Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
phan-phai-bat-dau-nam-lay-so-mot-nu-chinh.jpg

Phản Phái: Bắt Đầu Nắm Lấy Số Một Nữ Chính

Tháng 1 22, 2025
Chương 558. Phiên ngoại hai Chương 557. Phiên ngoại một
tuyet-dai-thien-tien.jpg

Tuyệt Đại Thiên Tiên

Tháng 2 3, 2025
Chương 512. Ngũ giai Chương 510. Yêu vương tung tích
ta-tha-cau-lien-manh-len.jpg

Ta Thả Câu Liền Mạnh Lên

Tháng 12 1, 2025
Chương 548: Trùng phùng (đại kết cục) (2) Chương 548: Trùng phùng (đại kết cục) (1)
cong-tu-hung-manh.jpg

Công Tử Hung Mãnh

Tháng 1 19, 2025
Chương 1391. Đều ở đây trong một giấc mộng Chương 1390. Nháy mắt
bi-day-den-bien-cuong-thanh-tuu-phien-vuong-manh-nhat.jpg

Bị Đày Đến Biên Cương, Thành Tựu Phiên Vương Mạnh Nhất

Tháng 2 9, 2026
Chương 493: Trốn tránh khủng bố Chương 492: Đạo môn di tích
ta-moi-dang-co-xung-de-nang-lien-noi-ta-la-hon-quan.jpg

Ta Mới Đăng Cơ Xưng Đế, Nàng Liền Nói Ta Là Hôn Quân

Tháng 2 23, 2025
Chương 531. Nhất thống toàn cầu Chương 530. Trong vòng ba mươi năm, nhất thống toàn cầu
ta-moi-tuan-mot-canh-gioi-moi.jpg

Ta Mỗi Tuần Một Cảnh Giới Mới

Tháng 2 24, 2025
Chương 304. Kết thúc Chương 303. 300 năm
trong-sinh-2008-canh-hoa-dem-mua-xong-vao-nha.jpg

Trọng Sinh 2008, Cảnh Hoa Đêm Mưa Xông Vào Nhà

Tháng 2 7, 2026
Chương 480: Thăm hỏi, dòng người không dứt Chương 479: Hẹn gặp, nhìn trúng cái nào?
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 458: Đóa Sen Giữa Sương Trà
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 458: Đóa Sen Giữa Sương Trà

Đi thêm một đoạn, trước mặt đã thấp thoáng những mái nhà tranh rêu phong, những luống hoa dại ven đường tỏa hương thơm nhè nhẹ, Trúc Hoa thôn đã hiện ra trong tầm mắt.

Hoa Vân thu lại ánh mắt, nhàn nhạt nói:

“Tới nơi rồi.”

Hai người chậm rãi bước vào thôn. Trúc Hoa thôn yên bình lạ thường, dân cư thưa thớt, đa phần là người già và trẻ nhỏ. Thỉnh thoảng có vài ánh mắt tò mò nhìn theo nhưng không ai tiến đến hỏi han.

Diệp Linh ôm một bó nhánh trúc trong tay, vừa đi vừa lí nhí:

“Sư tôn, hình như mọi người ở đây… đều hơi lạ.”

Hoa Vân liếc mắt một cái, thản nhiên đáp:

“Không lạ. Người mang lòng sợ hãi, tự nhiên sinh nghi hoặc. Kẻ lòng sáng, đi giữa vũng bùn cũng như bước trên mây.”

Diệp Linh nghe không hoàn toàn hiểu, nhưng vẫn gật gù như lĩnh ngộ được đạo lý thâm sâu nào đó.

Đi thêm một quãng, trước một ngôi nhà tranh cũ kỹ, cửa đóng kín, một tấm bùa giấy vàng dán nghiêng lệch trên cánh cửa, gió thổi qua lay động phất phơ.

Hoa Vân dừng lại.

Ánh mắt hắn sâu thẳm như đáy vực, chậm rãi đưa tay gõ cửa.

Cốc cốc.

Trong nhà vang lên tiếng bước chân chậm chạp. Một giọng già nua vọng ra:

“Các vị… là người của liên minh phải không?”

Hoa Vân không đáp lời ngay, chỉ nhàn nhạt nói:

“Chúng ta đến đây để lấy thứ cần lấy.”

Cánh cửa chầm chậm hé mở. Một lão nhân tóc bạc trắng, ánh mắt đục ngầu, run run đưa ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, trịnh trọng dâng lên bằng hai tay.

“Vật này… chỉ giao cho người giữ tín vật.”

Hoa Vân vén tay áo, lộ ra một lệnh bài hình bát giác có khắc chữ Liên nho nhỏ.

Lão nhân run rẩy nhìn kỹ, mới thở phào nhẹ nhõm, dâng hộp gỗ lên.

Hoa Vân nhận lấy, gật đầu không nói gì thêm, xoay người rời đi.

Diệp Linh vội vàng bám theo, len lén hỏi nhỏ:

“Sư tôn, trong hộp là gì vậy?”

Hoa Vân liếc nàng một cái, thản nhiên:

“Muốn biết, trước tiên phải biết mình cần gì.”

Diệp Linh ngẩn ra, ôm chặt bó nhánh trúc trong tay, ngơ ngác theo sát bóng lưng sư tôn, lòng tràn ngập thắc mắc mà không dám hỏi thêm.

Hai thầy trò rời khỏi Trúc Hoa thôn, bước chân không vội vã, gió nhẹ lướt qua, mang theo hương cỏ dại và mùi bùn đất sau mưa.

Đi được một đoạn khá xa, thấy xung quanh không còn ai, Hoa Vân mới ngừng lại dưới một gốc cây đại thụ cổ thụ rêu phong.

Hắn đặt hộp gỗ trong tay xuống, nhẹ nhàng mở ra.

Bên trong là một vật được vải thô bọc kín.

Diệp Linh tò mò nhích lại gần, đôi mắt sáng long lanh, nhưng vẫn ngoan ngoãn không vươn tay.

Hoa Vân chậm rãi vén lớp vải.

Một viên ngọc xanh trong suốt hiện ra, nhỏ cỡ ngón tay cái, bên trong lưu chuyển một tia sáng mờ ảo như ẩn như hiện, tựa như bên trong viên ngọc có cả một thế giới đang thở.

Diệp Linh “oa” lên một tiếng khe khẽ:

“Đẹp quá…”

Hoa Vân chỉ liếc nàng một cái, thản nhiên:

“Vật này, không nhìn vào vẻ ngoài. Chỉ người có tâm mới thấy được điều nó thực sự ẩn giấu.”

Diệp Linh lập tức ngưng thần nhìn thật kỹ. Nhưng nhìn mãi cũng chỉ thấy viên ngọc xanh tròn trịa lấp lánh ánh sáng.

Nàng đỏ mặt, nhỏ giọng lí nhí:

“Sư tôn, đệ tử… chỉ thấy nó đẹp thôi…”

Hoa Vân thu hồi ánh mắt, khẽ khép hộp lại, giọng nhàn nhạt:

“Ngươi thấy nó đẹp, chính là tâm còn thuần khiết. Tốt.”

Diệp Linh như được khen, hai má đỏ hồng, cười khúc khích, càng ôm chặt bó trúc trong lòng, ngoan ngoãn đi theo sau Hoa Vân như một tiểu bạch điệp theo gió.

Trời ngả về chiều. Dưới ánh nắng lặn vàng rực, bóng dáng hai thầy trò kéo dài trên con đường đất đỏ, vẽ ra một bức tranh yên bình mà nhẹ nhàng tựa như mộng.

Qua một đêm, ánh bình minh mờ nhạt lặng lẽ tràn vào phòng khách quán trọ.

Diệp Linh thức dậy trước, nhẹ nhàng mở cửa sổ, để cho ánh sáng vàng nhạt chiếu lên gương mặt non nớt và rạng rỡ của nàng.

Ngoài hành lang, Hoa Vân đã ngồi tựa vào lan can, tay cầm một quyển sách cũ kỹ, thần sắc lãnh đạm như thể vạn vật thế gian chẳng liên quan gì đến hắn.

Diệp Linh lon ton bước tới, lễ phép:

“Sư tôn, đệ tử đã dậy rồi!”

Hoa Vân chỉ gật khẽ, ánh mắt vẫn không rời khỏi trang sách.

Một lát sau, có tiếng bước chân vang lên từ xa. Tiểu nhị của quán trọ cung kính tiến lại, tay dâng lên một phong thư màu lam nhạt, cẩn thận nói:

“Khách quan, sáng nay có người để lại thư này cho ngài.”

Hoa Vân đưa tay nhận lấy, phong thư không có ghi tên, chỉ niêm kín bằng một ấn nhỏ hình đóa sen.

Hắn mở thư ra.

Chữ viết bên trong phóng khoáng, từng nét bút lạnh như nước hồ thu:

“Giữa giờ Ngọ hôm nay, tại quán trà Phong Hạc phía đông thành, sẽ có một món đồ cần được đưa tới tay người định sẵn.

Không cần hỏi lai lịch. Không cần dò xét chi tiết. Làm xong, tự khắc an tâm.

Kèm theo: Một túi trầm hương, chỉ được dùng khi cần truyền tín hiệu.

Nhắc nhở: Nếu thấy nguy hiểm, lập tức rời đi. Không được động thủ.”

Hoa Vân đọc lướt một lượt, khóe môi nhếch lên như có như không.

Diệp Linh nghiêng đầu tò mò:

“Sư tôn, có chuyện gì vui vậy?”

Hoa Vân khép thư lại, thản nhiên:

“Không có gì, chỉ là một việc nhỏ thôi.”

Hắn nhét phong thư vào tay áo, đứng dậy, áo trắng khẽ lay động trong gió.

“Đi thôi, ta dạy ngươi cách uống trà.”

Diệp Linh nghe vậy lập tức phấn khích, hớn hở chạy theo, như một cánh bướm nhỏ bay nhảy bên cạnh hắn.

Quán trà Phong Hạc nằm khuất sau một con hẻm nhỏ, giữa thành trấn sầm uất.

Khi Hoa Vân và Diệp Linh bước tới, khói trà đã lượn lờ trong không trung, thơm nhè nhẹ, hệt như sương mỏng lẩn khuất trong ánh nắng ban trưa.

Bên trong, khách khứa không nhiều. Mỗi người đều im lặng thưởng trà, thần sắc lạnh nhạt, như thể cả quán trà này là một thế giới tách biệt.

Hoa Vân chọn một góc khuất, gọi hai chén trà rồi lặng lẽ ngồi xuống.

Diệp Linh ngồi đối diện, đôi mắt trong veo đầy tò mò ngó nghiêng khắp nơi, nhưng được giáo huấn từ nhỏ, nàng ngoan ngoãn không lên tiếng.

Chỉ một lát sau, có một nam tử mặc áo choàng đen, mặt mũi mơ hồ trong làn khói trà, nhẹ nhàng đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ lên bàn họ, không nói một lời, quay người rời đi.

Chiếc hộp chỉ lớn bằng bàn tay, khắc một đóa sen nở nửa chừng.

Hoa Vân liếc mắt nhìn, rồi dùng hai ngón tay kẹp lấy hộp, cất thẳng vào tay áo như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Hắn ung dung cầm chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm, hương vị thanh mát thấm vào cổ họng.

Diệp Linh nhỏ giọng:

“Sư tôn, trong hộp đó là gì vậy?”

Hoa Vân đáp nhẹ như gió:

“Không biết. Cũng không cần biết.”

Nói rồi, hắn đưa mắt ra ngoài cửa sổ, ánh nắng bị những tán cây ngăn lại thành từng mảnh nhỏ, chiếu lên dung nhan lãnh đạm của hắn, khiến người khác có cảm giác như đang nhìn một bức họa tĩnh lặng mà sống động.

Ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hoa cỏ xen lẫn trong không khí, vừa dịu vừa thoảng.

Hoa Vân buông chén trà, tay áo khẽ động, chiếc hộp gỗ kia đã biến mất không thấy đâu.

Diệp Linh chống cằm nhìn hắn, ánh mắt long lanh như muốn hỏi thêm, nhưng cuối cùng lại chỉ ngoan ngoãn ngồi im, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ tò mò khó che giấu.

Bầu không khí trong quán trà vẫn tĩnh lặng như trước, nhưng sát khí mơ hồ lại lan dần ra.

Một bóng người khoác trường bào trắng lướt nhanh vào quán, áo bay phần phật như mây cuộn, bước chân không để lại tiếng động. Người đó không ngồi xuống mà chỉ đứng ở trung tâm, ánh mắt lướt một vòng như tìm kiếm điều gì.

Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt hắn dừng lại nơi Hoa Vân.

Nhưng Hoa Vân chỉ cười nhạt, không buồn quay đầu, nhấc tay rót thêm cho mình một chén trà, thản nhiên như thể mọi chuyện chẳng liên quan đến mình.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-bi-nu-ma-dau-nghe-len-tieng-long.jpg
Ta Bị Nữ Ma Đầu Nghe Lén Tiếng Lòng
Tháng 1 23, 2025
nghe-trom-tieng-long-bat-dau-van-tieu-nang-kiem-chem-dinh-quang-tien.jpg
Nghe Trộm Tiếng Lòng, Bắt Đầu Vân Tiêu Nâng Kiếm Chém Định Quang Tiên
Tháng 2 17, 2025
he-thong-troi-lam-nguoi-dien-vien-quan-chung-bi-ep-di-nhan-vat-chinh-kich-ban.jpg
Hệ Thống Trói Lầm Người, Diễn Viên Quần Chúng Bị Ép Đi Nhân Vật Chính Kịch Bản
Tháng 2 4, 2026
than-quy-the-gioi-ta-co-dac-thu-ngo-tinh.jpg
Thần Quỷ Thế Giới, Ta Có Đặc Thù Ngộ Tính
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP