Chương 448: Cơ duyên kèm nguy hiểm
Diệp Linh nhỏ giọng thì thầm:
“Ân sư… huynh ấy đâu có xấu…”
Hoa Vân cười nhạt, không đáp.
Hắn chỉ khẽ vung tay áo, như phủi bụi trần ai:
“Thiện ác không phải phán xét bằng tình cảm, mà là bằng đạo lý.”
Ngoài cửa, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống, soi bóng hai thầy trò trong trẻo giữa cõi đời vẩn đục.
Bàn tay Hoa Vân chậm rãi đặt lên chuôi kiếm.
Ánh mắt hắn lạnh như gió tuyết.
“Kẻ có tư tâm,
che giấu sự thật,
khiến sinh linh mất đi cơ hội sống
có khác gì lưỡi dao giết người trong bóng tối?”
Lời còn chưa dứt, một cỗ sát khí mơ hồ tràn ngập quán trọ.
Dược Linh Chân Nhân toàn thân run lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Diệp Linh đứng sau Hoa Vân, đôi mắt trong veo như nước,
không chút nghi ngờ, không chút lung lay
Nàng tin đạo lý, cũng tin Hoa Vân.
“Thiên đạo có thể tha, ta thì không.”
Hoa Vân bước lên một bước.
Ầm!
Mặt đất dưới chân nứt ra một khe nhỏ.
“Dược Linh, ngươi tự xưng vô tội,
vậy dám đối mặt với ba ngàn đồng đạo, dám đối mặt với thiên địa không?”
Dược Linh khuỵu gối, sắc mặt tái nhợt.
Không ai buộc tội y,
chỉ có một đạo lý sắc bén đâm thẳng vào lòng.
Giữa đêm tối, ánh trăng lạnh chiếu lên hình bóng Hoa Vân, như thần như ma.
Trong ánh chiều rực đỏ, Hoa Vân và Diệp Linh ngồi bên bàn gỗ mục, vừa dùng bữa vừa trò chuyện. Quán trọ nhỏ này tuy đơn sơ nhưng yên tĩnh, rất hợp để dừng chân.
Bỗng nhiên, một tiếng “bịch” nhẹ vang lên trước cửa. Một phong thư được ai đó lặng lẽ để lại.
Hoa Vân nhướng mày, ra hiệu cho Diệp Linh nhặt lên.
Diệp Linh rón rén mở ra, bên trong là một tờ giấy vàng nhạt, chữ viết bay bướm:
“Chư vị tiền bối, phía Tây Hoang xuất hiện một di tích cổ, nghi có liên quan đến tông môn thất lạc.
Mong các vị xem xét, tìm kiếm manh mối, giữ lấy cơ duyên.
Không cần hồi âm.”
Diệp Linh chớp mắt, hưng phấn hỏi:
“Vân ca ca, Tây Hoang là nơi nào vậy? Chúng ta có đi không?”
Hoa Vân đặt chén xuống, ánh mắt bình thản:
“Đi hay không không quan trọng. Quan trọng là phải hiểu, trong tu chân giới, cơ duyên thường đi kèm với nguy hiểm. Linh nhi, nhớ kỹ, đừng thấy lợi trước mắt mà quên đi đạo tâm.”
Diệp Linh ngơ ngác gật đầu, trong lòng chỉ hiểu được nửa câu, còn nửa câu thì… để sau hẵng nghĩ.
Ngoài trời, gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi đất xa xăm.
Hoa Vân đứng dậy, áo bào trắng tung bay, hắn thản nhiên nói:
“Đi thôi. Nếu cơ duyên là thật, chúng ta lấy. Nếu là nguy hiểm, ta đỡ.”
Diệp Linh lon ton chạy theo, ánh mắt lấp lánh như sao, lòng chỉ nghĩ đơn giản: “Vân ca ca thật lợi hại.”
Ánh hoàng hôn nghiêng đổ trên mái ngói cũ kỹ của quán trọ. Hoa Vân ngồi yên bên bàn, tay nâng chén trà, thần sắc nhàn nhã.
Diệp Linh, tiểu đệ tử mặc áo xanh lục, đôi mắt sáng như nước, đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh.
Bất ngờ, ngoài cửa vang lên tiếng “bịch” nhỏ. Một phong thư được lặng lẽ thả vào.
Diệp Linh nhanh nhẹn nhặt lên, quay sang:
“Sư tôn, có thư!”
Hoa Vân khẽ gật đầu. Diệp Linh cẩn thận mở thư, bên trong là hàng chữ mềm mại:
“Kính gửi chư vị tu sĩ, Tây Hoang gần đây xuất hiện di tích cổ, nghi có liên quan đến tông môn thất truyền.
Nếu thuận tiện, mong quý vị dò xét.
Không cần hồi đáp.”
Đọc xong, Diệp Linh ngẩng đầu, mắt sáng bừng:
“Sư tôn, chúng ta đi tìm cơ duyên đi ạ!”
Hoa Vân nhẹ đặt chén trà xuống, giọng trầm tĩnh:
“Linh nhi, nhớ kỹ. Cơ duyên không phải chỉ để ham muốn. Đạo tâm mới là gốc, tâm không vững, gặp cơ duyên cũng thành tai họa.”
Diệp Linh tròn mắt, hơi lúng túng, nhưng nhanh chóng nghiêm túc gật đầu:
“Đệ tử nhớ rồi ạ!”
Gió xuân lướt qua hiên nhà, phảng phất mùi đất và cỏ khô.
Hoa Vân đứng dậy, tay áo phất nhẹ:
“Đi thôi. Đạo tâm vững vàng, dù cơ duyên trước mắt cũng không dao động.”
Diệp Linh lon ton theo sau, trong lòng thầm nghĩ:
“Sư tôn cái gì cũng biết, theo sư tôn thì không sợ gì hết.”
“Dưới ánh chiều dịu nhẹ, hai thầy trò Hoa Vân và Diệp Linh rời quán trọ, bước lên con đường đất nhỏ dẫn về phía Tây Hoang.
Trên đường đi, Diệp Linh vừa đi vừa lon ton hỏi han:
“Sư tôn, di tích kia… có nguy hiểm không ạ?”
Hoa Vân liếc mắt nhìn nàng, giọng ôn hòa nhưng vững chãi:
“Thế gian này, thứ nguy hiểm nhất không phải là di tích, mà là lòng người.”
Diệp Linh hơi ngơ ngác, nhưng rất nhanh cười tươi:
“Vậy đệ tử chỉ cần tin sư tôn là được rồi!”
Hoa Vân khẽ nhếch môi, ánh mắt như có ý cười.
Chưa kịp nói thêm, một mật thư khác được một chú chim giấy nhỏ đưa đến, bay lượn trên đầu họ rồi rơi xuống tay Hoa Vân.
Hoa Vân mở thư ra, bên trong là chữ viết sắc nét:
Yêu cầu:
Lập tức di chuyển đến khu vực phụ cận di tích, thu thập tin tức về dị động linh khí.
Kèm theo:
Ghi nhớ, không được can thiệp sâu nếu gặp phải các thế lực địa phương tranh đấu.
Nhắc nhở:
Một số thế lực nhỏ đã bí mật hành động, cần giữ kín thân phận.
Hoa Vân đọc lướt một lần, gấp lại cẩn thận, ánh mắt dần trầm xuống.
Diệp Linh ngó nghiêng tò mò:
“Sư tôn, lại là thư từ liên minh ạ?”
Hoa Vân ừ khẽ:
“Linh nhi, lần này, không chỉ là cơ duyên. Còn có thứ… đang đục nước thả câu.”
Diệp Linh ngơ ngác, không hiểu hết ý trong lời nói đó. Nàng chỉ biết nắm chặt vạt áo của Hoa Vân, líu ríu:
“Đệ tử nghe theo sư tôn hết ạ!”
Hoa Vân cười nhẹ, tay áo phất lên, dẫn Diệp Linh rảo bước nhanh hơn, bóng dáng kéo dài dưới ánh hoàng hôn.
“Trên đường tiến về phía Tây Hoang, cảnh vật dần trở nên hoang sơ. Đất đai nứt nẻ, cây cối thưa thớt, thi thoảng mới có vài bụi cỏ dại đung đưa trong gió nóng.
Diệp Linh kéo kéo tay áo Hoa Vân, lí nhí:
“Sư tôn… Hay là mình tìm nơi nghỉ ngơi chút đi, đệ tử hơi… mệt rồi.”
Hoa Vân quay đầu nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh:
“Tu hành là để rèn tâm rèn thân. Mệt mỏi, cũng là một phần của đường dài.”
Diệp Linh bĩu môi, ngoan ngoãn gật đầu, rồi lại lon ton bám sát theo sau, như một tiểu hồ ly con đáng yêu.
Đi chưa được bao lâu, phía trước bỗng hiện ra một căn nhà gỗ đơn sơ, trước cửa treo một tấm bảng mục nát đề “Quán Nghỉ Tạm”.
Hoa Vân dừng lại, liếc mắt một cái, lãnh đạm nói:
“Vào thôi.”
Vừa đẩy cửa bước vào, mùi hương gỗ khô ẩm ướt xộc vào mũi. Một ông lão gầy gò đang ngồi sau quầy, ánh mắt đục ngầu nhưng thần sắc không giấu được vẻ sắc bén.
Ông lão nhìn thấy Hoa Vân và Diệp Linh, cười khà khà:
“Khách lạ phương xa? Muốn nghỉ lại, hai người, một phòng hay hai phòng?”
Diệp Linh đỏ mặt, vội lắc đầu:
“Một phòng! Một phòng thôi ạ!”
Hoa Vân chỉ nhàn nhạt gật đầu, không thèm để tâm.
Khi ông lão dẫn họ lên phòng, lén lút nhét cho Hoa Vân một mảnh giấy nhỏ.
Hoa Vân khẽ nhíu mày, sau khi vào phòng đóng cửa lại mới mở ra xem. Trên mảnh giấy chỉ viết ngắn gọn:
“Đừng tin bất kỳ ai trong quán này.”
Hoa Vân vo mảnh giấy trong tay, ánh mắt trầm xuống.
Diệp Linh thấy vậy, khẽ hỏi:
“Sư tôn… có chuyện gì sao?”
Hoa Vân nhẹ giọng đáp:
“Người tu hành, cần học cách nhận ra nguy hiểm, ngay cả khi nó khoác lên bộ mặt hiền lành.”
Diệp Linh gật đầu ngu ngơ, đôi mắt sáng rỡ như thể đang tiếp thu từng lời dạy của Hoa Vân vào tận xương tủy.
Căn phòng yên lặng.
Ngoài cửa sổ, gió nóng từ Tây Hoang thổi qua, thổi tung cả một màn đêm mờ mịt.
“Đêm buông xuống, quán trọ nhỏ như lọt thỏm giữa biển gió cát Tây Hoang.
Ánh trăng lờ mờ hắt qua khung cửa sổ, đổ bóng hai thầy trò lên nền đất thô ráp.
Diệp Linh cuộn mình trong góc giường, tay ôm chặt chiếc gối, đôi mắt to tròn nhìn Hoa Vân như đang muốn hỏi mà lại không dám.