Chương 453: Bách Quỷ Cốc và Hộp Gỗ Bí Ẩn
Ánh mắt hắn lãnh đạm như nước giếng cổ, chỉ khẽ nói:
“Đi thôi, Diệp Linh. Một chuyến đi ngắn, nhưng bài học cả đời.”
Diệp Linh gật đầu răm rắp, như một tiểu bạch hạc ngoan ngoãn theo sát sau lưng, từng bước đi theo ánh đạo lý mà sư phụ mình chỉ dẫn, tuyệt nhiên không chút hoài nghi.
Bóng hai thầy trò dần khuất vào màn đêm, chỉ còn tiếng gió thổi qua vách núi hoang vu, như ngân lên một khúc ca tiễn đưa lạnh lẽo.
Bách Quỷ Cốc, nơi được truyền tụng là đất chết, vạn vật không sinh. Mỗi bước đi, sương mù càng thêm dày đặc, lạnh lẽo thấm tận xương. Diệp Linh bấu chặt tay áo Hoa Vân, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ sợ hãi, nhưng cũng đầy quyết tâm.
Hoa Vân chỉ cười nhạt, tay chắp sau lưng, từng bước tiến sâu vào mà không thèm liếc nhìn bốn phía.
Hắn biết rõ, nơi này quỷ mị tung hoành, yêu tà rình rập. Nhưng đối với một kẻ mang đạo trong lòng, thì tất cả ma quỷ thế gian đều chỉ là trò hề vụn vặt.
Đi được một đoạn, từ trong sương mù bỗng xuất hiện một bóng người áo đen, lặng lẽ chắn trước mặt hai người.
Kẻ đó không mở miệng, chỉ giơ ra một tấm lệnh bài màu xám, khắc hình song kiếm giao nhau.
Diệp Linh vô thức lùi lại nửa bước, thì thầm:
“Sư phụ, có nên cẩn thận không?”
Hoa Vân cười khẽ, nói một câu như sấm vang:
“Trên đời này, người cần đề phòng nhất là lòng mình. Ngoài ra, thiên hạ chẳng đáng sợ.”
Hắn tiến lên, đối diện bóng đen kia. Cả hai chỉ trao đổi ánh mắt, không lời nào thốt ra, nhưng đã hiểu ngầm mọi ý.
Bóng đen cung tay, từ trong tay áo thả xuống một vật, một chiếc hộp gỗ nhỏ, được phong ấn bằng phù văn cổ xưa.
Hoa Vân không vội nhặt lấy, chỉ liếc nhìn Diệp Linh, giọng bình thản:
“Nhặt đi.”
Diệp Linh cắn môi, lấy hết can đảm bước tới. Ngay khi nàng cúi xuống chạm vào hộp gỗ, một luồng sát khí bùng phát từ bóng đen!
Chỉ thấy trong khoảnh khắc đó, Hoa Vân như đã đoán trước. Tay áo hắn khẽ động, một luồng gió vô hình quét qua, hóa giải toàn bộ sát ý.
Bóng đen thân hình run lên, vội vàng lùi lại mấy bước, rồi biến mất vào sương mù như quỷ mị.
Diệp Linh ôm hộp gỗ, ngẩng đầu nhìn Hoa Vân bằng ánh mắt sùng kính không gì lay chuyển nổi.
Trong thế giới của nàng, sư phụ là vĩnh viễn đúng, cho dù thế gian có quay cuồng, người nói một câu cũng là chân lý.
Hoa Vân liếc nàng, hờ hững nói:
“Nhớ kỹ. Cầm vật này trên tay, đồng nghĩa với việc vác theo nghiệp báo. Nếu tâm ngươi lay động, nó sẽ phản phệ.”
Diệp Linh lập tức gật đầu, ôm hộp vào lòng như bảo vật, thuần khiết như nước suối giữa rừng sâu.
Hai thầy trò quay về quán trọ cũ. Mưa đêm đã dứt, trên mái ngói phủ một lớp sương bạc. Quán trọ vắng lặng, chỉ còn ánh đèn leo lét trong đại sảnh, phản chiếu dáng hai người dài loang trên nền đất.
Diệp Linh ôm hộp gỗ, bước chân nhẹ như mèo con, rón rén theo sau Hoa Vân. Nàng vừa đi vừa quay đầu nhìn ra ngoài, như sợ bóng đen kia lại xuất hiện.
Hoa Vân thản nhiên bước vào gian phòng quen thuộc, ngồi xuống bên chiếc bàn tre cũ. Hắn rút ra một tờ giấy, một cây bút lông, lặng lẽ viết vài dòng, sau đó đẩy qua cho Diệp Linh.
“Đọc đi.”
Giọng hắn vẫn lãnh đạm, không nóng không lạnh.
Diệp Linh cẩn thận cầm lấy tờ giấy. Trên đó chỉ vỏn vẹn vài chữ:
“Thân mang hộp, tâm như hư không.
Hành tẩu ba ngày, không được khai mở.
Mỗi canh giờ tụng tâm chú một lần.”
Nàng đọc xong, mặt mũi sáng bừng, gật đầu lia lịa:
“Vâng, sư phụ! Đệ tử nhất định không làm sư phụ mất mặt!”
Hoa Vân khẽ nhếch môi, nửa như cười nửa như mỉa:
“Chớ nói miệng. Tâm ngươi lay động, nghiệp báo tự tìm tới.”
Diệp Linh lập tức ngồi xếp bằng giữa phòng, ôm chặt hộp gỗ trước ngực, bắt đầu lẩm nhẩm tụng tâm chú như chú mèo nhỏ.
Hoa Vân ngồi một bên, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia, trời đã dần hửng sáng, mây mù tan bớt, vầng dương non yếu ló dạng sau rặng núi xa.
Thế giới vẫn yên lặng, tựa như mọi nguy hiểm đã bị bỏ lại đằng sau.
Nhưng trong lòng Hoa Vân, hắn biết rõ, sóng gió thực sự, mới chỉ bắt đầu.
Ánh sáng mờ nhạt ngoài cửa còn chưa kịp soi rõ con đường đá ẩm ướt, thì cánh cửa quán trọ đã “kẹt” một tiếng mở ra.
Một người lạ bước vào, dáng người gầy gò, khoác một chiếc áo choàng xám, mũ trùm kín, chỉ để lộ một đoạn cằm tái nhợt. Hắn bước chậm rãi đến quầy, trao đổi mấy câu thì được dẫn thẳng tới gian phòng nơi Hoa Vân và Diệp Linh đang ở.
Diệp Linh còn đang tụng chú, bỗng thấy người kia tiến lại gần, nàng theo bản năng siết chặt hộp gỗ vào lòng.
Người lạ đứng cách hai trượng, không tiến thêm, chắp tay thi lễ:
“Xin hỏi… Có phải là Hoa tiên sinh?”
Hoa Vân không đáp ngay, ánh mắt sắc như dao quét qua toàn thân đối phương. Một lát sau, hắn mới lạnh nhạt gật đầu.
Người lạ thở ra một hơi dài, rồi cúi thấp người hơn nữa:
“Tại hạ là Tiêu Hạc, người của ‘Thanh Dạ Các’. Lần này mạo muội tới, mong Hoa tiên sinh ra tay cứu giúp một mạng.”
Diệp Linh ngẩng đầu nhìn Hoa Vân, ánh mắt tròn xoe, đầy tò mò.
Hoa Vân dựa người vào ghế, giọng điệu bình thản:
“Cứu người… không phải tùy tiện cứu. Kể rõ đầu đuôi.”
Tiêu Hạc ngập ngừng một chút, rồi từ trong áo choàng lấy ra một phong thư niêm kín, hai tay dâng lên.
“Đây là thư mời, xin tiên sinh xem qua.”
Không phải mật thư, cũng chẳng có dấu vết phong ấn nào lạ thường, chỉ là một phong thư bình thường, nhưng giấy viết lại thuộc loại đặc biệt, dày nặng, mang mùi hương của gỗ bách.
Hoa Vân duỗi tay nhận lấy, ánh mắt lạnh nhạt liếc qua Diệp Linh một cái như nhắc nhở nàng tiếp tục tụng chú, sau đó mới từ tốn bóc thư đọc.Đang lúc Diệp Linh lẩm bẩm tụng tâm chú, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa khẽ khàng. Ba tiếng, ngưng, rồi lại ba tiếng nữa, rất đều, rất nhẫn nại.
Hoa Vân không động đậy, chỉ liếc mắt nhìn cánh cửa.
“Vào đi.”
Cửa kẽo kẹt mở ra, một người lạ bước vào. Đó là một thiếu niên áo xanh, mặt mày gầy gò, ánh mắt lo lắng bất an. Trong tay hắn ôm một bọc vải lớn, cẩn thận như ôm vật gì chí quý.
Thiếu niên cúi người thật sâu:
“Vãn bối là Tần Hạo, bái kiến tiền bối! Xin tiền bối cứu mạng!”
Diệp Linh đang tụng chú cũng giật mình hé mắt nhìn trộm, hộp gỗ trên tay suýt rơi xuống đất.
Hoa Vân chống cằm nhìn thiếu niên, thần sắc dửng dưng, chậm rãi hỏi:
“Cứu mạng? Cứu thế nào?”
Tần Hạo run run dâng bọc vải lên. Một mùi hương thanh nhã nhè nhẹ tỏa ra, trong bọc vải là một viên linh thạch tím nhạt to bằng nắm tay, quanh thân lượn lờ ánh sáng mờ.
“Tiền bối… chỉ cần đưa thứ này đến tay ‘Vân Thủy Các’ vãn bối cam nguyện dâng lên lễ vật này làm thù lao!”
Hoa Vân nheo mắt, giọng lười biếng:
“Ngươi nghĩ ta rảnh đến mức thay chó nhà ai đi gặm xương chắc?”
Diệp Linh ngẩn người, lén giơ tay kéo tay áo sư phụ:
“Sư phụ, cứu người là việc tốt mà…”
Hoa Vân cúi đầu nhìn nàng, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Việc tốt à? Có biết làm việc tốt cũng phải trả giá không?”
Diệp Linh mơ màng lắc đầu.
Tần Hạo ở bên run như cầy sấy, vội vàng quỳ xuống, dập đầu liên tục:
“Tiền bối! Vãn bối thực sự hết đường cầu cứu! Nếu thất bại… vãn bối e là không giữ nổi tính mạng!”
Gió lạnh từ ngoài cửa lùa vào, thổi tung vài sợi tóc lòa xòa của thiếu niên.
Hoa Vân thong thả ngả người ra sau, tay gõ nhẹ mặt bàn, ánh mắt xa xăm không ai hiểu rõ.
Một lúc lâu, hắn lười nhác phun ra hai chữ:
“Tiền đâu?”
Tần Hạo vội dâng linh thạch lên, hai tay run rẩy.
Hoa Vân liếc một cái, xòe tay:
“Thêm phí phiền toái.
”
Tần Hạo mặt cắt không còn giọt máu, rút từ trong áo ra thêm một túi lụa nhỏ, bên trong lắc rắc mấy viên đan dược màu vàng nhạt.
Hoa Vân hài lòng thu lấy, nhét bọc vải vào tay Diệp Linh:
“Đi đi. Luyện tâm chú thế nào thì làm thế đó. Coi như trải nghiệm.”
Diệp Linh ôm bọc vải, ánh mắt rưng rưng:
“Sư phụ… sư phụ thật vĩ đại…”
Hoa Vân cười cười, lười biếng phất tay:
“Nhớ, không phải ai cũng đáng để cứu đâu.”
Diệp Linh ôm bọc vải, nhảy chân sáo rời khỏi quán trọ, lòng đầy tự hào vì lần đầu tiên được sư phụ giao nhiệm vụ quan trọng.
Chưa đi được bao xa, gió đêm bỗng nhiên thổi ù ù. Một bóng đen vèo qua, trước mặt Diệp Linh đột nhiên xuất hiện một phong thư dán sáp đỏ, nhẹ như chiếc lá, lơ lửng giữa không trung.
Diệp Linh chớp chớp mắt.
Phong thư ấy như có linh tính, từ từ đáp xuống tay nàng.
Nét chữ trên bì thư quen thuộc:
“Gửi Hoa Vân, tự tay mở.”
Diệp Linh quýnh lên, ôm bọc vải trong lòng, tay còn lại cẩn thận cầm phong thư, vội vã quay lại quán trọ.
Hoa Vân vẫn ngồi lười biếng bên bàn, nhắm mắt dưỡng thần.
Diệp Linh thở hồng hộc lao vào, hai tay dâng thư:
“Sư phụ! Có thư! Tự tay mở nè!”
Hoa Vân nheo mắt, uể oải nhận lấy, ngón tay nhẹ nhàng xé sáp đỏ.
Bên trong phong thư chỉ vỏn vẹn một mảnh giấy mỏng:
“Không cần hỏi, không cần đoán. Bỏ xuống tay, đừng nhúng tay. Nếu còn tiến thêm một bước, tự gánh lấy hậu quả.”
Dưới cùng chỉ có một dấu ấn hình vầng trăng bạc, biểu tượng của một thế lực thần bí trong tu chân giới: Nguyệt Ảnh Tàn Hội.
Hoa Vân nhếch môi cười lạnh, vò nát tờ giấy, tùy ý ném vào bếp lửa đang cháy bập bùng.
Hắn ngẩng đầu, nhìn Diệp Linh đang tròn mắt:
“Đi tiếp đi.”
Diệp Linh gãi đầu:
“Sư phụ, nhưng mà người ta nhắn… đừng tiến thêm bước nữa đó ạ…”
Hoa Vân đứng dậy, tay áo phiêu động, ánh lửa phản chiếu đôi mắt hắn như hồ nước yên ả:
“Trong thiên hạ này, nếu vì một câu đe dọa mà lùi bước… thì thà chết còn hơn sống.”
Diệp Linh ngây ngốc gật đầu, hai mắt sáng lấp lánh, lòng thầm nghĩ:
“Sư phụ thật oách quá trời luôn!”
Diệp Linh vẫn ôm bọc vải, rón rén bước sau lưng Hoa Vân, lòng thầm khấn trời cho mọi chuyện suôn sẻ.
Hai thầy trò vừa ra khỏi quán trọ chưa xa, gió đêm lại nổi lên. Từ trong bóng tối, một chiếc phong thư khác, lần này dán sáp đen, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt họ.
Hoa Vân chỉ liếc mắt nhìn, lười nhác phất tay, phong thư liền tự động bay vào tay Diệp Linh.
Diệp Linh nắm chặt, đưa lên cho sư phụ, giọng run run:
“Sư phụ… lại có thư nữa nè…”
Hoa Vân ung dung mở ra.
Bên trong, nét chữ sắc như dao khắc:
“Ngươi có thể cười một lần, nhưng sẽ không cười đến lần thứ hai. Đêm thứ ba, trăng tròn, tại đồi Mộc Lan, tự đến chịu chết.”
Cuối thư vẫn là dấu ấn vầng trăng bạc, nhưng lần này viền ngoài còn kèm theo một vòng xích đen, biểu tượng của sát lệnh tuyệt đối.
Diệp Linh hoảng hốt:
“Sư phụ! Họ… họ đòi người… chịu chết kìa!”
Hoa Vân gấp thư lại, nhét vào tay Diệp Linh, thản nhiên:
“Giữ lấy, để dành lau tay.”
Diệp Linh: “…”
Hoa Vân xoa đầu nàng, giọng nhàn nhạt:
“Diệp Linh, ghi nhớ. Chỉ có những kẻ yếu mới dùng lời hù dọa.”
Diệp Linh gật đầu lia lịa, trong lòng như nhen nhóm một ngọn lửa nho nhỏ.
“Sư phụ của ta, dù có thiên quân vạn mã, cũng chỉ cần một ánh mắt là dẹp yên tất cả!”
Đêm càng về khuya, sương lạnh tràn ngập trên từng cành lá.
Hai thầy trò Hoa Vân vừa đi được một đoạn, bỗng từ phía trước xuất hiện một bóng người áo xám, đầu đội mũ rộng vành che khuất nửa mặt.
Người ấy tiến thẳng tới, không nhanh không chậm, trong tay nâng một cái hộp gỗ đen tuyền.
Khi chỉ còn cách chừng ba trượng, hắn quỳ xuống, hai tay dâng hộp gỗ lên cao, không nói một lời.
Diệp Linh siết chặt lấy ống tay áo Hoa Vân, khẽ thì thầm:
“Sư phụ… người này nhìn… không có thiện ý.”
Hoa Vân liếc mắt nhìn hộp gỗ, thản nhiên hỏi:
“Ngươi từ đâu tới?”
Người áo xám không ngẩng đầu, chỉ lạnh lùng đáp:
“Nguyệt Ảnh Tàn Hội.”
Dứt lời, hắn nhẹ đẩy hộp gỗ tới trước.
Hoa Vân không thèm liếc thêm, khoát tay áo, một luồng gió nhẹ thổi tung nắp hộp ra.
Bên trong là một chiếc lệnh bài bằng ngọc đen, khắc một chữ “Sát” đỏ như máu, bên dưới còn kèm một phong thư gấp gọn.
Diệp Linh tái mặt:
“Phong… phong thư nữa rồi!”
Hoa Vân gật đầu, như thể điều này chỉ như sáng ăn một bát cháo.
Hắn lười biếng dùng hai ngón tay kẹp phong thư, mở ra xem:
“Không cần lời thách thức, không cần lý do. Người nắm giữ lệnh bài này, trong vòng ba ngày, sẽ trở thành mục tiêu của toàn bộ Nguyệt Ảnh Tàn Hội. Không trốn, không nương tay, không giải thích.”
Diệp Linh hít sâu một hơi:
“Sư phụ… vậy… vậy chúng ta bị cả một hội sát thủ đuổi giết rồi sao?”
Hoa Vân xếp phong thư, nhét đại vào tay nàng, nhàn nhạt cười:
“Vậy mới thú vị.”
Diệp Linh nhìn sư phụ cười nhạt, lòng nàng bỗng dâng lên một niềm tin kỳ quái
“Dù có trăm ngàn sát thủ, chỉ cần sư phụ cười một cái, cũng không ai đụng được đến gấu áo người!”
Đêm khuya, khi gió lạnh len lỏi qua khe cửa, Hoa Vân đang ngồi tĩnh tâm thì bất chợt nghe thấy tiếng soạt rất nhẹ. Hắn nhíu mày, đứng dậy mở cửa. Trên nền đất lạnh lẽo, một phong thư nặc danh nằm im lặng, không dấu niêm phong, không dấu vết người đưa.
Hoa Vân cúi xuống nhặt lên, trong lòng nổi lên chút cảnh giác. Hắn mở thư ra xem, bên trong chỉ vỏn vẹn một câu chữ, được viết bằng bút tích mảnh như tơ:
“Kẻ đeo mặt nạ trắng, không thể tin.”
Hoa Vân cau mày, ánh mắt sâu thẳm như đáy vực. Diệp Linh nghe tiếng động cũng thức giấc, vội chạy lại, nhẹ nhàng gọi:
“Đại ca, có chuyện gì vậy?”
Hắn đưa phong thư cho nàng xem, ánh mắt trầm ngâm không nói gì thêm. Diệp Linh ngây ngô đọc xong, chỉ ngơ ngác hỏi:
“Người ta đeo mặt nạ thì có sao đâu? Cũng đâu phải ai đeo mặt nạ cũng xấu.”
Hoa Vân khẽ bật cười, nhẹ xoa đầu nàng:
“Ngươi nói cũng đúng… nhưng trong tu chân giới, mặt nạ là để che giấu chân tướng, không thể khinh thường.”
Diệp Linh chớp mắt:
“Vậy… chúng ta có cần đề phòng không ạ?”
Hoa Vân gật đầu, nét mặt lạnh lẽo như sương:
“Cẩn thận một chút cũng không thừa.”
Ngoài cửa sổ, ánh trăng như lưỡi đao lạnh lẽo, rọi xuống con phố vắng vẻ. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.