Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-duong-ta-lien-thich-mang-ly-the-dan.jpg

Đại Đường: Ta Liền Thích Mắng Lý Thế Dân!

Tháng 1 20, 2025
Chương 278. Đại kết cục (2) Chương 277. Đại kết cục (1)
tu-tieu-ngao-bat-dau-dem-vo-hiep-thoi-dien-den-huyen-huyen.jpg

Từ Tiếu Ngạo Bắt Đầu Đem Võ Hiệp Thôi Diễn Đến Huyền Huyễn

Tháng 2 10, 2026
Chương 400: Kiều Linh Nhi dạy bảo Chương 399: Quan môn... Đệ tử
ma-ton-tro-ve-phong-san-bay-tu-dai-chien-than-quy-nghenh.jpg

Ma Tôn Trở Về, Phong Sân Bay Tứ Đại Chiến Thần Quỳ Nghênh!

Tháng 2 26, 2025
Chương 499. Đại kết cục! Chương 498. Mười không còn một kế hoạch, mở ra!
2900596736b4b6bfe3bedccc335c91b6

Bài Hát Quê Mùa Có Quan Hệ Gì Với Ta? Ta Mới Hát Được Mấy Câu

Tháng 3 26, 2025
Chương Viết xong cảm nghĩ Chương Phiên ngoại « truyền thừa ».
tham-co-xanh-nguoi-bieu-dien.jpg

Thảm Cỏ Xanh Người Biểu Diễn

Tháng 1 26, 2025
Chương 1091. Lời cuối sách Chương 1090. Đây chỉ là điểm xuất phát
dem-tan-phu-quan-ve.jpg

Đêm Tẫn Phu Quân Về

Tháng 2 12, 2025
Chương 461. Không hỏi tây đông Chương 460. Ta giống như ở đâu gặp qua ngươi nhóm (3)
de-nguoi-lam-thu-dong-nguoi-thanh-dai-ha-van-thanh.jpg

Để Ngươi Làm Thư Đồng, Ngươi Thành Đại Hạ Văn Thánh

Tháng 2 8, 2026
Chương 568: Ta vẫn là ta! Chương 567: Ngươi sợ sao?
khe-uoc-khoa-lai-ta-cung-voi-oan-chung-giao-hoa-khong-doi-troi-chung.jpg

Khế Ước Khóa Lại: Ta Cùng Với Oán Chủng Giáo Hoa Không Đội Trời Chung

Tháng 1 17, 2025
Chương 291. Đặc biệt duyên phận Chương 290. Cưỡi Hồng Xà bà lão
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 455: Mê Tâm Chi Lộ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 455: Mê Tâm Chi Lộ

Gió lạnh rít qua, quẩn quanh lấy áo bào, giữa trời đất chỉ còn tiếng hô hấp nhè nhẹ.

Một canh giờ trôi qua.

Xa xa, tiếng bước chân dẫm trên cỏ khô vang lên, chậm rãi, kiên định.

Một bóng người trong áo choàng đen dần hiện ra từ sương mù, mỗi bước như hòa vào bóng tối, chẳng chút khí tức.

Kẻ đó dừng lại cách Hoa Vân ba trượng, không mở miệng, chỉ thả xuống một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, rồi xoay người rời đi, biến mất như chưa từng tồn tại.

Hoa Vân không mở mắt, chỉ thản nhiên nói:

“Đi nhặt đi, nhưng đừng tò mò.”

Diệp Linh líu ríu vâng lời, hai tay run run ôm hộp gỗ về.

“Diệp Linh ôm chiếc hộp gỗ, run tay đưa tới trước mặt Hoa Vân.

Hoa Vân mở mắt, liếc qua, lạnh nhạt nói:

“Không được mở, chỉ mang theo.”

Diệp Linh khẽ gật đầu, ôm hộp như ôm một quả bom, cẩn thận từng bước.

Hai thầy trò rời khỏi chân núi, không hỏi, không nói, cứ thế lặng lẽ bước vào màn sương dày đặc.

Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống, kéo bóng họ thành hai vệt dài lê thê trên đất.

Không ai biết, trong chiếc hộp kia, một mảnh ngọc giản đang âm thầm tỏa ra khí tức kỳ dị, như đang thì thầm với đêm đen

“Đến nơi, mở ra.”

“Đêm khuya, rừng sâu hun hút.

Diệp Linh ôm chặt hộp, đi sát sau lưng Hoa Vân, tay chân lạnh ngắt.

Đột nhiên

Một cơn gió rít lên, kèm theo tiếng xé không.

“Ầm!” Một kẻ mặc áo đen từ trên trời giáng xuống, không nói một lời, đâm thẳng kiếm tới.

Hoa Vân chỉ khẽ nghiêng người, tay áo phất nhẹ.

Một luồng khí vô hình cuốn tên áo đen văng ra xa, nện mạnh vào gốc cây, ngất lịm.

Diệp Linh tròn mắt:

“Sư tôn… lợi hại quá!”

Hoa Vân nhàn nhạt đáp:

“Đi đường cũng phải có phong thái, đừng thấy chuyện lạ liền sợ hãi.”

Diệp Linh gật đầu như gà mổ thóc, ôm hộp chạy bám sát, không dám chậm nửa bước.

Bầu trời dần sáng, trước mặt hiện ra một ngôi đền đổ nát, rêu phong phủ kín.

Hoa Vân dừng chân, giọng bình thản:

“Đến rồi. Mở ra đi.”

Diệp Linh run run đặt hộp xuống đất, cẩn thận mở nắp.

Bên trong, là một mảnh ngọc giản mỏng như cánh ve, ánh sáng nhàn nhạt lưu động.

Trên ngọc giản, chỉ vỏn vẹn bốn chữ

“Kẻ tới, chết đi.”

“Diệp Linh hít mạnh một hơi, hai tay nắm chặt mép hộp, suýt nữa bật khóc:

“Sư tôn… cái này hình như… hình như nguy hiểm lắm…”

Hoa Vân đứng yên, chỉ liếc mắt một cái, thản nhiên nói:

“Vậy thì chết.”

Diệp Linh suýt ngất, vội vàng đứng dậy bám lấy tay áo hắn, nức nở:

“Sư tôn, đồ đệ còn trẻ lắm mà…”

Hoa Vân vuốt nhẹ tay nàng ra, giọng đều đều:

“Không chết thì sống, đơn giản thôi.”

Nói xong, hắn bước thẳng vào trong đền, thân hình như lướt trên mặt đất.

Diệp Linh run rẩy hai chân, ôm hộp chạy theo, vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Không chết… nhất định không chết… chết rồi thì ai hầu hạ sư tôn đây…”

“Trong đền, ánh sáng âm u, gió thổi hun hút.

Một tấm bia đá nứt vỡ chắn trước mặt, trên đó khắc mấy chữ to đùng:

“Bước tiếp, chết. Dừng lại, cũng chết.”

Diệp Linh ôm hộp, mắt tròn xoe:

“Sư tôn… làm sao bây giờ?”

Hoa Vân liếc bia đá, lạnh nhạt đáp:

“Đi tiếp, chết nhanh hơn.”

Diệp Linh rơi nước mắt tại chỗ, run rẩy gật đầu:

“Vậy đồ đệ xin chọn… chọn chết chậm ạ!”

Hoa Vân không buồn quay đầu lại:

“Chết nhanh đỡ khổ.”

Nói rồi, hắn nhấc chân đạp bay tấm bia đá, bước thẳng vào sâu trong điện.

Diệp Linh ôm hộp lao theo, vừa chạy vừa hét:

“Sư tôn chờ đồ đệ với! Đồ đệ còn muốn sống thêm mấy năm nữa mà!”

“Hai người đi sâu vào trong, nơi ánh sáng càng lúc càng mờ nhạt.

Diệp Linh bám sát phía sau, đột nhiên vấp phải viên đá, cả người lảo đảo ngã sấp tới trước

“Rầm!”

Thẳng đầu gối vào lưng Hoa Vân.

Hoa Vân khựng lại, ánh mắt tối sầm, chậm rãi quay đầu.

Diệp Linh còn chưa kịp đứng lên, đã nhanh miệng nói liền một tràng:

“Sư tôn tha mạng! Là viên đá xấu xa kia xúi giục đồ đệ chứ không phải đồ đệ cố ý!”

Hoa Vân nhìn vẻ mặt ngây thơ vô tội của nàng, cơn giận chưa kịp bốc lên đã nghẹn lại trong cổ họng.

Hắn phất tay áo, lạnh nhạt bỏ lại một câu:

“Ngốc tử.”

Rồi tiếp tục cất bước.

Diệp Linh le lưỡi, lồm cồm bò dậy, lại ôm hộp chạy theo sau, lí nhí thì thầm:

“Đồ đệ không ngốc… chỉ là dễ vấp thôi mà…”

“Hai người đi chưa được bao xa thì phía trước bỗng vang lên tiếng nổ nhỏ, như pháo nổ trong lồng ngực.

Ầm!

Một làn khói tím quẩn lên, giữa không trung hiện ra một tờ giấy trôi lơ lửng, sau đó bốc cháy không nguyên do, chỉ để lại một hàng chữ:

“Người giữ vật kia, đi tiếp sẽ mất trí.”

Diệp Linh lập tức giật mình lùi lại, ôm hộp chặt hơn, ánh mắt hoảng hốt nhìn sang Hoa Vân:

“Sư tôn! Chữ kia… nó dọa con đó!”

Hoa Vân liếc nàng, không nói lời nào, ngón tay nhẹ phất, một tia linh lực quét qua, như xé rách khí tức quỷ dị kia.

Hắn nhếch mép cười lạnh:

“Giả thần giả quỷ. Muốn dọa bổn tọa? Đợi ngươi thành tiên đã.”

Vả!

Một tiếng bạt tai vang lên trong tâm linh của tất cả kẻ nào dám theo dõi.

Diệp Linh trợn tròn mắt:

“…Sư tôn vừa mới… giảng đạo lý?”

“Không phải đạo lý,” Hoa Vân lướt qua, mắt không quay lại, “chỉ là đánh phủ đầu.”

Diệp Linh ngẩn ra vài giây, rồi cười toe, lầm bầm:

“Sư tôn uy vũ quá trời luôn…”

Bỏ qua mảnh giấy cháy trong không trung, hai thầy trò tiếp tục men theo lối mòn uốn lượn qua rừng trúc. Gió rít khe khẽ, lồng vào những phiến lá, xào xạc như lời thì thầm quỷ dị.

Đi được hơn dặm nữa, một ngã ba hiện ra. Bên trái là sơn đạo u tối, bên phải là lối nhỏ dẫn xuống khe sâu, còn chính diện là một cánh cổng đá nứt nẻ, như dẫn vào cổ mộ chôn vùi nghìn năm.

Diệp Linh ôm hộp, dè dặt hỏi:

“Sư tôn… mình đi đâu bây giờ?”

Hoa Vân không đáp, chỉ tiến lên hai bước, tay vung nhẹ, một đạo phù lục bay ra, ghim thẳng vào cánh cổng đá. Trong tích tắc, cổng đá gào rú, đá vụn bay tung tóe, nhưng không vỡ, chỉ hiện lên một hàng chữ máu:

“Người mang vật cấm, nếu không quỳ ba lạy trước cửa, sẽ vĩnh viễn không thể rời nơi này.”

Diệp Linh trợn tròn mắt, thì thầm:

“Nó… nó bắt mình quỳ?”

Hoa Vân lạnh lùng nhếch mép, không quay lại mà chỉ hỏi:

“Ngươi thấy ta là kẻ hay quỳ sao?”

Diệp Linh lắc đầu nguầy nguậy.

“Không, sư tôn chưa từng cúi đầu trước ai hết!”

Hoa Vân nhướng mày:

“Vậy đứng đó mà nhìn. Ta phá cho xem.”

ẦM!

Một chưởng tung ra, linh lực rít gào như lôi đình, đánh thẳng vào cánh cổng. Đá nát thành bụi, linh văn vỡ vụn, chỉ còn một tiếng gào khan cuối cùng vang vọng:

“Là… người… của… liên… minh…”

Diệp Linh lập tức trố mắt.

“Sư tôn, nó biết mình?!”

Hoa Vân chỉ nhàn nhạt đáp:

“Không phải biết ta. Mà là sợ ta.”

Cánh cổng vỡ tan, để lộ ra một lối đi sâu hun hút, từng bậc đá cũ kỹ rêu phong dẫn xuống lòng đất. Gió lạnh thốc lên từng cơn mang theo mùi máu tanh nhè nhẹ, không rõ từ bao giờ đã thấm vào từng khe đá, từng mạch đất.

Diệp Linh bám theo sau lưng Hoa Vân, ánh mắt vẫn còn đượm vẻ kinh ngạc. Nhưng nàng không hỏi gì nữa, chỉ cúi đầu ôm chặt chiếc hộp, từng bước theo chân sư tôn bước vào bóng tối.

Chỉ sau mười bước, âm thanh bên ngoài đã hoàn toàn biến mất. Thứ duy nhất còn lại là tiếng bước chân vọng lại không ngừng, như thể phía sau cũng có ai đó đang theo sát, nhại từng nhịp đi.

Diệp Linh quay phắt lại. Không có gì.

Nàng khẽ run lên, thì thầm:

“Sư tôn… có phải…”

Hoa Vân không quay đầu, chỉ nói gọn:

“Không phải quỷ. Là trận pháp mê tâm, đừng nghĩ gì, chỉ nhìn chân ta mà đi.”

Diệp Linh im lặng, cố siết chặt lòng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

pham-nhan-tu-tien-ky
Phàm Nhân Tu Tiên Ký
Tháng 2 3, 2026
dragon-ball-gt-vegeta-tham-gia-giai-dau-suc-manh
Dragon Ball: Gt Vegeta, Tham Gia Giải Đấu Sức Mạnh
Tháng 12 20, 2025
con-khong-co-phong-than-nguoi-lam-sao-lai-chung-dao-hon-nguyen
Còn Không Có Phong Thần, Ngươi Làm Sao Lại Chứng Đạo Hỗn Nguyên?
Tháng 12 24, 2025
Bắt Đầu Bị Thông Thiên Nhặt Đi, Trở Thành Tiệt Giáo Đại Đệ Tử
Bắt Đầu Bị Thông Thiên Nhặt Đi, Trở Thành Tiệt Giáo Đại Đệ Tử
Tháng 2 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP