Chương 459: Chiếc Nhẫn Và Bóng Đêm
Diệp Linh khẽ kéo tay áo Hoa Vân, thì thầm:
“Sư tôn, người kia… nhìn kỳ lắm.”
Hoa Vân mỉm cười:
“Không phải ai nhìn kỳ lạ cũng cần để tâm.”
Người áo trắng tựa như đã xác nhận điều gì, khẽ gật đầu rồi lặng lẽ quay người rời khỏi quán, không lưu lại một tia dao động nào.
Chỉ đến lúc đó, Hoa Vân mới đặt chén trà xuống, nhẹ giọng:
“Đi thôi.”
Diệp Linh vội vàng đứng dậy theo, bước chân líu ríu.
Hai thầy trò hòa mình vào dòng người trên phố, như thể họ chỉ là hai bóng dáng bình thường giữa thế gian rộng lớn, chẳng ai hay biết dưới lớp vỏ yên bình đó, một trận gió tanh mưa máu sắp sửa cuộn trào.
Giữa phố phường ồn ã, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con nô đùa vang vọng khắp nơi.
Hoa Vân tay chắp sau lưng, từng bước ung dung tiến về phía trước, mà Diệp Linh thì lúp xúp bám sát phía sau, vừa đi vừa thỉnh thoảng len lén ngắm nhìn sư tôn nhà mình.
Ánh nắng buổi chiều đổ xuống như mật, nhuộm cả hai thành những vệt sáng lấp lánh.
Đi được một đoạn, trước mặt bỗng hiện ra một sạp hàng nhỏ bày đầy các loại pháp khí linh tinh: nào là bùa chú, chuông đồng, cả mấy lọ đan dược không rõ công dụng.
Ông chủ quán, một lão già râu tóc bạc phơ, đang cười ha hả mời chào từng người qua đường.
Nhưng khi ánh mắt lão chạm tới Hoa Vân, nụ cười lập tức thu lại, thần sắc nghiêm túc hẳn.
Lão cúi người thật sâu, giọng hạ xuống thật thấp:
“Kính mời tiền bối ghé xem hàng, có món vật này… có lẽ hữu duyên với người.”
Hoa Vân không đổi sắc mặt, chỉ nhàn nhạt liếc qua.
Trên sạp, nổi bật nhất là một chiếc nhẫn đen tuyền, đơn giản đến mức như viên đá vụn, nhưng quanh nó lượn lờ một tầng sát khí mơ hồ, khiến người khác vô thức thấy lạnh gáy.
Diệp Linh vừa nhìn liền tròn xoe mắt, líu ríu:
“Sư tôn, cái nhẫn đó… có gì đó kỳ lạ!”
Hoa Vân cười nhạt:
“Vật hữu hình, sát hữu hình, cần chi sợ?”
Dứt lời, hắn đưa tay, nhẹ nhàng nhấc chiếc nhẫn lên.
Trong khoảnh khắc ấy
Không gian quanh quán nhỏ như chùng xuống một nhịp.
Mấy kẻ ẩn mình trong bóng tối xa xa đều đồng thời nín thở.
Chiếc nhẫn yên lặng nằm trong lòng bàn tay Hoa Vân, không có bất kỳ dị biến nào.
Hoa Vân hờ hững hỏi:
“Giá bao nhiêu?”
Ông lão run run đáp:
“Tiền bối… vật này vô giá, chỉ mong ngài thuận tay mang đi, coi như tiểu nhân tích được chút phúc duyên…”
Hoa Vân nghe vậy cũng không khách sáo, thu nhẫn vào tay áo, nhàn nhạt:
“Đa tạ.”
Nói rồi, hắn rảo bước đi tiếp, như thể chẳng có chuyện gì to tát.
Diệp Linh cười hì hì bám theo, lòng bàn tay nhỏ nắm chặt lại, trong đó là một mảnh giấy nhỏ lão già lén nhét cho nàng khi Hoa Vân không chú ý.
Trên giấy chỉ có đúng ba chữ: “Đừng tin hắn.”
Hai thầy trò đi dọc theo con phố, từng bước một hòa vào dòng người tấp nập.
Hoa Vân vẫn bước đi ung dung, không hề ngoảnh đầu lại.
Diệp Linh nắm mảnh giấy trong tay, trái tim nhỏ bé đập thình thịch.
Nhưng nàng chỉ cắn môi, nhét vội mảnh giấy vào tay áo, ánh mắt kiên định: “Ta chỉ tin sư tôn.”
Đi thêm một đoạn, cả hai đến trước một quán trà cũ kỹ ven đường.
Biển gỗ treo trên cao, chữ viết nguệch ngoạc: “Tĩnh Tâm Trà Quán.”
Hoa Vân khẽ gật đầu, tay áo phất nhẹ, dẫn Diệp Linh bước vào.
Bên trong trà quán vắng vẻ, hương trà nhẹ nhàng lượn lờ trong không khí.
Một tiểu nhị bước tới, mặt mày niềm nở:
“Hai vị khách quan, dùng gì ạ?”
Hoa Vân bình thản:
“Trà phổ thông, thêm ít điểm tâm.”
Diệp Linh thì hớn hở nhìn quanh, cảm giác như phát hiện ra một thế giới mới.
Nàng ghé sát sư tôn, thì thầm:
“Sư tôn, hay quá, chỗ này ấm áp thật…”
Hoa Vân chỉ mỉm cười nhàn nhạt, vạt áo khẽ lay động theo gió.
Không lâu sau, trà và bánh ngọt được dọn lên.
Khi tiểu nhị bưng khay tới, ánh mắt hắn thoáng lóe lên kỳ dị.
Một mảnh giấy nhỏ, cực kỳ kín đáo, được đặt dưới đĩa điểm tâm.
Diệp Linh vô tình phát hiện ra, trợn tròn mắt nhìn sư tôn.
Hoa Vân nhấc tách trà, nhàn nhã nhấp một ngụm, giọng nhè nhẹ:
“Đọc đi.”
Diệp Linh líu ríu gỡ mảnh giấy ra, mở lên đọc.
Trên giấy chỉ viết vỏn vẹn một dòng:
“Đêm nay, phía sau trà quán, có người đợi.”
Nét chữ xiêu vẹo, như thể viết vội.
Diệp Linh ngẩng đầu, ánh mắt trong veo đầy nghi hoặc:
“Sư tôn… có bẫy không?”
Hoa Vân đặt tách trà xuống, nụ cười nhàn nhạt không đổi:
“Đi thì biết.”
Đêm buông xuống.
Ánh trăng lấp ló qua làn mây mỏng, phủ lên trà quán một màu bạc lạnh lẽo.
Sau quán, trong một góc tối, một bóng người đứng chờ.
Hoa Vân dẫn Diệp Linh thong thả bước ra, không vội, không chậm.
Bóng người ấy lên tiếng, giọng khàn đặc:
“Ngươi là Hoa Vân?”
Hoa Vân chỉ khẽ gật đầu.
Người kia run run lấy ra một phong thư, hai tay dâng lên:
“Có người nhờ ta chuyển cái này…”
Không hỏi thêm, Hoa Vân đưa tay nhận lấy.
Bóng người như trút được gánh nặng, quay lưng chạy biến vào màn đêm, không dám ngoảnh lại.
Diệp Linh nắm chặt tay áo sư tôn, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh.
Nhưng Hoa Vân chỉ thong thả mở phong thư ra, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua.
Bên trong thư chỉ vỏn vẹn một hàng chữ:
“Linh Dược Các, tầng ba, cất giấu vật cần tìm. Trước khi trời sáng, phải lấy.”
Không có dấu hiệu, không có người ký tên.
Chỉ có một nhánh cỏ bốn lá ép trong thư, một tín vật mà chỉ liên minh mới dùng.
Hoa Vân nhếch môi cười nhạt:
“Đi thôi, tiểu Linh.”
Diệp Linh nghiêm túc gật đầu:
“Dạ!”
Ánh trăng càng lúc càng nhạt.
Hai thầy trò nhanh chóng hòa vào bóng đêm, biến mất như chưa từng xuất hiện.
Trên đường đi, Diệp Linh bước sát bên cạnh Hoa Vân, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ háo hức.
“Sư tôn, Linh Dược Các lớn lắm sao?” nàng lí nhí hỏi.
Hoa Vân liếc nàng một cái, giọng ôn hòa:
“Không lớn, nhưng tầng ba là khu vực cấm, không phải ai cũng vào được.”
Diệp Linh nghe vậy, bỗng cảm thấy cả người hưng phấn.
“Chúng ta lén vào à?!” nàng nhỏ giọng hỏi, giọng nói không giấu nổi sự phấn khích như một đứa trẻ sắp đi chơi trộm.
Hoa Vân khẽ gật đầu:
“Là liên minh cho phép, không tính là lén lút.”
Nói xong, y đưa tay xoa đầu nàng.
Diệp Linh cười tít mắt, ngoan ngoãn đi sát sau lưng sư tôn.
Gió đêm nhẹ lướt qua, thổi bay tà áo của Hoa Vân, khiến bóng dáng y trông như mờ nhòe trong màn đêm.
Không lâu sau, hai người đã đến trước cổng Linh Dược Các.
Ánh đèn trong các phòng vẫn còn sáng, nhân viên tuần tra lác đác đi qua lại.
Hoa Vân hơi nheo mắt, tay áo khẽ phất.
Một luồng khí mỏng vô hình lan ra, lập tức bao trùm hai thầy trò, che giấu hơi thở của cả hai.
Diệp Linh cũng nhanh chóng nín thở, ánh mắt long lanh đầy chờ mong nhìn sư tôn.
Hoa Vân cất giọng nhẹ nhàng:
“Theo sát ta, đừng nghịch.”
“Vâng!” Diệp Linh đáp nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Thế rồi, bóng hai người lướt nhẹ như bóng ma, lặng lẽ tiến vào Linh Dược Các.
Bên trong Linh Dược Các, ánh sáng vàng nhạt từ ngọn đèn linh thạch chiếu ra từng dải sáng mờ, phản chiếu lên giá gỗ chất đầy hòm đan dược.
Diệp Linh tròn mắt nhìn xung quanh, vẻ mặt ngây thơ đầy hiếu kỳ.
Hoa Vân tay chắp sau lưng, bước đi không phát ra tiếng động, như thể từ đầu đã quen thuộc mọi bố trí nơi này.
Khi đến gần cầu thang dẫn lên tầng ba, trước mặt họ xuất hiện hai tu sĩ mặc y phục Linh Dược Các, canh gác cẩn mật.
Diệp Linh len lén kéo tay áo sư tôn, thì thầm:
“Sư tôn, có người kìa…”
Hoa Vân chỉ nhẹ “ừ” một tiếng, thần sắc không đổi.
Chỉ thấy y đưa ngón tay gõ nhẹ xuống không khí.
Tách.
Một luồng dao động cực kỳ nhỏ xẹt qua.
Hai tu sĩ kia thoáng chấn động, rồi đồng loạt…