Chương 454: Nguyệt Ảnh Tàn Hội và Lời Thách Thức
Diệp Linh ôm phong thư trong tay, nghiêng đầu suy nghĩ, rồi ngẩng lên hỏi:
“Sư tôn, vậy chúng ta có cần tìm kẻ đeo mặt nạ trắng đó không?”
Hoa Vân thu lại ánh mắt lạnh lùng, ngồi xuống ghế, thản nhiên đáp:
“Không cần tìm. Người đeo mặt nạ trắng, tự hắn sẽ tìm đến chúng ta.”
Diệp Linh nghe vậy thì đôi mắt trong veo lập tức sáng rỡ, giống như vừa được truyền cho một đạo lý to lớn.
“Sư tôn thật lợi hại!”
Hoa Vân nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt, tay cầm chén trà lạnh nhấp một ngụm.
“Bất luận thế gian thế nào, chỉ cần giữ vững tâm mình, mới không bị mặt nạ che mắt.”
Diệp Linh gật gù như gà con, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường:
“Đệ tử nhớ rồi! Sau này gặp ai cũng phải nhìn bằng tâm, không nhìn bằng mắt!”
Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt ôn hòa:
“Ngươi còn nhỏ, hiểu được thế là đủ rồi.”
Gió ngoài cửa sổ khẽ thổi, cuốn theo hương trà nhàn nhạt, mang lời thề thầm lặng bay xa trong đêm tối mịt mùng.
“Hoa Vân uống thêm một ngụm trà, ánh mắt dừng lại trên chuôi kiếm treo trong góc phòng. Thanh kiếm đó đã theo hắn nhiều năm, lặng lẽ như một người bạn cũ.
Diệp Linh thấy thế, bèn rón rén lại gần, lí nhí hỏi:
“Sư tôn, sau này đệ tử cũng có kiếm như vậy không?”
Hoa Vân liếc mắt nhìn nàng, ngữ khí lạnh nhạt:
“Kiếm, không phải để ngươi khoe khoang. Có tâm kiếm, mới cần kiếm thật.”
Diệp Linh cúi đầu, có chút thất vọng. Nhưng rất nhanh, nàng lại nghĩ ra gì đó, cười tươi rói:
“Vậy đệ tử sẽ luyện tâm trước! Sau đó kiếm tự nhiên sẽ đến!”
Hoa Vân đặt chén trà xuống, khẽ gật đầu, khóe môi thoáng qua ý cười nhạt như khói mây.
“Ngươi đã hiểu được một phần rồi.”
Ngoài trời, trăng mờ treo cao, ánh sáng bạc phủ lên mái ngói cũ kỹ, cả thế gian tĩnh lặng như đang nín thở.
Hoa Vân chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, thản nhiên nói:
“Đời người, kiếm người, tâm người. Thứ nên sắc bén, không phải kiếm.”
Diệp Linh bưng chén trà, đôi mắt long lanh ngẩng lên:
“Sư tôn, vậy thứ nên sắc bén… là tâm ạ?”
Hoa Vân khẽ cười, không đáp, chỉ gật đầu, như sương mù lướt qua trong gió đêm.
“Ngay lúc đó, cửa quán trọ khẽ kêu “két” một tiếng. Một bóng người mặc áo choàng đen bước vào, toàn thân bị màn đêm nuốt lấy, chỉ để lộ ra hơi thở lạnh lẽo khiến lòng người khó chịu.
Chưởng quầy vừa định lên tiếng, nhưng ánh mắt người kia đảo qua, lập tức câm bặt, cúi đầu như chưa từng thấy gì.
Diệp Linh ôm chén trà, khẽ liếc Hoa Vân.
“Sư tôn, có khi nào… là người xấu không?”
Hoa Vân không trả lời, chỉ khẽ nhấc chén trà, động tác thong dong như chẳng hề để tâm. Nhưng trong ánh mắt sâu thẳm kia, tia sáng sắc bén như kiếm đã âm thầm lóe lên.
Người áo đen ngồi xuống bàn cách họ không xa, nhẹ nhàng lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đồng, đẩy tới trước mặt tiểu nhị, giọng trầm khàn:
“Đưa cho vị công tử bên kia.”
Tiểu nhị run rẩy nhận lấy, hai tay nâng hộp, run lẩy bẩy bước tới bàn Hoa Vân, đặt chiếc hộp xuống, lắp bắp nói:
“Vị công tử kia… gửi cho ngài…”
Diệp Linh nhìn chiếc hộp, có hơi cảnh giác, tay nắm chặt vạt áo Hoa Vân, thì thầm:
“Sư tôn… có cần đệ tử đập nó không?”
Hoa Vân bình thản lướt tay trên nắp hộp, tựa như đang vuốt ve một phiến đá lạnh.
“Không cần. Mở ra.”
Nắp hộp khẽ bật, bên trong là một phong thư gấp gọn và một viên ngọc nhỏ trong suốt như nước.
Hoa Vân rút thư ra xem. Nét chữ xiêu vẹo, nhưng ý tứ rõ ràng:
“Kẻ mang hộp này đến là bằng hữu. Không nên hỏi, không nên tìm. Chỉ cần nhớ: đến giữa giờ Mão ngày mai, ở ngoài cổng Tây thành, có thứ nên nhận.”
Không ký tên, không dấu hiệu.
Diệp Linh nhìn viên ngọc, lẩm bẩm:
“Sư tôn, viên ngọc này… đẹp ghê á.”
Hoa Vân đặt viên ngọc lại vào hộp, đậy kín, trầm giọng:
“Không phải đẹp. Là mồi nhử.”
“Đêm buông xuống, ánh trăng lặng lẽ chiếu lên nền đá xanh xám của quán trọ.
Diệp Linh chống cằm nhìn chiếc hộp, vẻ mặt mơ hồ:
“Sư tôn… nếu là mồi nhử, vậy chúng ta có cần cắn câu không?”
Hoa Vân khẽ mỉm cười, ánh mắt ôn hòa nhưng sâu không lường được:
“Người tu hành, có đôi khi không thể tránh né mọi chuyện. Cắn hay không cắn, cũng phải nhìn tâm.”
Diệp Linh nghe không hiểu lắm, chỉ ngây thơ hỏi tiếp:
“Vậy nếu đệ tử cắn, sư tôn sẽ cứu đệ tử không?”
Hoa Vân chậm rãi đặt chén trà xuống, ngón tay nhẹ gõ mặt bàn, thong thả nói:
“Nếu ngươi cắn, vậy phải học cách tự nhả ra.”
Diệp Linh bĩu môi, ảo não cúi đầu, bàn tay nhỏ siết chặt lấy ống tay áo Hoa Vân, nhỏ giọng:
“Nhưng… nếu không có sư tôn, đệ tử không muốn cắn gì hết.”
Hoa Vân nhìn đệ tử mình, ánh mắt khẽ dịu đi, thở dài một hơi nhẹ như gió thoảng.
“Đi thôi.”
Một câu ngắn gọn, như mệnh lệnh cũng như hứa hẹn.
“Hai thầy trò dọc theo con phố đá vụn, ánh đèn lồng vàng nhạt lắc lư trong gió đêm.
Đến gần cổng Tây thành, tiếng ồn ào vang lên, vài nhóm tu sĩ tụ tập, vẻ mặt ai nấy khẩn trương.
Diệp Linh níu tay áo Hoa Vân, thì thầm:
“Sư tôn, hình như bọn họ cũng đang chờ ai đó?”
Hoa Vân liếc mắt, ánh nhìn bình tĩnh, đáp nhẹ:
“Chờ kẻ xứng đáng được chờ.”
Diệp Linh ngơ ngác, lại hỏi:
“Vậy sư tôn có ai chờ không?”
Hoa Vân nhướng mày, giọng chậm rãi như gió:
“Ngươi.”
Diệp Linh đỏ mặt, cười khúc khích như cành đào lay động trong gió xuân.
Ngay lúc ấy, từ trong đám đông, một người áo đen bước ra, tay cầm phong thư niêm phong bằng sáp đỏ, kính cẩn đưa tới trước mặt Hoa Vân.
“Xin hỏi… tôn giá là Hoa Vân tiên sinh?”
Hoa Vân không gật đầu cũng chẳng từ chối, chỉ đưa tay, nhận lấy phong thư.
Bên trên chỉ ghi vỏn vẹn một dòng chữ nhỏ: “Kính chuyển, không mở tại chỗ.”
Diệp Linh nhìn chằm chằm phong thư, tò mò cực độ, nhưng vẫn răm rắp bước theo sau Hoa Vân rời đi, không dám hỏi một lời.
“Hai thầy trò Hoa Vân Diệp Linh tìm một quán trọ yên tĩnh ở góc Tây thành.
Trời đã về khuya, ánh trăng lặng lẽ phủ bạc mái ngói rêu phong.
Trong phòng, Hoa Vân ung dung thắp một ngọn đèn nhỏ, rồi mới thong thả mở phong thư.
Bên trong chỉ có một tờ giấy mỏng, chữ viết nguệch ngoạc nhưng lộ ra khí thế như kiếm sắc:
“Năm ngày sau, đỉnh Thiên Lam. Người cần gặp, đã ở nơi đó. Không cần tìm hiểu, không cần hoài nghi. Sai một bước, chết một người.”
Hoa Vân đọc”
“Hoa Vân dẫn Diệp Linh đi dọc theo bức tường thành cũ, tìm một góc yên tĩnh.
Ánh trăng nhợt nhạt hắt xuống mái ngói loang lổ, gió đêm thổi vạt áo bay phần phật.
Hắn mở phong thư, bên trong chỉ có một tờ giấy màu ngà, chữ viết xiêu vẹo nhưng cực kỳ quen mắt:
“Đi đến chân núi Bạch Lộ, tìm một gốc cây khô không nở hoa.
Người đến trước, đợi. Người đến sau, lắng nghe. Không hỏi. Không nói. Không quay đầu.”
Phía dưới, không có ký tên, chỉ đóng một dấu mộc mờ mờ: [Liên Minh Vô Danh].
Diệp Linh đứng bên, nhón chân cố liếc xem, Hoa Vân thuận tay kẹp giấy lại, nhét vào tay áo.
Diệp Linh bĩu môi nhỏ giọng:
“Sư tôn… lại là liên minh gì đó nữa hả? Toàn cho sư tôn làm chuyện kỳ lạ.”
Hoa Vân khẽ cười, ánh mắt như gió thu mênh mang:
“Tu hành là vậy. Biết ít một chút… sẽ sống lâu một chút.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại thầm nhủ: “Dù sao thì có sư tôn ở đây, trời có sập xuống cũng không sợ!”
“Hai thầy trò lại lặng lẽ lên đường trong đêm.
Chân núi Bạch Lộ hoang vắng, sương mù bồng bềnh như biển trắng.
Một gốc cây khô trơ trụi đứng lẻ loi giữa đất trống, cành khẳng khiu như bộ xương già.
Hoa Vân chắp tay sau lưng, bình thản bước đến dưới gốc cây, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Diệp Linh cũng không dám quấy rầy, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh canh chừng.