Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
de-nguoi-lam-lao-cong-nguoi-lai-dong-vai-lao-tang-quet-rac.jpg

Để Ngươi Làm Lao Công, Ngươi Lại Đóng Vai Lão Tăng Quét Rác?

Tháng 1 21, 2025
Chương 107. Đóng vai Iron Man thu được nm chiến giáp... Hướng đi tinh không! « đại kết cục » Chương 106. Lại là một bài không có hát xong bài hát, tiểu ca cũng quá sẽ làm người khác khó chịu vì thèm!
tong-vo-bat-dau-max-cap-gia-y-than-cong

Tổng Võ: Bắt Đầu Max Cấp Giá Y Thần Công

Tháng 10 17, 2025
Chương 688: Phương Thốn sơn! (đại kết cục) Chương 687: Võ Đế chi danh!
nha-hang-cua-ta-lien-thong-di-gioi.jpg

Nhà Hàng Của Ta Liên Thông Dị Giới

Tháng 1 21, 2025
Chương 627. Phiên Ngoại ba Yogg-Saron cho lễ vật Chương 626. Phiên ngoại hai Gotham City ánh bình minh cùng siêu cấp đám tội phạm mới hoạt động
toi-cuong-bao-than-he-thong.jpg

Tối Cường Bạo Thần Hệ Thống

Tháng 2 2, 2025
Chương 1058. Đại kết cục! Chương 1057. Bạch Phong Chí Tôn!
nhuc-than-vo-dich-bat-dau-nuot-he-thong.jpg

Nhục Thân Vô Địch, Bắt Đầu Nuốt Hệ Thống

Tháng 1 20, 2025
Chương 126. Ta chính là tùy tiện viết cái công thức, còn thật có thể xuyên qua a? Chương 125. Cung nghênh tổ sư
dau-la-chi-bang-duc-thien-su

Đấu La Chi Băng Dực Thiên Sứ

Tháng mười một 1, 2025
Chương 505: Phiên ngoại hai mươi Chương 504: Phiên ngoại mười chín triển lãm Anime
manga-anime-anh-hung-vs-tu-tien-lien-minh.jpg

Manga Anime Anh Hùng Vs Tu Tiên Liên Minh

Tháng 1 18, 2025
Chương 588. Thật sự thăng bằng Chương 587. Siêu Xayda
thong-thien-nhin-len-ta-nhat-ky-bat-dau-tu-phe-thanh-vi.jpg

Thông Thiên Nhìn Lén Ta Nhật Ký, Bắt Đầu Tự Phế Thánh Vị

Tháng 1 26, 2025
Chương 647. Hoàn chỉnh nhật ký Chương 646. Cuối cùng bí mật
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 452: Mật Lệnh và Liên Hoa Yêu Nữ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 452: Mật Lệnh và Liên Hoa Yêu Nữ

”

Mở thư ra, nội dung ngắn gọn lạnh lùng:

Mật Lệnh:

Truy tìm tung tích Liên Hoa Yêu Nữ, đồng thời thu hồi Ngọc Phách Thần Châu đang thất lạc.

Không được tiết lộ thân phận, không được lưu lại dấu vết.

Kèm theo: Một bình Ẩn Tức Đan (ẩn khí tức trong vòng bảy ngày).

Nhắc nhở: Nếu làm bại lộ thân phận, tự đoạn kinh mạch, chết mà không được cứu.

Chú thích: Hành động gọn gàng, không sinh biến cố.

Hoa Vân bóp nát bức thư trong tay, để tro bụi theo gió bay đi, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn phương xa:

“Đi.”

Diệp Linh ngoan ngoãn đáp một tiếng, vội vã bước theo sau, mái tóc đen dài tung bay trong gió, ánh mắt đầy ngây thơ mà kiên định.

Hoa Vân đang ngồi tựa lưng vào tường trong quán trọ vắng, tay cầm một chén trà đã nguội ngắt. Diệp Linh ngoan ngoãn ngồi kế bên, đôi mắt to tròn vẫn sáng ngời như lần đầu gặp gỡ, không chút vẩn đục.

Đúng lúc ấy, một mật thư lặng lẽ trượt vào từ khe cửa.

Hoa Vân chẳng buồn che giấu, trực tiếp mở ra ngay trước mặt Diệp Linh.

Mật thư:

Yêu cầu: Truy tìm hành tung của một trưởng lão Vạn Kiếm Tông đang lưu lạc tại Đông Hoang.

Nhắc nhở: Tuyệt đối không được hỏi han bất kỳ kẻ nào trên đường, kẻo mang vạ vào thân.

Kèm theo: Một phù lục ẩn thân hạng bét, chỉ duy trì được nửa canh giờ.

Cảnh cáo: Thất bại sẽ bị ghi tên vào sổ chết của liên minh.

Diệp Linh đọc xong, nghiêng đầu hỏi:

“Tiên bối, phù lục này… dỏm quá thì làm sao mà tìm được người?”

Hoa Vân ngửa đầu uống cạn trà, cố ra vẻ đạo mạo, nhưng ánh mắt lại âm thầm khổ sở, thầm mắng trong lòng cái liên minh chết tiệt kia.

Hắn giảng đạo lý một cách yếu ớt:

“Sự thành bại, vốn không nằm ở vật ngoài thân, mà do đạo tâm của mình thôi.”

Diệp Linh chớp mắt ngây thơ:

“Nhưng mà… nếu bị bắt gặp thì sao?”

Hoa Vân gượng cười:

“Thì… bị vả mặt chứ sao.”

Vừa dứt lời, một tiểu nhị quán trọ đang bê trà trượt chân, nguyên cả bình nước đổ ào lên đầu Hoa Vân.

Chung quanh không ai cười, chỉ có Diệp Linh che miệng, lí nhí:

“Tiên bối… hình như người bị vả mặt thật rồi…”

Hoa Vân cau mày, vẩy nhẹ tay hong khô áo. Diệp Linh thì ngồi xếp bằng, hai tay chống cằm, đôi mắt long lanh không rời.

Bên chân Hoa Vân, phong thư đã mở. Nét chữ như kiếm, đâm thẳng vào mắt:

Lần này, tìm trưởng lão Vạn Kiếm Tông đang lưu lạc ở Đông Hoang. Không được hỏi han kẻ lạ, bằng không sẽ rước họa sát thân. Tặng ngươi một phù lục ẩn thân rách nát, nửa canh giờ sẽ tự hủy. Nếu thất bại, tịnh tâm ba tháng, tự suy xét bản thân.

Hoa Vân thở dài thườn thượt, miệng thì lải nhải đạo lý:

“Người tu hành, phải trọng tín nghĩa, không ngại khó khăn.”

Diệp Linh cười khúc khích, cầm phù lục giơ giơ trước mặt hắn:

“Sư tôn à, cái này mà đòi ẩn thân sao? Đệ tử còn giỏi hơn phù này nhiều!”

Hoa Vân bị vả mặt thẳng tay bởi câu nói đó.

Hắn cố giữ uy nghiêm, bèn nghiêm giọng:

“Không dựa vào vật ngoài thân, mới thật là bản lĩnh!”

Diệp Linh gật đầu răm rắp, vô cùng ngây thơ:

“Sư tôn nói chí phải! Đệ tử sẽ dùng chính mình mà trốn!”

Nghe xong, Hoa Vân nghẹn lời, chỉ biết im lặng uống trà, trong lòng thầm than:

“Đúng là đệ tử của ta… càng ngày càng hủy hoại thanh danh ta!”

“Hoa Vân dặn dò thêm mấy câu, sau đó vung tay thu dọn đồ đạc. Diệp Linh lăng xăng bên cạnh, vừa buộc hành lý vừa hỏi:

“Sư tôn, chúng ta đi đâu tìm trưởng lão Vạn Kiếm Tông vậy ạ?”

Hoa Vân liếc nàng, ung dung đáp:

“Đi tới đâu, duyên tới đó.”

Diệp Linh nghe vậy thì sáng mắt, phấn khích reo lên:

“Vậy chúng ta đi ăn trước đi! Ăn no mới có duyên!”

Hoa Vân suýt chút nữa phun ra ngụm trà vừa uống.

“Ngươi đó… Tu hành mà chỉ biết ăn uống, sau này thành cái gì hả?”

Diệp Linh xịu mặt, lí nhí:

“Đệ tử ăn để dưỡng thần… mà sư tôn cũng ăn mà…”

Hoa Vân nghẹn họng. Không cãi lại được.

Hắn chỉ đành lạnh lùng phất tay:

“Đi! Ăn no thì phải đi bộ gấp đôi cho tiêu!”

Diệp Linh cười tươi như hoa, vội vàng kéo tay áo Hoa Vân:

“Sư tôn nhất định phải ăn nhiều với đệ tử nha!”

Hoa Vân lườm nàng một cái, mặt lạnh như băng, nhưng chân thì vẫn bước theo nàng ra khỏi quán trọ.

Bên ngoài, trời trong vắt, từng luồng linh khí nhè nhẹ bay qua, báo hiệu một hành trình mới đang chờ họ phía trước.

“Hai thầy trò cứ thế vừa đi vừa trò chuyện. Diệp Linh tung tăng như chú chim nhỏ, thỉnh thoảng lại chạy lên trước mấy bước, rồi quay đầu chờ Hoa Vân, ánh mắt tràn đầy ngây thơ và tin tưởng.

Đi qua một con phố nhỏ, Diệp Linh bỗng nghe thấy tiếng rao:

“Tiệm đan dược mới khai trương! Đan dược giảm giá cực mạnh! Mua một tặng một!”

Mắt nàng sáng rực:

“Sư tôn! Đan dược kìa! Chúng ta mua đi!”

Hoa Vân liếc bảng hiệu cũ nát, nhàn nhạt đáp:

“Đan dược đường phố, toàn thứ không đáng tin, mua về cũng chỉ hại thân.”

Diệp Linh gật đầu như gà mổ thóc, nhưng chỉ ba bước sau đã lại quay phắt lại:

“Nhưng mà… nhưng mà… tặng thêm mà!”

Hoa Vân suýt chút nữa trượt chân. Hắn cứng rắn phán một câu:

“Không cần. Đạo tâm không vững, còn tham tiểu lợi, sau này làm sao đối mặt thiên kiếp?”

Diệp Linh nghe vậy thì cụp mắt, ngoan ngoãn quay lại đi bên Hoa Vân, nhưng thỉnh thoảng vẫn len lén liếc mấy quán ven đường, ánh mắt đầy tiếc nuối.

Đi được một lúc lâu, Diệp Linh ôm bụng than đói:

“Sư tôn… Đệ tử đói rồi…”

Hoa Vân lặng lẽ lấy từ trong tay áo ra một cái bánh bao khô quắt, đưa cho nàng:

“Ăn đi.”

Diệp Linh nhìn cái bánh bao, nước mắt lưng tròng:

“Đệ tử thà nhịn còn hơn…”

Hoa Vân mặt không đổi sắc, chỉ nhàn nhạt phán một câu:

“Đói cũng là một loại tu luyện.”

Diệp Linh: “…”

Nàng ngậm nước mắt gặm bánh bao, vừa nhai vừa thầm nghĩ: Sư tôn nhà mình thật là… bá đạo!

Mà Hoa Vân thì chẳng mảy may động lòng, chỉ chắp tay sau lưng, lặng lẽ dẫn nàng tiếp tục tiến về phía trước.

Bóng hai thầy trò kéo dài dưới ánh hoàng hôn, yên lặng mà kiên định.

Trong quán trọ đổ nát giữa thung lũng Thanh Huyễn, Hoa Vân thong thả uống trà, mắt khẽ nhắm hờ, tựa như tất cả phong ba ngoài kia chẳng liên quan đến hắn. Bên cạnh, Diệp Linh ngồi chắp tay, đôi mắt trong veo ánh lên tia ngưỡng mộ thuần khiết, như một tiểu đệ tử chỉ biết thần phục.

“Vân sư phụ,” nàng nhỏ giọng, “thế gian rộng lớn như vậy, tại sao người lại chọn dẫn ta lang bạt giữa nhân gian?”

Hoa Vân nhấc chén trà, thản nhiên đáp, từng chữ như ngọc rơi vào nước:

“Đi một ngàn dặm, biết một ngàn đạo lý. Đi mười ngàn dặm, lòng như gương sáng. Một người nếu chỉ biết ở trong tháp ngà, mãi mãi sẽ chỉ là chim lồng cá chậu.”

Không cần ai chứng minh, không cần ai phản bác, trong mắt Diệp Linh, lời sư phụ chính là thiên kinh địa nghĩa.

Chỉ một câu đó, trời cao đất rộng như sụp đổ, nhường chỗ cho một đạo lý sáng rực khắc sâu vào lòng nàng.

Bỗng nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng gió rít. Một bóng người áo xám lặng lẽ đặt xuống một phong thư, rồi biến mất vào màn đêm như chưa từng xuất hiện.

Hoa Vân nhếch môi cười nhạt, phẩy tay, phong thư tự động bay vào tay hắn.

Không cần mở ra, chỉ cần khí tức lưu lại trên giấy, hắn đã biết: đây là mật thư từ liên minh.

Trong thư chỉ ghi vỏn vẹn vài dòng, từng nét mực như có sức nặng ngàn cân:

“Thi hành mật lệnh: Vào đêm trăng tròn, đến Bách Quỷ Cốc thu hồi vật tín.

Kèm theo một thanh kiếm gỗ đàn hương, chỉ dùng tự vệ, không được xuất thủ giết người.

Không được phép để lộ thân phận, không nghe, không hỏi, không lưu luyến.

Sau khi hoàn thành, tịnh tâm ba tháng.”

Hoa Vân bóp nát phong thư, tay áo khẽ phất, tro bụi bay tán loạn trong gió.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tien-tu-nguoi-mo-phong-sinh-ta-ngay-tai-cho-phi-thang.jpg
Tiên Tử Người Mô Phỏng Sinh, Ta Ngay Tại Chỗ Phi Thăng?
Tháng 2 7, 2026
han-moi-sau-tuoi-a-nguoi-lien-dam-de-cho-han-di-tuan-son
Hắn Mới Sáu Tuổi A, Ngươi Liền Dám Để Cho Hắn Đi Tuần Sơn?
Tháng 10 16, 2025
danh-dau-tu-tien-the-gioi-cau-thanh-dai-lao-vo-dich.jpg
Đánh Dấu Tu Tiên Thế Giới, Cẩu Thành Đại Lão Vô Địch
Tháng 2 2, 2026
ta-la-toi-truy-tinh.jpg
Ta Là Tới Truy Tinh
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP