Chương 457: Vân Hải Hội Tụ
Hay là mình đừng đi?”
Hoa Vân gấp thư lại, thản nhiên:
“Có thể không đi sao?”
Diệp Linh bĩu môi, ngoan ngoãn gật đầu:
“Dạ, nghe sư tôn.”
Trời đêm dần buông, gió lạnh thổi qua khe cửa phát ra những tiếng rít khe khẽ.
Hoa Vân đứng dậy, khoác áo choàng, ánh mắt lãnh đạm:
“Ngày mai xuất phát.”
Diệp Linh ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm:
“Sư tôn, lần nào cũng vậy, cứ y như là ép người ta đi chịu khổ vậy đó…”
Hoa Vân liếc nàng một cái, không nói gì.
Diệp Linh cười hì hì, nhanh chóng chạy tới, đưa cho hắn một cái túi nhỏ:
“Đây! Mang theo cho may mắn đó!”
Hoa Vân cầm lấy túi, nhìn thoáng qua, bên trong toàn là mấy viên kẹo đường ngọt lịm.
Hắn nhếch môi, lắc đầu:
“Ngây thơ.”
Diệp Linh nghiêm mặt phản bác:
“Không phải ngây thơ! Đây gọi là… tinh thần chiến đấu!”
Hoa Vân không cãi thêm, chỉ đẩy cửa phòng, tay áo phất qua, nhẹ nhàng:
“Đi.”
Diệp Linh lon ton chạy theo phía sau, miệng vẫn không ngừng huyên thuyên:
“Sư tôn, lần này nhất định tụi mình sẽ đại thắng nha!”
Hoa Vân không đáp, chỉ khẽ gật đầu, bóng áo trắng dần khuất vào màn đêm.
Mấy ngày sau.
Hoa Vân dẫn Diệp Linh lên đường, men theo những triền núi hoang vắng, đến gần khu vực Vân Hải.
Trời xanh ngắt, mây trắng bay là đà trước mắt. Ở một chỗ khuất, có tiếng người ồn ào. Vài gian hàng nhỏ tạm bợ dựng lên, bày bán linh thảo quý hiếm.
Diệp Linh mắt sáng rỡ, thầm thì:
“Sư tôn! Ở đây nhiều đồ đẹp quá!”
Hoa Vân đưa mắt nhìn, bước chân không đổi, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Không mua.”
Diệp Linh phụng phịu ôm chặt túi trữ vật, thầm hạ quyết tâm… lát nữa lén lút mua cũng được.
Hai người tiếp tục đi sâu vào đỉnh Vân Hải.
Giữa một khoảng đất trống, đông nghịt người tụ tập, ai nấy thần sắc nghiêm túc.
Trên một tảng đá lớn đặt mấy nhánh linh thảo tỏa ra mùi thơm kỳ lạ. Có người nhẹ nhàng giảng giải, có kẻ thì thầm toan tính.
Hoa Vân đứng một bên, ánh mắt lặng lẽ quét qua đám đông.
Một lão giả áo xám, tay cầm quạt gấp, nụ cười nhu hòa… nhưng giữa hai mắt lại lộ vẻ u ám khó che giấu.
Cách đó không xa, một nữ tử mặc áo tím, tóc dài vấn cao, lúc thì cười khúc khích, lúc lại liếc nhìn mọi người bằng ánh mắt như dao nhọn.
Diệp Linh nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn, có cần… em chỉ thẳng mặt kẻ xấu không?”
Hoa Vân liếc nàng:
“Không cần. Kẻ xấu không tự nhận mình xấu. Ngươi chỉ cần… đứng yên, đừng gây họa.”
Diệp Linh bĩu môi, “vâng” một tiếng cực kỳ miễn cưỡng.
Bỗng nhiên, từ đám đông phía trước, một tiếng quát lớn vang lên:
“Ai dám giành linh thảo với ta?!”
Một bóng người từ giữa đám đông nhảy ra, áo bào xám phần phật, khí thế hung hăng như muốn lật tung cả đất trời.
Mọi người lập tức tránh ra một khoảng, không khí căng thẳng như dây đàn.
Hoa Vân vẫn bình thản, chỉ hơi nghiêng đầu. Diệp Linh cũng ngoan ngoãn đứng yên bên cạnh, không dám manh động, trong lòng lại thì thầm: “Sư tôn thiệt oách! Không cần nhúc nhích cũng dọa người ta lui luôn!”
Người áo xám quét mắt nhìn khắp lượt, cuối cùng dừng lại trước mặt một thiếu niên áo lam gầy gò đang ôm một nhánh linh thảo.
“Ngươi, giao ra!” Người áo xám lạnh lùng ra lệnh.
Thiếu niên cắn răng ôm chặt nhánh linh thảo, lắc đầu:
“Không giao! Đây là ta tìm được trước!”
Cả đám người xung quanh xôn xao.
Ánh mắt Hoa Vân nhàn nhạt như không, song ngón tay đã nhẹ nhàng gõ lên chuôi kiếm, như báo hiệu điều gì đó.
Diệp Linh chớp mắt, vừa định hỏi thì bất chợt một bóng đen lướt ngang, là một sát thủ vận áo đen, động tác mau lẹ như quỷ mị, trong nháy mắt đã áp sát thiếu niên.
Chỉ thấy ánh kiếm lóe lên!
“Ầm!”
Một luồng kiếm khí sắc bén cắt ngang, chặn đứng sát chiêu đang lao tới. Cả bóng đen lẫn người áo xám đều bị chấn lui mấy bước.
Ánh mắt mọi người lập tức dồn cả vào người ra tay, chính là Hoa Vân.
Người áo xám nheo mắt, giọng trầm xuống:
“Ngươi muốn quản chuyện của ta?”
Hoa Vân chỉ lạnh nhạt nói:
“Đạo trời hữu quy, vật có chủ. Tự tiện đoạt lấy, ngươi xứng sao?”
Một câu đơn giản, không thèm tranh luận, chỉ như một cái tát thẳng vào mặt đối phương.
Người áo xám tức đến run người, ánh mắt càng thêm âm độc. Nhưng nhìn Hoa Vân như núi như vực, dù giận đến đâu cũng chỉ dám nghiến răng nuốt xuống, không dám ra tay nữa.
Diệp Linh ở bên cạnh ngưỡng mộ tới mức hai mắt lấp lánh như sao:
“Sư tôn vạn tuế!”
Không khí trong chợ bỗng chốc lạnh đi mấy phần, ai nấy đều nín thở.
Người áo xám mặt xanh mét, ánh mắt tràn đầy thù hận, nhưng rốt cuộc lại chỉ cắn răng nhả ra một câu:
“Ngươi chờ đó!”
Sau đó giận dữ xoay người rời đi.
Đám đông lặng ngắt như tờ, không ai dám ngăn cản.
Diệp Linh vội kéo vạt áo Hoa Vân, thì thầm:
“Sư tôn, hắn sẽ không trả thù chứ?”
Hoa Vân thản nhiên đáp:
“Trả thù thì trả thù, chỉ cần ngươi không làm chuyện sai, cứ ngẩng cao đầu.”
Giọng nói trầm ổn, mang theo một luồng đạo lý đơn giản mà kiên định, như ngọn đèn nhỏ soi sáng tâm hồn Diệp Linh.
Cô bé lập tức gật đầu mạnh mẽ:
“Dạ! Đệ tử nhớ kỹ!”
Hoa Vân không nói thêm, chỉ nhẹ nhàng xoay người, dẫn Diệp Linh tiếp tục đi dạo.
Bên cạnh bọn họ, thiếu niên ôm linh thảo lúc này vẫn còn ngơ ngác, nhìn theo bóng lưng hai người với ánh mắt ngập tràn cảm kích. Nhưng Hoa Vân không cần cảm ơn.
Hắn cứu người không phải vì khen thưởng, cũng chẳng vì vinh quang, chỉ bởi vì đúng thì phải làm, sai thì phải ngăn.
Bóng dáng hai thầy trò dần khuất trong dòng người, giống như một luồng sáng nhẹ, xuyên qua màn bụi mịt mù của thế gian.
Đi thêm mấy bước, bỗng một đứa bé bán kẹo hồ lô chạy ào tới, tay giơ cao một phong thư màu xanh nhạt, thở hổn hển:
“Hai vị đạo trưởng! Có người nhờ giao cái này!”
Hoa Vân liếc mắt nhìn, không chút do dự nhận lấy.
Đứa bé chắp tay làm lễ rồi chạy mất hút vào đám đông, tựa như chưa từng xuất hiện.
Phong thư rất nhẹ, như không chứa gì nặng nề. Trên mặt thư không ghi tên người gửi, chỉ có một ấn ký hình cánh chim màu bạc, biểu tượng ngầm của liên minh.
Hoa Vân bóc thư ngay tại chỗ.
Bên trong, nét chữ cứng cáp:
“Đi đến Trúc Hoa thôn, tìm kiếm một kẻ giấu mình. Không cần biết hắn tên gì, chỉ cần xác định hắn có phải người cần tìm hay không. Không được hỏi nhiều, không được để lại dấu vết. Làm xong lập tức rời đi.”
“Kèm theo một chiếc ngọc giản hỗ trợ, bên trong có lưu lại hình ảnh cần xác nhận.”
“Không hoàn thành, tự gánh lấy hậu quả.”
Trong phong thư đúng thật có thêm một chiếc ngọc giản nhỏ cỡ ngón tay, sáng nhạt.
Diệp Linh tò mò nhìn, nhỏ giọng:
“Sư tôn, lại có nhiệm vụ mới sao?”
Hoa Vân gật đầu, sắc mặt bình thản như nước.
Hắn nhét ngọc giản vào tay áo, rồi vuốt đầu Diệp Linh:
“Chúng ta đi thôi.”
Dưới ánh hoàng hôn dần ngả, Hoa Vân và Diệp Linh rời quán trọ, theo hướng chỉ dẫn trong thư, tiến về phía Trúc Hoa thôn.
Con đường đất nhỏ quanh co giữa rừng trúc rậm rạp, từng trận gió nhẹ thổi qua, khiến lũ trúc nghiêng ngả như sóng biển. Mùi đất ẩm và mùi lá xanh thoang thoảng trong không khí, mang theo một cảm giác thanh mát khác lạ.
Diệp Linh tung tăng đi bên cạnh, vừa đi vừa nhặt những nhánh trúc nhỏ rơi rụng, đôi mắt trong veo đầy hiếu kỳ:
“Sư tôn, người cần tìm là ai vậy? Sao lại phải bí mật như thế?”
Hoa Vân thong thả đáp, giọng điệu như giảng giải đạo lý đơn giản nhất:
“Không phải việc của chúng ta thì đừng hỏi. Làm tốt chuyện mình phải làm, mới là đạo.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, lộ ra vẻ kính phục.