lấy ra một tấm lệnh phù từ tay áo, lệnh phù lóe sáng một cái rồi tan biến thành từng đốm ánh sáng li ti, len lỏi vào kết giới.
Trong tích tắc, tầng sáng kia co rút lại như bị hút cạn lực lượng, biến mất không còn dấu vết.
Chiếc hộp khẽ rung lên một cái, rồi im lặng.
Hoa Vân cẩn thận mở nắp.
Bên trong là một viên đan dược lấp lánh ánh bạc, toát ra mùi thơm nồng nàn đến nỗi Diệp Linh vừa ngửi đã cảm thấy tinh thần tỉnh táo hơn hẳn.
“Oa… thơm quá! Đây là đan dược gì vậy, sư tôn?”
Nàng tròn mắt hỏi.
Hoa Vân trầm ngâm giây lát, rồi nhẹ giọng:
“Tinh Thần Nguyên Đan. Một viên đủ để giúp Nguyên Anh hậu kỳ bước vào Hóa Thần cảnh.”
Diệp Linh nghe vậy, hai mắt càng sáng rỡ hơn:
“Vậy… vậy chẳng phải sư tôn sẽ mạnh lên cực kỳ nhanh sao!”
Hoa Vân khẽ lắc đầu:
“Không phải cho ta.”
Y thản nhiên đậy nắp hộp lại, thu chiếc hộp vào tay áo.
Ánh mắt Hoa Vân lúc này bình thản như gió xuân, giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
“Chúng ta đi thôi.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, bước theo sát sư tôn, lòng ngập tràn ngưỡng mộ không nguôi.
Hai thầy trò Hoa Vân và Diệp Linh bước ra khỏi Linh Dược Các, ánh nắng chiều nhàn nhạt rải xuống bậc đá xanh. Không khí nơi này vốn yên ắng, nhưng hôm nay lại mang theo chút gì đó khẽ khàng khác thường.
Diệp Linh tay cầm vạt áo sư tôn, vừa đi vừa lí nhí:
“Sư tôn, nếu viên đan kia không phải cho người, thì là cho ai vậy?”
Hoa Vân bước chậm lại, ánh mắt quét qua con đường vắng vẻ trước mặt, giọng đáp nhẹ như gió:
“Chuyện không cần biết thì không nên hỏi nhiều.”
“A…”
Diệp Linh lập tức che miệng, cười hì hì, đôi mắt lại tò mò như cũ.
Đúng lúc đó, từ cuối con đường, năm sáu bóng người mặc áo choàng đen lặng lẽ bước ra, không khí như đặc quánh lại.
Diệp Linh hơi co người lại, khe khẽ nấp sau lưng Hoa Vân, đôi tay nắm chặt mép áo người.
“Sư tôn… có người chặn đường!”
Hoa Vân khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua đám người kia. Không hề có sát ý, cũng không có chiến ý.
Một người trong đám áo đen bước lên một bước, khom người:
“Bái kiến Hoa Vân đại nhân.”
Giọng điệu cực kỳ cung kính.
Diệp Linh tròn xoe mắt, lầm bầm:
“Ơ… còn tưởng là người xấu chứ.”
Hoa Vân thản nhiên đáp lại bằng một tiếng “Ừ” cũng không hỏi thêm.
Người áo đen lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, hai tay dâng lên.
“Đây là vật mà Thương Minh Lâu nhờ chuyển giao. Kính xin đại nhân nhận lấy.”
Hoa Vân không từ chối, cũng không tỏ ra kinh ngạc, chỉ đưa tay lấy hộp, khẽ phất tay áo.
Gió lặng lẽ thổi qua, trong nháy mắt, cả đám người áo đen như chưa từng xuất hiện, tan biến giữa ánh nắng cuối ngày.
Diệp Linh tròn mắt:
“Sư tôn… bọn họ biến mất rồi… pháp thuật gì vậy? Lợi hại quá!”
Hoa Vân cười nhạt:
“Không cần để tâm. Chúng ta còn có việc phải làm.”
Diệp Linh ngây thơ gật đầu cái rụp, hí hửng bám sát theo sau.
Bóng hai người dần dần kéo dài dưới ánh chiều, tựa như hòa vào thế giới thênh thang trước mặt.
Hoa Vân thu chiếc hộp gỗ vào trong tay áo, không để lộ một tia sơ hở nào.
Diệp Linh thì cứ đi sát theo sau, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn sư tôn, ánh mắt lấp lánh đầy mong chờ.
Hai người không nhanh không chậm quay về quán trọ. Quán vẫn như trước, đơn sơ và bình dị, chẳng ai chú ý tới một thầy trò lặng lẽ như họ.
Vừa bước vào phòng, Diệp Linh đã nhanh nhảu:
“Sư tôn, mở ra xem đi mà! Biết đâu bên trong có thứ gì thú vị!”
Hoa Vân liếc mắt nhìn nàng, đáy mắt như có sóng nước khẽ động, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên.
“Những vật không rõ lai lịch, không nên hiếu kỳ.”
Dứt lời, hắn lấy ra trận kỳ, bố trí quanh phòng một lớp kết giới mỏng, rồi mới ung dung lấy chiếc hộp gỗ ra đặt lên bàn.
Chiếc hộp trông chẳng có gì đặc biệt, chỉ là gỗ lim già, mặt ngoài mộc mạc thô ráp. Nhưng khi mở nắp, một luồng khí tức nhàn nhạt như lan tỏa, mang theo chút cảm giác cổ xưa.
Bên trong không phải bảo vật chói lọi như Diệp Linh tưởng tượng. Chỉ có một tờ giấy mỏng được xếp ngay ngắn.
Hoa Vân rút tờ giấy ra, ánh mắt khẽ trầm xuống.
Diệp Linh tò mò ngó nghiêng, nhưng không dám chen vào.
Tờ giấy chỉ ghi vài dòng ngắn ngủi, nét chữ mạnh mẽ:
“Ba ngày sau, dưới Thần Mộc Cổ Lâm, lấy vật trong khe đá thứ ba mươi chín.
Không được phép mang theo kẻ khác.
Sau khi hoàn thành, tự biết phải tịnh tâm bảy ngày.”
Không có chữ ký. Không có thêm bất kỳ dấu vết nào.
Hoa Vân đọc xong, không đổi sắc mặt, tiện tay đốt tờ giấy thành tro bụi, tro vừa rơi đã tan biến vào hư không.
Diệp Linh nín thở, lí nhí hỏi:
“Sư tôn… có phải lại là nhiệm vụ không?”
Hoa Vân khẽ “Ừ” một tiếng, ánh mắt dừng lại trên mái đầu nhỏ đang ngước lên nhìn mình, dịu giọng:
“Ngươi ở lại quán trọ, không được đi đâu. Đợi ta trở về.”
“Vâng!”
Diệp Linh lập tức gật đầu như gà mổ thóc, ngoan ngoãn không chút do dự.
Nhưng trong lòng nàng, sự hiếu kỳ đã như ngọn lửa nhỏ lặng lẽ bùng lên…
Ba ngày sau.
Trời mới tờ mờ sáng, Hoa Vân đã rời khỏi quán trọ, thân ảnh lặng lẽ hòa vào màn sương dày đặc. Bước chân hắn vững vàng, chẳng mang theo chút do dự nào.
Còn tại quán trọ, Diệp Linh đứng sau cánh cửa khép hờ, cắn môi dưới, ánh mắt rối rắm.
“Sư tôn bảo ta ở lại… Nhưng…