Chương 449: Thất Tinh Thành
Cuối cùng nàng lí nhí:
“Sư tôn… Nếu nguy hiểm tới thật thì… chúng ta phải làm sao?”
Hoa Vân ngồi dựa lưng vào tường, thần sắc trầm ổn như núi. Hắn chậm rãi đáp:
“Nếu nguy hiểm tới, không cần lo. Người tu hành, trước tiên cần vững tâm, sau đó mới tính đến đối sách.”
Diệp Linh nghe vậy, gật gật đầu, miệng lẩm bẩm:
“Vững tâm… Vững tâm…”
Giây lát sau, nàng đã thiếp đi, hơi thở đều đều.
Hoa Vân liếc nhìn nàng, trong mắt thoáng hiện chút dịu dàng hiếm thấy. Nhưng rất nhanh, hắn thu lại ánh mắt, đứng dậy, lặng lẽ đi tới cửa.
Hắn khẽ đẩy khe cửa, một tia sáng mỏng manh lọt vào, soi rõ hành lang vắng vẻ.
Nhưng
Hoa Vân khẽ cau mày. Cách đó không xa, bên dưới lớp bóng tối, có hai luồng khí tức mơ hồ đang di chuyển.
Rõ ràng là có người đang âm thầm vây tới.
Không chút hoảng loạn, hắn quay lại, vươn tay vỗ nhẹ vai Diệp Linh.
Diệp Linh giật mình tỉnh giấc, đôi mắt mơ màng nhìn hắn:
“Sư tôn…?”
Hoa Vân khẽ nói:
“Ngủ nữa sẽ thành heo đó.”
Diệp Linh đỏ mặt:
“Đệ tử không phải heo…”
Hoa Vân cong môi, ý cười nhàn nhạt:
“Thế thì dậy, đi cùng ta.”
Diệp Linh lồm cồm bò dậy, lưng đeo bao kiếm nhỏ, ngoan ngoãn đi theo sau hắn.
Cả hai lặng lẽ rời khỏi phòng, men theo hành lang, tránh né những ánh mắt đang âm thầm rình rập.
Đến tận khi ra tới sân sau, một bóng người mặc áo choàng đen mới bất thình lình xuất hiện, chắn trước mặt họ.
Người nọ trầm giọng:
“Để lại hành lý, rời khỏi đây. Bằng không, đừng trách chúng ta không khách khí.”
Diệp Linh nép sau lưng Hoa Vân, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.
Hoa Vân chỉ lạnh nhạt hỏi:
“Hành lý?”
Người áo đen gằn giọng:
“Chính là thư mật trong người ngươi!”
Hoa Vân nhướng mày, vẻ mặt như cười như không:
“Ồ, ra là nhắm vào ta từ đầu.”
Áo choàng đen không đáp, tay đã lặng lẽ đặt lên chuôi kiếm.
Hoa Vân khẽ nhếch môi, chậm rãi nói:
“Đáng tiếc… ngươi chọn sai người rồi.”
“Gió đêm lồng lộng, cuốn vạt áo của Hoa Vân bay phần phật.
Hắn không rút kiếm, chỉ đứng đó, một tay đặt sau lưng, ung dung như đang dạo chơi ngắm trăng.
Người áo đen thấy vậy, trong lòng chợt sinh ra cảm giác bất an, nhưng ngoài miệng vẫn lạnh lùng quát:
“Chớ làm bộ! Mau giao ra thư mật, tha cho ngươi một mạng!”
Diệp Linh đứng sau lưng Hoa Vân, nhỏ giọng thì thầm:
“Sư tôn, để con vả mặt hắn nhé?”
Hoa Vân nghiêng đầu, khóe môi cong lên:
“Ngươi vả được thì cứ vả.”
Diệp Linh như được cổ vũ, rút kiếm nhỏ ra, mím môi lao tới.
Người áo đen còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một kiếm sáng lóa trước mắt, tuy tốc độ không nhanh, lực đạo cũng không mạnh, nhưng lại mang theo khí thế không thể coi thường.
“Chát!”
Diệp Linh vung kiếm, gõ mạnh vào trán người áo đen một cái.
Người áo đen lảo đảo lùi lại, trừng mắt:
“Ngươi…!”
Diệp Linh vênh mặt, tuy tay vẫn run run nhưng vẫn cố gắng nói cứng:
“Không cho phép ăn hiếp sư tôn ta!”
Hoa Vân nhàn nhạt vỗ tay:
“Tạm được.”
Người áo đen tức giận, vung tay rút kiếm, lưỡi kiếm ánh lên hàn quang.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc hắn động thân, bóng áo trắng của Hoa Vân đã biến mất khỏi tầm mắt hắn.
Một tiếng “Bốp!” vang lên
Người áo đen bị đá bay ra xa, va thẳng vào bức tường sân sau, bụi đất tung mù.
Hoa Vân chắp tay đứng giữa sân, ánh mắt nhàn nhạt:
“Đệ tử ta còn nhỏ, ra tay không đủ nặng. Đành để ta dạy ngươi một chút đạo lý.”
Giọng hắn nhẹ như gió đêm, nhưng từng chữ như đập thẳng vào lòng người:
“Muốn cướp đồ, cũng phải biết lượng sức.”
Diệp Linh vội vã chạy tới, mắt sáng long lanh:
“Sư tôn uy vũ!”
Hoa Vân liếc nàng một cái, hờ hững:
“Ngươi cũng phải học cho giỏi.”
Diệp Linh lập tức đứng thẳng người, tay cầm kiếm nghiêm chỉnh:
“Đệ tử nhất định học!”
Trong lúc hai thầy trò còn nói chuyện, bóng đen khác từ xa đã lặng lẽ áp sát
Sát khí mơ hồ lan ra giữa đêm lạnh.
“Chỉ thấy người áo đen còn chưa kịp rút kiếm, thân ảnh Hoa Vân đã loáng lên như khói mờ.
Một tiếng bốp vang dội
Người áo đen lãnh trọn một cái tát thẳng mặt, cả thân hình như diều đứt dây, bay ngược ra sau đập mạnh vào tường đá, rên lên đau đớn.
Diệp Linh tròn mắt kinh ngạc, líu ríu:
“Sư tôn… nhanh quá…”
Hoa Vân không buồn nhìn kẻ kia thêm lần nào, chỉ quay sang Diệp Linh, nói chậm rãi như đang giảng bài:
“Nhớ kỹ, trong tu chân giới, thứ cần giữ vững trước tiên không phải là chiêu thức đẹp đẽ, mà là khí thế.
Ngươi nhát gan, sẽ tự thua.”
Diệp Linh gật đầu rối rít:
“Đệ tử nhớ rồi!”
Ngay khi hai thầy trò chuẩn bị rời đi, một tiếng động nhẹ vang lên từ góc tối khác.
Một người áo đen thứ hai lặng lẽ xuất hiện, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt như dao quét tới.
Diệp Linh rụt cổ lại theo bản năng, nhưng chưa kịp kêu, Hoa Vân đã khoát tay, ngăn nàng lại.
Người mới tới không giống tên vừa rồi.
Hắn chắp tay sau lưng, ngữ khí bình thản nhưng đầy uy hiếp:
“Không hổ là người được liên minh chú ý… Nhưng lần này, để lại thư mật, các ngươi có thể toàn mạng rời đi.”
Hoa Vân nhíu mày.
Lần này khác rồi, đây là một đối thủ thật sự.
Nhưng hắn vẫn bình thản đáp:
“Ngươi có thể thử.”
Người áo đen thứ hai bật cười khẽ, thân hình chớp lóe như quỷ mị, trong chớp mắt đã tới gần.
Hoa Vân không né tránh, mà chỉ đứng nguyên, tay trái như cầm, như buông.
Ầm!
Hai luồng khí thế va chạm, cả sân sau rung lên.
Diệp Linh bị dư âm chấn động tới mức ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm lấy bao kiếm, ngơ ngác nhìn.
Nhưng rất nhanh, nàng thấy rõ
Trong đám bụi mờ, Hoa Vân vẫn đứng thẳng, áo bào không nhiễm một hạt bụi.
Người áo đen thì lảo đảo, bàn tay run rẩy.
“Hừ, xem ra đành phải dùng tới… sát chiêu.” Người áo đen nghiến răng, trên tay bỗng hiện ra một thanh đoản đao đen tuyền, ánh lạnh lóe lên.
Hoa Vân khẽ nheo mắt, trầm giọng:
“Diệp Linh, lùi ra sau.”
Diệp Linh nắm chặt tay, cố gắng đứng dậy, mặc dù chân vẫn run lẩy bẩy.
Cô nàng cắn môi, ánh mắt tràn ngập sự tin tưởng:
“Sư tôn… cố lên!”
“Gió đêm khẽ rít qua, sát khí dày đặc đổ ập tới.
Một bóng người trong áo choàng xám lặng như u linh, xuất hiện phía trên mái ngói quán trọ.
Diệp Linh lập tức cảnh giác, tay nắm chặt kiếm, nhưng vẫn hơi luống cuống:
“Sư tôn… lại nữa rồi!”
Hoa Vân khoanh tay, ánh mắt bình thản nhìn bóng người kia, giọng nói lạnh nhạt vang lên:
“Ngươi cũng muốn thử vận may?”
Bóng người không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng thả xuống một vật, là một phong thư bọc kín bằng vải dầu, in dấu một con triện đỏ sậm.
Sau đó, hắn lặng lẽ rút lui, không để lại một tiếng động nào.
Diệp Linh chớp mắt nhìn phong thư rơi trước mặt, thì thào:
“Sư tôn… là thư nữa!”
Hoa Vân khom lưng nhặt lấy phong thư, nhẹ nhàng bóc ra.
Bên trong chỉ vỏn vẹn mấy dòng:
“Liên minh lệnh:
Phía nam Thất Tinh Thành, một phế tích cổ động đã xuất hiện dị tượng.
Yêu cầu: Lập tức điều tra, báo cáo rõ tình hình.
Kèm theo: Cẩn trọng sát thủ trong bóng tối, không được manh động.
Nhắc nhở: Tôn chỉ liên minh, hành động phải giữ kín, không để lộ tung tích.”
Hoa Vân đọc xong, tiện tay gấp lại nhét vào tay áo.
Hắn liếc Diệp Linh một cái, nhàn nhạt nói:
“Đi thôi.”
Diệp Linh ngẩn ra:
“Sư tôn… chúng ta không cần nghỉ thêm sao?”
Hoa Vân hơi cong môi, nửa cười nửa không:
“Nghỉ thêm, chỉ sợ nghỉ đến đời sau.”
Diệp Linh rụt cổ, vội vàng chạy theo sau hắn, tay chân luống cuống ôm kiếm, vạt áo bay phấp phới.
Hai thầy trò lặng lẽ rời khỏi quán trọ, bóng lưng khuất dần trong màn đêm thăm thẳm.
“Gió đêm càng lúc càng lạnh, đường núi phía nam Thất Tinh Thành mờ mịt trong sương.
Hoa Vân đi trước, bước chân vững chãi, thần sắc không đổi.