Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-tai-di-gioi-xay-am-ti

Ta Tại Dị Giới Xây Âm Ti

Tháng mười một 3, 2025
Chương 461: Chương cuối (hết) (2) Chương 461: Chương cuối (hết) (1)
bat-diet-kiem-quan.jpg

Bất Diệt Kiếm Quân

Tháng 1 17, 2025
Chương 1085. Đại kết cục Chương 1084. Thiên Thành, Cô Phong
c4ae7f68533171f62a6b2ed9995b7410

Bắt Đầu Bị Diệt Cả Nhà, Một Người Một Kiếm Giết Mặc Giang Hồ

Tháng 1 17, 2025
Chương 170. Phi thăng, ta lại trở về Chương 169. Truyền võ, một kiếm mở thiên môn
su-mon-che-ta-qua-ac-doc-vao-trieu-dinh-sau-tran-thien-ha.jpg

Sư Môn Chê Ta Quá Ác Độc, Vào Triều Đình Sau Trấn Thiên Hạ

Tháng 1 12, 2026
Chương 210: Mạnh được yếu thua, nhất phẩm kém đè chết người Chương 209: Kiếm của ta đâu? ? ? (tăng thêm)
Mạnh Nhất Tan Vỡ Hệ Thống

Ấm Áp Rồng

Tháng 1 15, 2025
Chương 728. Thần giới Chương 727. Rèn đúc Thần linh con đường
Thần Sủng Lại Cho Ta Bật Hack

Thần Sủng Lại Cho Ta Bật Hack

Tháng mười một 9, 2025
Chương 730: Mới Thiên Đình Chương 729: Giới Chủ
ta-o-marvel-dong-vai-dc-anh-hung.jpg

Ta Ở Marvel Đóng Vai Dc Anh Hùng

Tháng 2 24, 2025
Chương 426. Thời đại mới! Chương 425. Giao thủ! Kịch liệt mặt Trăng căn cứ!
nai-ba-van-nghe-nhan-sinh.jpg

Nãi Ba Văn Nghệ Nhân Sinh

Tháng 1 19, 2025
Chương 1299. Chúng ta lần sau còn muốn đến! Chương 1298. Cũng không muốn đi? Buổi tối đón lấy chơi!
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 456: Thanh Sơn Trấn, Bánh Hoa Quế Và Thư Mời
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 456: Thanh Sơn Trấn, Bánh Hoa Quế Và Thư Mời

Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng cười khe khẽ vang lên giữa không trung, như có như không, không phải từ trước mặt, cũng chẳng phải từ sau lưng, mà vọng lên từ chính trong tâm trí.

“Người của liên minh… quả nhiên dám tới đây. Đã đến, thì ở lại đi.”

Một bóng người mờ mịt hiện ra trước mặt họ. Không có mặt, không có hình, chỉ là một vệt khói xám lơ lửng, giọng nói vang lên không chút cảm xúc.

Hoa Vân đứng lại.

“Ra là ngươi.”

Bóng khói khựng lại, rồi dần ngưng tụ thành hình, là một người áo đen, mặt che mặt nạ gỗ, thân khoác áo choàng dài chấm đất, trên tay là một chiếc chuông nhỏ đen sì.

Một trong những sát thủ vô tình, Hư Chuông.

Hắn không nhìn Diệp Linh, chỉ hỏi:

“Ngươi nhận mật thư, vẫn còn dám đi vào. Là vì ngươi nghĩ ta không dám động thủ?”

Hoa Vân lạnh nhạt đáp:

“Không. Vì ta biết ngươi… không giết được ta.”

Hư Chuông không nói nữa, chỉ giơ tay lắc nhẹ chuông. Leng keng, một vòng sóng âm bùng nổ, không khí chấn động, đất đá rạn nứt, linh lực xung quanh bị kéo căng đến cực điểm.

Diệp Linh bị âm thanh chấn đến choáng váng, hai tai rỉ máu, loạng choạng lùi lại.

Nhưng Hoa Vân vẫn đứng đó, không động. Một tay nâng lên, một ngón chỉ ra, ngón tay như nhẹ như không, nhưng lại khiến vòng sóng âm kia vỡ nát trong nháy mắt, tan vào hư vô.

“Đến thì đến, đi thì đi,” hắn nhếch môi, “ngươi có cái gì, cũng không giấu được ta.”

Hư Chuông thoáng sững người.

Hắn từng ra tay với không ít người trong tu chân giới, mà người có thể phá vỡ một đòn Hư Âm Loạn Thức ngay trong tích tắc như vậy… đếm không quá ba ngón tay.

Hoa Vân là một trong số đó.

Gã cất chuông, ánh mắt sau lớp mặt nạ gỗ khẽ nheo lại.

“Không hổ là người mà bọn họ muốn ta thử một chút.”

Diệp Linh ôm chặt chiếc hộp trong lòng, mắt vẫn đỏ hoe vì chấn động vừa nãy, nhưng vẫn ngẩng đầu bước tới, chắn trước Hoa Vân một bước.

“Ngươi… không được đụng đến sư tôn ta.”

Giọng nói non nớt, nhưng lại dứt khoát không chút do dự.

Hư Chuông thoáng bật cười.

“Con nhóc này là đệ tử của ngươi à?”

Hoa Vân nhàn nhạt gật đầu:

“Ừ.”

“Ta tưởng ngươi không nhận đệ tử.”

“Chưa nhận.”

“…Vậy là gì?”

“Là người đi theo ta.”

“…Ngươi luôn kì lạ như thế.”

Hư Chuông rút ra một mảnh lệnh bài, vứt qua.

“Lấy cái này đi. Tính ra thì… ngươi đã qua.”

Lệnh bài khẽ xoay trong không trung, tự bay về phía Hoa Vân.

Trên đó khắc một chữ: “Vô” bên dưới là hình một cánh chuông đổ nghiêng.

Diệp Linh nghiêng đầu nhìn, tò mò hỏi:

“Cái này là gì vậy sư tôn?”

Hoa Vân liếc nhìn, thản nhiên đáp:

“Một tín vật. Dành cho kẻ đủ tư cách đi tiếp.”

Diệp Linh cẩn thận ôm chiếc hộp, đi sát bên Hoa Vân, mắt to tròn lấp lánh:

“Sư tôn, mở ra xem không?”

Hoa Vân thản nhiên đáp:

“Không vội.”

Hắn giơ tay áo, một đạo linh lực nhu hòa bao phủ lấy chiếc hộp, niêm phong nó lại lần nữa.

Diệp Linh dẩu môi, nhỏ giọng lầm bầm:

“Lúc nào cũng thần thần bí bí…”

Hoa Vân nghe thấy, nhưng chỉ khẽ gõ nhẹ một cái lên trán nàng.

“Tiểu đồ đệ phải biết kiên nhẫn.”

Diệp Linh bưng trán, ánh mắt uất ức, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu:

“Dạ…”

Hai thầy trò tiếp tục rời khỏi gian phòng nhỏ trong quán trọ, đi về hướng cửa sau.

Gió nhẹ thổi qua hành lang, mái ngói cũ kỹ phát ra những tiếng cót két lẫn trong mùi hương nhang trầm xa xa.

Bất chợt, một bóng người xuất hiện nơi góc tối.

Là một lão nhân gầy gò, tóc bạc như sương, khoác áo bào đen thêu hoa văn chìm.

Lão nhân khom người, hai tay dâng lên một vật được bọc trong lớp vải đen, cung kính nói:

“Xin dâng tặng… vật mà Người Cũ để lại.”

Hoa Vân hơi nheo mắt, nhận lấy.

Diệp Linh hiếu kỳ ngó sang, nhưng bị Hoa Vân nhẹ nhàng kéo ra sau lưng.

“Có những thứ, chưa phải lúc ngươi có thể biết.”

Giọng hắn rất bình thản, nhưng lại mang theo chút ý vị sâu xa.

Diệp Linh ngoan ngoãn đáp:

“Dạ, sư tôn…”

Hoa Vân thu vật kia vào trong tay áo, sau đó quay đầu nói:

“Đi thôi.”

Diệp Linh líu ríu chạy theo, trong lòng vừa tò mò vừa khấp khởi.

Nàng nghĩ thầm: ‘Sư tôn lợi hại như vậy, chắc chắn tương lai mình cũng sẽ rất lợi hại!’

Hoa Vân và Diệp Linh rời khỏi quán trọ, đi dọc theo con đường đá vụn trải dài dưới chân núi.

Trời đã ngả chiều, ánh nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả bầu trời, chiếu bóng hai thầy trò kéo dài trên mặt đất.

Diệp Linh vừa đi vừa len lén liếc nhìn tay áo Hoa Vân, trong lòng ngứa ngáy không chịu nổi.

“Sư tôn, vật kia rốt cuộc là gì vậy?”

Nàng rón rén hỏi.

Hoa Vân không quay đầu, chỉ đáp nhàn nhạt:

“Một cái nhân quả.”

Diệp Linh ngơ ngác, cái đầu nhỏ đầy sương mù.

Nàng chớp mắt, hỏi tiếp:

“Nhân quả ăn được không?”

Hoa Vân suýt chút nữa bật cười, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nói:

“Ăn rồi thì khó mà nhả ra.”

Diệp Linh mặt mày mờ mịt, không hiểu gì hết, chỉ biết gật đầu như gà mổ thóc.

Hai người đi được một đoạn, phía trước xuất hiện một tiểu trấn nhỏ, náo nhiệt mà cổ kính.

Tấm bảng gỗ trước cổng đề ba chữ to: Thanh Sơn Trấn.

Hoa Vân liếc nhìn, nhẹ giọng nói:

“Dừng chân ở đây.”

Diệp Linh vui vẻ reo lên:

“Có đồ ăn rồi! Có thể mua bánh hoa quế rồi!”

Nàng tung tăng chạy lên trước, phất phất tay áo như chim sẻ, bỏ Hoa Vân lại đằng sau.

Hoa Vân chỉ lắc đầu cười khẽ, rồi chậm rãi bước theo.

Trong Thanh Sơn Trấn, tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi, mùi bánh nướng thơm lừng quyện trong gió, khiến Diệp Linh không ngừng hít hít mũi.

Nàng dừng lại trước một quầy hàng nhỏ, mắt sáng rực:

“Sư tôn, người xem! Bánh hoa quế nóng hổi đây này!”

Hoa Vân khoanh tay đứng phía sau, nhàn nhạt liếc nhìn, không nói gì.

Chủ quầy hàng là một lão bà tóc bạc, cười hiền hậu, múc cho Diệp Linh một chiếc bánh nhỏ bọc trong lá sen, còn đưa thêm một cái khác:

“Tiểu cô nương đáng yêu quá, tặng thêm một cái ăn chơi.”

Diệp Linh cảm ơn ríu rít, vui vẻ cầm cả hai cái bánh, dúi một cái vào tay Hoa Vân.

“Sư tôn cũng ăn đi, ngon lắm đó!”

Hoa Vân nhìn chiếc bánh trong tay, môi khẽ cong lên.

Hắn cúi đầu, nhẹ giọng:

“Đồ ngốc.”

Nhưng vẫn chậm rãi đưa bánh lên ăn một miếng.

Ngay lúc ấy, từ trong đám đông phía trước, một tiểu đồng áo xanh lao đến, trong tay cầm theo một phong thư niêm phong bằng sáp đỏ.

Tiểu đồng dừng lại trước mặt Hoa Vân, khom người:

“Vị tiền bối này, có người nhờ ta đưa thư.”

Nói xong, tiểu đồng đặt phong thư vào tay Hoa Vân, không chờ trả lời đã quay đầu chen vào đám người, biến mất.

Diệp Linh tròn mắt nhìn phong thư:

“Lại thư nữa ạ? Không phải mật thư chứ?”

Hoa Vân lật phong thư, ánh mắt hơi trầm xuống:

“Là thư mời.”

Hoa Vân không mở thư ngay, chỉ lật nhẹ phong thư, tiện tay thu vào tay áo.

“Sư tôn, mở ra xem đi mà! Biết đâu lại là nhiệm vụ thú vị!”

Diệp Linh tay còn cầm nửa cái bánh hoa quế, đôi mắt sáng rỡ, chờ mong nhìn Hoa Vân.

Hắn nhìn nàng một lúc, lắc đầu cười khẽ, xoay người:

“Về quán trọ.”

Hai người một trước một sau trở về quán trọ Thanh Hà.

Trong phòng, ánh nến vàng vọt chiếu lên hai bóng người.

Hoa Vân ngồi xuống bên bàn, đặt phong thư lên mặt gỗ, chậm rãi mở ra.

Bên trong, một tờ giấy màu ngà cũ kỹ được trải ra. Nét chữ cứng cáp, có phần vội vã:

“Kính gửi Hoa Vân tiền bối.

Vài ngày tới, tại đỉnh Vân Hải sẽ tổ chức Hội Tụ Linh Thảo. Kính mời tiền bối ghé qua.

Hội tụ lần này có sự góp mặt của nhiều nhân vật bí ẩn, trong đó có những kẻ âm thầm mưu đồ bất chính.

Mong tiền bối tùy ý hành động.

Một kẻ vô danh.”

Diệp Linh ghé đầu qua vai Hoa Vân, đọc trộm:

“Sư tôn ơi… nghe cứ mờ ám sao ấy.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhan-phat-sat-co-thien-dia-lat-nguoc.jpg
Nhân Phát Sát Cơ Thiên Địa Lật Ngược
Tháng 1 20, 2025
pham-luc.jpg
Phàm Lực
Tháng 2 3, 2026
lao-luc-lao-su-ta-xoi-qua-mua-cac-nguoi-muon-bung-du.jpg
Lão Lục Lão Sư: Ta Xối Qua Mưa, Các Ngươi Muốn Bung Dù
Tháng 1 17, 2025
hong-hoang-bat-dau-12-vi-su-ton-nguoi-danh-ta-an-va
Hồng Hoang: Bắt Đầu 12 Vị Sư Tôn, Ngươi Đánh Ta Ăn Vạ
Tháng 12 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP