Chương 450: Càng mục nát, càng nguy hiểm
Diệp Linh lẽo đẽo theo sau, vừa đi vừa nhăn mặt than thở trong bụng:
“Sư tôn thật nhẫn tâm, đệ tử yếu ớt thế này mà cũng bắt đi ngay trong đêm…”
Đi được một đoạn, trước mặt hiện ra một khu vực đất đá lởm chởm, cây cối khô héo, không khí âm u lạnh lẽo.
Một khe nứt lớn như miệng quái thú há to, đen ngòm, sâu hun hút, chính là phế tích cổ động được nhắc tới trong mật thư.
Hoa Vân đứng lại, tay áo phất nhẹ, bình thản hỏi:
“Nhìn thấy gì?”
Diệp Linh nheo mắt, cố gắng nhìn kỹ, sau một hồi mới lí nhí đáp:
“Đệ tử… thấy tối om ạ…”
Hoa Vân phì cười khẽ, gõ nhẹ lên trán nàng một cái:
“Cái đầu ngươi ngoài ngây thơ còn biết gì nữa hả?”
Diệp Linh ôm trán, mắt tròn xoe, ấm ức nhìn hắn:
“Sư tôn chê đệ tử…”
Hoa Vân khoanh tay, ánh mắt sắc bén đảo qua khu vực quanh động khẩu, khẽ nói:
“Xung quanh không có động tĩnh, nhưng khí tức bất thường.
Kẻ giấu mình, chưa chắc đã yếu.”
Nói rồi, hắn lấy trong tay áo ra một viên ngọc mỏng trong suốt, khẽ bóp nhẹ.
Một luồng ánh sáng nhạt lan ra, chiếu vào trong khe động, lộ ra những vết máu đã khô dính trên mặt đất.
Diệp Linh hít sâu một hơi, thì thầm:
“Sư tôn… nơi này có sát khí…”
Hoa Vân gật đầu, ánh mắt trầm tĩnh:
“Đi theo sát ta. Nếu không ổn, lập tức rút lui.”
Nói rồi, hắn cất bước tiến vào bóng tối, vạt áo dài nhẹ nhàng lướt qua bụi cỏ.
Diệp Linh khẽ cắn môi, nắm chặt kiếm, quyết tâm chạy theo, dù trong lòng vẫn run lẩy bẩy.
Bóng hai thầy trò khuất dần trong phế tích tĩnh lặng.
“Trong bóng tối dày đặc, từng bước chân vang vọng khe khẽ, tựa như tiếng vọng từ cõi chết.
Diệp Linh vừa theo sát sau lưng Hoa Vân vừa nơm nớp nhìn xung quanh. Đột nhiên, từ sâu trong động, một âm thanh cộp… cộp… khô khốc vang lên, như có thứ gì đó đang lết đi bằng chi trước to lớn.
Hoa Vân dừng lại, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
Hắn hạ thấp giọng:
“Giữ im lặng.”
Diệp Linh vội vàng che miệng, chỉ lộ ra đôi mắt tròn xoe lo lắng nhìn chằm chằm về phía trước.
Từ trong bóng tối, một bóng đen dần dần lộ diện, là một sinh vật kỳ dị, nửa người nửa thú, hai tay dài lết trên đất, đôi mắt đỏ rực như máu.
“Thi quái!” Hoa Vân khẽ quát.
Không đợi sinh vật đó nhào tới, hắn vung tay, một đạo kiếm quang màu xanh lam vọt ra như sao băng, xuyên thẳng qua trán nó.
Ầm!
Thi quái ngã xuống đất, máu đen trào ra, hôi thối nồng nặc.
Nhưng chưa kịp thở phào, tiếng bước chân cộp cộp lại vang lên bốn phía.
Từ trong các ngách tối khác, vô số bóng hình lảo đảo bước ra, đôi mắt đỏ ngầu rực sáng trong đêm.
Diệp Linh run bần bật, nắm chặt lấy vạt áo Hoa Vân, giọng lí nhí:
“Sư tôn… nhiều quá…!”
Hoa Vân cười nhạt, tay phải nhẹ nâng kiếm, tay trái rút ra một lệnh phù nhỏ từ trong ngực áo.
Ánh lửa bùng lên, lệnh phù hóa thành hàng ngàn điểm sáng, hội tụ thành một thanh kiếm khí khổng lồ trên đỉnh đầu hắn.
“Sợ cái gì.” Hoa Vân nhếch môi, giọng trầm ổn.
“Để sư tôn dạy ngươi… thế nào mới gọi là tu chân.”
Dứt lời, hắn điểm mũi chân một cái, cả người lao vút lên như tia chớp, kiếm khí như trăng tròn giữa đêm, xoẹt một tiếng, chém ra một vòng bán nguyệt cực lớn.
Vô số thi quái gào thét, thân thể bị chém nát thành tro bụi ngay trong nháy mắt.
Diệp Linh tròn mắt kinh ngạc nhìn theo, trong lòng trào dâng một cảm giác vừa sùng kính vừa tự hào không nói nên lời.
Trong phế tích, ánh sáng kiếm ý rực sáng một phương trời.
“Tiếng gió lạnh rít qua những khe đá, mang theo hơi thở mục rữa nồng nặc.
Hoa Vân thu kiếm, đứng sừng sững trước bãi thi quái vừa bị tàn sát, dáng vẻ nhàn nhã tựa như chưa từng động tay.
Diệp Linh lật đật chạy theo sau, hai mắt sáng lấp lánh sùng bái.
“Sư tôn, chúng ta… còn đi tiếp à?” Nàng lí nhí hỏi.
Hoa Vân thản nhiên gật đầu, chỉ tay về phía sâu trong phế tích:
“Ở đó còn bí mật… chưa bóc trần.”
Cả hai đi sâu thêm một đoạn, đột nhiên, dưới chân Diệp Linh vang lên tiếng rắc, nàng vội cúi đầu, một mảnh vỡ của phong thư cũ kỹ bị giẫm nát.
Hoa Vân nhíu mày, cúi người nhặt lấy.
Mảnh giấy vẫn còn sót lại những nét bút mờ nhòe, nhưng trên đó, vẫn lờ mờ đọc được ba chữ:
“Thiên Linh Địa.”
Ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng “xèo xèo” kỳ dị vang lên từ bốn phía, từ trong những khe đá vỡ vụn, vô số sâu bọ hình thù quái dị tràn ra như nước vỡ bờ.
“Sư tôn!” Diệp Linh hốt hoảng hét lên.
Hoa Vân khẽ nhếch môi:
“Bình tĩnh.”
Hắn phất tay một cái, một phong thư khác từ trong tay áo nhẹ rơi ra, tự động mở bung giữa không trung.
Phong thư này do liên minh gửi tới, khác với mật thư, nội dung không đơn thuần là nhiệm vụ, mà còn có nhắc nhở:
Phát hiện dị động ở phế tích Thiên Linh Địa, nghi có tàn dư bí pháp. Phải cẩn trọng đề phòng loài thi trùng biến dị.
Vừa dứt lời, sâu bọ đã tràn đến sát chân.
Hoa Vân lười động tay, chỉ nhướng mày:
“Diệp Linh, đây là cơ hội cho ngươi luyện tập.”
“Sư tôn…” Diệp Linh khóc không ra nước mắt, nhưng vẫn cắn răng rút ra pháp kiếm nhỏ.
Nàng vụng về múa kiếm, chiêu thức xiêu vẹo, suýt nữa tự chém vào chân mình.
Hoa Vân đứng khoanh tay bên cạnh, lười biếng dạy dỗ:
“Kiếm ngắn tay dài, động tác lề mề, khí thế bạc nhược, còn ra cái thể thống gì!”
Diệp Linh bị mắng đến mức mặt đỏ rần, chỉ biết cố hết sức múa kiếm loạn xạ.
Đột nhiên, trong đám sâu bọ, một con thi trùng to như bắp chân người trưởng thành phóng vọt ra, miệng há rộng nhắm thẳng vào cổ nàng.
Vút!
Chỉ trong nháy mắt, một cành cây khô từ dưới đất bắn lên, xuyên thẳng qua đầu con thi trùng.
Là Hoa Vân ra tay.
Hắn nhếch mép, giọng mỉa mai:
“Chưa gì đã muốn chết? Đệ tử của ta sao có thể chết nhảm như thế được.”
Diệp Linh mặt mũi lấm lem, nhưng hai mắt lại long lanh như sắp khóc.
“Sư tôn, ngươi… vẫn quan tâm ta mà…”
Hoa Vân hừ lạnh, liếc nàng một cái:
“Ta không quan tâm ngươi. Chẳng qua… đệ tử chết nhảm, mặt mũi ta cũng mất theo.”
Một người mặt lạnh, một người ngây ngốc, giữa biển sâu trùng lầy vẫn có thể cãi nhau om sòm.
“Gió trong phế tích mỗi lúc một mạnh, bụi đất mù mịt cuốn quanh, như có tiếng ai đó thì thầm trong lòng gió.
Hoa Vân nhíu mày, mắt khẽ lóe lên tia nghiêm túc hiếm thấy.
Hắn xoay người, không để ý Diệp Linh còn đang thở hổn hển phía sau, bước thẳng vào trung tâm phế tích.
Nơi đó, một tấm bia đá nứt nẻ hiện ra, rêu xanh che phủ lấm tấm, chữ khắc trên bia mờ nhòe đến mức gần như không nhận ra.
Thế nhưng, vừa liếc mắt, Hoa Vân đã trầm giọng:
“Thiên Linh Thánh Địa… Địa cấm lệnh.”
Diệp Linh lật đật chạy tới, mắt mở to như hai quả chuông đồng:
“Sư tôn, cái này là… lợi hại lắm hả?”
Hoa Vân lạnh nhạt “ừ” một tiếng, giảng đạo lý vô cùng nghiêm túc:
“Thứ gì càng mục nát, càng có khả năng nguy hiểm nhất. Những nơi ghi ‘cấm’ như thế này, hoặc là chứa bảo vật khuynh thiên, hoặc là bẫy chết không toàn thây. Dẫu sao, cũng đều không dành cho kẻ tay chân vụng về như ngươi.”
Diệp Linh nghe xong, mặt đỏ bừng, giậm chân nói:
“Sư tôn, ta sẽ không kéo chân sau đâu! Ta sẽ cố gắng mà!”
Hoa Vân lắc đầu, vẻ mặt “ta hết thuốc chữa với ngươi rồi” phất tay ra hiệu nàng đi sau.
Hắn đi trước, vén từng lớp bụi đất, lật mở từng phiến đá vỡ.
Ngay lúc ấy, từ dưới lớp đất đen, một vật thể nhỏ như ngón tay lóe sáng, một viên ngọc bội xám xịt, bên trên có khắc một ký hiệu lạ lẫm.
Hoa Vân vừa nhìn đã khựng lại.
Trong tay áo, một mật thư mỏng như tơ tự động chui ra, lơ lửng giữa không trung.