Chương 447: Dây đã mục
Diệp Linh lúc ấy đang tựa bên bàn, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt ánh lên vẻ hiếu kỳ.
“Đi đâu vậy, sư tôn?” nàng cất tiếng hỏi.
Hoa Vân gập mật thư lại, thản nhiên đáp:
“Đi cắt một khúc dây đã mục.”
Diệp Linh ngẩn người một chút, nhưng rồi cũng lặng lẽ đứng dậy, chuẩn bị hành trang cho Hoa Vân như mọi lần.
Hoa Vân chỉnh lại trường bào, ánh mắt bình thản như nước hồ sâu. Hắn khẽ phất tay áo:
“Đi thôi.”
Diệp Linh chớp chớp mắt, không hỏi thêm gì, nhanh chóng theo sát phía sau. Nàng quen rồi, sư tôn nàng luôn như vậy, lời nói thâm sâu mà nàng chỉ hiểu được đôi phần.
Hai thầy trò rời khỏi quán trọ, lặng lẽ hòa vào dòng người tấp nập của thành trấn. Mặt trời ngả bóng, kéo dài những cái bóng mờ mịt dưới chân.
Hoa Vân dẫn Diệp Linh đến một khu chợ đêm đông đúc, giả như chỉ là khách nhân bình thường. Trong dòng người hỗn loạn, ánh mắt hắn âm thầm tìm kiếm mục tiêu đã được ghi trong mật thư.
Diệp Linh lặng lẽ đi bên cạnh, không hề phát ra một tia nghi hoặc. Nàng không biết, đằng sau vẻ ung dung kia là sát khí ẩn giấu, một trưởng lão Huyết Ma Giáo sắp phải bỏ mạng.
Trong dòng người chen chúc, ánh mắt Hoa Vân đột nhiên lóe lên. Một nam tử vận trường bào huyết sắc, dung mạo bình thường nhưng khí tức âm hàn, đang thong thả bước vào một quán rượu nơi góc phố.
Không chần chừ, Hoa Vân ra hiệu cho Diệp Linh, rồi hòa mình vào đám đông bám sát.
Đúng lúc đó
Ầm!
Một luồng khí tức sắc bén như đao phong bùng phát ngay tại cửa quán rượu. Một đạo phù văn bắn thẳng ra từ cánh cửa, tựa hồ đã chờ sẵn từ lâu. Hoa Vân nghiêng người tránh kịp, nhưng khóe miệng vẫn rỉ máu.
Diệp Linh kinh hãi vội đỡ lấy hắn.
“Sư tôn!”
Hoa Vân nhíu mày, ánh mắt lạnh như băng quét qua khắp xung quanh. Không chỉ có mục tiêu, mà còn có ít nhất ba kẻ phục kích ẩn mình trong bóng tối.
Một cái bẫy.
Một cái bẫy nhắm vào chính hắn.
Hắn cười lạnh, vết máu nơi khóe môi càng khiến vẻ mặt thêm phần lãnh khốc.
“Lũ chó săn… tưởng rằng bố trí vài thứ rác rưởi thế này mà giữ được ta sao?”
Hắn siết chặt tay áo, sát khí thầm lặng như nước lũ trào dâng.
Hoa Vân lau máu nơi khóe miệng, ánh mắt quét qua Diệp Linh.
“Đi, đồ nhi. Đây là bài học cho ngươi.”
Diệp Linh chớp mắt, lòng tràn đầy lo lắng nhưng vẫn gật đầu, tay xiết chặt thanh trường kiếm bên hông.
Một bước ra khỏi đám đông, Diệp Linh như hóa thành một đóa bạch liên giữa vũng bùn.
Áo trắng tung bay, linh lực tỏa ra, thanh thuần mà lạnh lẽo.
Ngay khi một kẻ phục kích còn chưa kịp lao tới, kiếm quang đã lóe lên như tia chớp.
Phập!
Một tiếng rên khàn khàn vang lên, thân thể kẻ đó bị một đường kiếm sạch sẽ xuyên qua, ngã xuống đất không còn động đậy.
Đám người còn lại thoáng khựng lại, ánh mắt dần chuyển từ coi thường sang nghiêm trọng.
Hoa Vân khoanh tay, hờ hững đứng nhìn, khóe môi nhếch lên cười lạnh:
“Đồ nhi của ta, không phải ai cũng dám động vào.”
Diệp Linh cũng không quay đầu lại, bước chân như gió, chiêu kiếm tiếp theo đã trực tiếp đẩy lùi hai kẻ mai phục khác. Mỗi đường kiếm đều trong trẻo nhưng lạnh lẽo, sạch sẽ và quyết đoán, tuyệt không lưu tình.
Từng kẻ từng kẻ, ngã xuống dưới ánh kiếm trong suốt ấy.
Khi tiếng bước chân cuối cùng vang lên, Diệp Linh nhẹ nhàng thu kiếm, quay về bên Hoa Vân, khom người hành lễ.
“Sư tôn, đã giải quyết xong.”
Hoa Vân gật đầu nhè nhẹ, ánh mắt như có như không nhìn ra xa, lạnh nhạt phun ra hai chữ:
“Quét dọn.”
Diệp Linh lĩnh mệnh, quay người biến mất vào bóng tối, để lại mặt đất chỉ còn vương vãi máu và xác.
“Một mật thư được gửi đến, không dấu niêm, chỉ một tờ giấy mỏng cuộn trong ống trúc đen:
Yêu cầu:
Lập tức đến Linh Hư Cốc, lấy bằng chứng cấu kết giữa Huyền Âm Giáo và tàn dư Ngoại Vực.
Kèm theo:
Một lệnh bài tạm quyền thay mặt liên minh, cùng một ẩn phù phòng thân.
Nhắc nhở:
Kẻ trong tối không chỉ một, hành động cần cẩn mật. Diệp Linh không được để lộ thân phận.
Cả quán trọ thoáng chốc rơi vào yên lặng. Hoa Vân ngồi bên bàn, mắt dừng lại rất lâu ở chữ “Diệp Linh” kia, khóe môi nhếch nhẹ, một tay cầm lấy lệnh bài, tay còn lại bóp nát mảnh phù đen trong tay.
Một sát ý vừa dấy lên trong mắt, đã bị áp xuống bởi vẻ lãnh đạm thường ngày.
“Chuẩn bị đi, lần này ta sẽ để ngươi nhìn thấy cái gọi là ‘mặt thật’ của các tông môn.
Diệp Linh đứng sau lưng Hoa Vân, đôi mắt trong veo chớp nhẹ, vẻ ngây thơ chẳng khác gì một tiểu cô nương chưa từng trải sự đời.
“Thầy ơi, Linh Hư Cốc có đẹp không ạ? Có suối chảy, có hoa n”
Hoa Vân cất mật thư đi, ánh mắt bình tĩnh, rồi quay sang.
Diệp Linh vẫn ngồi đó, mắt tròn xoe, bàn tay nhỏ chống cằm, vẻ mặt chờ đợi.
Thấy Hoa Vân nhìn mình, nàng vội cười ngây ngô:
“Ân sư, lần này cũng là… làm chuyện tốt sao?”
Giọng nàng trong trẻo như tiếng suối, không một chút nghi ngờ.
Hoa Vân nhìn nàng một lát, khẽ cười, gật đầu:
“Ừ, làm chuyện tốt, đi vạch trần kẻ xấu.”
Diệp Linh lập tức nắm chặt tay, hô nhỏ:
“Diệp Linh nhất định không để ân sư mất mặt!”
Ngoài cửa, gió thổi nhẹ. Một hành trình mới lại âm thầm bắt đầu.
Trên đường tới Linh Hư Cốc, Hoa Vân và Diệp Linh cưỡi mây mà đi.
Tấm mật thư trong tay vẫn còn vương mùi thuốc, chữ viết sắc bén:
“Mục tiêu: Dược Linh Chân Nhân, kẻ âm thầm bào chế độc đan, mưu đồ khuynh đảo cốc chủ Linh Hư Cốc.
Yêu cầu: Thu thập chứng cứ, vạch trần trước toàn thể môn nhân Linh Hư Cốc.
Kèm theo: Thận trọng, mục tiêu thâm hiểm.”
Diệp Linh đọc xong, bĩu môi:
“Ân sư, nghe ghê quá… nhưng mà Dược Linh Chân Nhân gì đó, có thực sự xấu vậy sao?”
Hoa Vân trầm mặc, không trả lời.
Ánh mắt hắn nhìn xa xăm: trong tu chân giới, thiện ác vốn khó phân. Nhưng… mật lệnh của liên minh, không thể không nghe.
Đêm xuống.
Hoa Vân và Diệp Linh lặng lẽ đến gần Dược Linh Các.
Diệp Linh tò mò hỏi nhỏ:
“Ân sư, nếu hắn thật sự không xấu, chúng ta có cần phải vạch trần không?”
Hoa Vân đáp bằng giọng bình thản mà vững chắc:
“Không phải người có lỗi, thì đạo lý sẽ chứng minh cho họ.
Không phải ta vạch trần, mà là đạo lý vạch trần.”
Diệp Linh ngơ ngác, cái miệng nhỏ mím lại: không hiểu, nhưng nghe rất ngầu!
Trong ánh trăng mờ, họ bước vào Dược Linh Các, đối diện Dược Linh Chân Nhân, một lão giả áo xanh, đôi mắt mỏi mệt, vừa nghiên cứu dược đỉnh, vừa thở dài phiền muộn.
Hoa Vân chắp tay, lạnh nhạt hỏi:
“Ngươi có dối trá, thì tự khắc trời đất soi xét.
Nếu ngươi trong sạch, thì ngươi không cần phải sợ bất kỳ điều gì.”
Dược Linh Chân Nhân giật mình, ngẩng đầu lên.
Không oán, không giận.
Chỉ có vẻ mệt mỏi và một câu thở dài:
“Thế gian này, người chịu hiểu ta, đã ít như lá mùa thu.”
Hoa Vân khoanh tay, ánh mắt không giận mà uy, từng câu từng chữ sắc bén như kiếm:
“Ngươi tự nhận mình không sai,
vậy dám để thiên đạo chứng giám không?
Dám để mọi người tại đây soi xét không?”
Dược Linh Chân Nhân im lặng.
Căn phòng nhỏ bỗng nhiên ngưng đọng, không khí như bị đè nén.
Ánh mắt Diệp Linh sáng rực, trong veo như suối.
Nàng khẽ nắm chặt tay, như thể ủng hộ sư tôn vô điều kiện.
Cuối cùng, dưới đạo lý sắc bén, Dược Linh Chân Nhân thở dài một tiếng:
“Ta không phạm đại ác, cũng không mưu hại ai.
Chỉ là… vì chút tư tâm nhỏ nhoi, ta giấu nhẹm một sự việc.
Không hại ai, nhưng cũng không cứu ai.”
Hoa Vân gật đầu, giọng điệu không đổi:
“Không cứu khi có thể cứu, chính là lỗi.
Không hại khi có thể cứu, chính là bất nhân.”
Dược Linh Chân Nhân khuỵu xuống, trong mắt hiện lên vẻ hối hận.