Chương 444: Muốn giữ mạng
Phía sau lưng lão, hơn mười tên tu sĩ mặc trường bào đen lặng lẽ theo sau, linh áp tỏa ra khiến mặt đất như trầm xuống.
Áo xám lướt mắt qua đám người nằm la liệt, nhíu mày, lạnh nhạt hỏi:
“Ngươi là Hoa Vân?”
Hoa Vân chỉ khoanh tay, ung dung đáp:
“Ta đây.”
Áo xám cười khẩy, giọng nói như kim loại cọ xát:
“Hàn Vân Tông ta vốn nể mặt liên minh, không muốn hạ sát thủ. Tiếc rằng ngươi tự tìm đường chết.”
Không thèm đợi Hoa Vân mở miệng, áo xám phất tay:
“Động thủ.”
Ầm ầm ầm!
Mười mấy tu sĩ lập tức bày ra đại trận, linh lực như sóng thần trùng trùng điệp điệp tràn tới, ép thẳng về phía Hoa Vân và Diệp Linh!
Diệp Linh hơi biến sắc, nhưng ánh mắt Hoa Vân vẫn lạnh nhạt như trước, hắn vung tay, kiếm quang tung bay như mưa.
Ầm!!
Một chiêu chém ra, kiếm khí nhuộm đỏ nửa hành lang. Bảy, tám tu sĩ bị đánh văng ra, máu tươi nhuộm đầy ván gỗ!
Nhưng áo xám chỉ cười lạnh.
Một đạo phù văn màu tím từ tay áo lão bắn ra, trong nháy mắt, tầng tầng hắc khí ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, hung hăng chộp thẳng xuống đầu Hoa Vân!
Áp lực khủng bố khiến cả quán trọ rên rỉ. Cửa sổ nứt vỡ, xà nhà gãy gập.
Hoa Vân ngẩng đầu nhìn bàn tay khổng lồ kia, ánh mắt bình tĩnh đến cực điểm.
Hắn rút ra một đạo mật lệnh của liên minh, giơ lên trước mặt.
Ầm!
Ánh sáng bạc bùng lên, đạo lệnh phát ra một tiếng ngân dài, hóa thành một vòng sáng chắn ngay trên đầu Hoa Vân.
Bàn tay khổng lồ chạm vào vòng sáng lập tức như đụng phải thiên địa cấm chế, nổ tung thành khói đen!
Áo xám cả kinh:
“Liên minh đặc lệnh?”
Hoa Vân cười nhạt:
“Ngươi còn không cút, muốn ta thay trời hành đạo?”
“Áo xám sắc mặt xanh mét, tay siết chặt, hận không thể lập tức bóp nát Hoa Vân. Nhưng ánh sáng bạc của mật lệnh liên minh đang chói lòa trước mặt hắn, uy áp ẩn chứa trong đó khiến hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Dù là Hàn Vân Tông, dù có chán ghét liên minh cỡ nào, nhưng công nhiên chống lại đặc lệnh liên minh, đó là tự tìm đường chết!
Áo xám cắn răng, ánh mắt đầy oán độc, khàn giọng:
“Được lắm… Hoa Vân, hôm nay ta nể mặt liên minh, tha cho ngươi một mạng. Nhưng đừng tưởng ngươi có thể ung dung lâu dài trong tu chân giới này!”
Nói rồi, hắn hất tay áo bỏ đi. Đám tu sĩ áo đen cũng lập tức rút lui, không dám chậm trễ.
Không khí trong quán trọ lập tức nhẹ bẫng, áp lực như tan biến.
Diệp Linh lúc này mới dám thở phào, nàng vội vàng chạy đến bên Hoa Vân, ánh mắt lo lắng:
“Sư huynh, huynh không sao chứ?”
Hoa Vân khoát tay, mặt không đổi sắc:
“Chỉ là trò vặt vãnh.”
Rồi ánh mắt hắn hơi lạnh, liếc về hướng áo xám vừa bỏ đi, khẽ lẩm bẩm:
“Hàn Vân Tông… Còn chưa đủ để lay động ta.”
Ngay lúc đó
Bộp!
Một phong thư mới từ hư không giáng xuống, rơi ngay trước mặt Hoa Vân!
Bì thư vẫn in dấu ấn của liên minh.
Nhưng lần này, ấn ký xung quanh viền thư mờ nhạt hơn rất nhiều, như thể… phía sau có một thế lực khác xen vào.
Hoa Vân nhíu mày, khẽ mở thư ra.
Nội dung bên trong chỉ vỏn vẹn một câu:
“Nếu ngươi còn muốn giữ mạng, đến U Minh Cốc gặp người.”
Không chữ ký, không danh tính.
“Hoa Vân bóp nát phong thư trong tay, ánh mắt tối lại.
Diệp Linh ở bên cạnh thấy sắc mặt sư huynh biến đổi, lo lắng hỏi nhỏ:
“Sư huynh, có chuyện gì sao?”
Hắn quay đầu, ánh mắt lạnh băng nhưng giọng nói lại bình thản dị thường:
“Không có gì. Chỉ là… có kẻ muốn ta chủ động chui đầu vào lưới.”
Diệp Linh mở to mắt:
“Chúng ta không đi sao?”
Hoa Vân cười nhạt:
“Đi chứ. Sao lại không đi?”
Hắn bước ra khỏi quán trọ, bóng lưng thẳng tắp dưới ánh chiều tà, toát ra khí tức lạnh lẽo.
U Minh Cốc, một nơi tiếng xấu đồn xa, hung hiểm rình rập khắp nơi, tu sĩ vào đó mười người thì chín không trở về.
Đường đến U Minh Cốc đầy rẫy nguy cơ.
Chưa kịp rời khỏi trấn nhỏ, Hoa Vân và Diệp Linh đã bị chặn lại.
Một đám tu sĩ áo đen, đeo mặt nạ xương trắng, lặng lẽ xuất hiện như những cái bóng.
Tên cầm đầu vung tay, lạnh lùng nói:
“Ngươi không cần đi U Minh Cốc nữa. Tại đây giao nộp mật lệnh, chúng ta có thể cho ngươi toàn thây.”
Hoa Vân khẽ nheo mắt.
Không nói thêm lời nào, hắn nhấc tay. Một đạo kiếm quang lạnh lẽo lóe lên!
Ầm!
Một tu sĩ áo đen bay ngược ra xa, máu tươi bắn thành vòng cung.
Đám còn lại lập tức siết chặt trận hình, từng tên vận chuyển linh lực, ánh sáng pháp thuật lóe lên, khí thế đè ép thẳng về phía Hoa Vân!
Diệp Linh ở phía sau cũng lập tức rút kiếm, sát khí tràn ra, lưng dán sát lưng sư huynh, ánh mắt kiên nghị.
Hoa Vân liếc nàng, thản nhiên:
“Đứng sau ta.”
Diệp Linh khẽ “vâng” lui nửa bước.
Ngay giây tiếp theo
Hoa Vân bước ra một bước.
Kiếm khí tung hoành!
Ánh sáng lạnh như cơn lũ quét sạch bốn phương tám hướng.
Mặt đất nứt toác, cây cối hai bên đường tan thành tro bụi.
Đám tu sĩ áo đen không kịp phản ứng, từng tên từng tên bị chém gãy linh hồn, chết ngay tại chỗ, không kịp phát ra một tiếng kêu.
Chỉ còn lại tên cầm đầu run rẩy, quỳ rạp dưới đất, dập đầu liên tục:
“Tha mạng… tha mạng! Là Hàn Vân Tông sai khiến, chúng ta chỉ phụng mệnh hành sự!”
Hoa Vân điềm nhiên tiến tới, ánh mắt lạnh tanh, giọng nói không hề mang theo chút cảm xúc:
“Hàn Vân Tông?”
Bàn tay hắn khẽ vung lên.
Ầm!
Tên cầm đầu vỡ nát thành tro bụi.
Gió thổi qua, thổi bay những tàn tích cuối cùng.
Trên con đường vắng, chỉ còn lại hai bóng người.
Hoa Vân quay đầu, nở một nụ cười nhàn nhạt:
“Đi thôi. Trò vui còn chưa bắt đầu.”
Diệp Linh cắn môi, ánh mắt sáng lên, bước nhanh đuổi theo.
“Dưới ánh hoàng hôn, hai bóng người một trước một sau bước trên con đường đất nứt nẻ dẫn vào sâu trong dãy núi U Minh.
Diệp Linh cẩn thận đi sát sau lưng Hoa Vân, thi thoảng lại ngước mắt nhìn trộm sư phụ. Trong lòng nàng ngập tràn kính trọng lẫn sùng bái.
Đi được một đoạn, thấy Diệp Linh cứ mãi im lặng, Hoa Vân chợt dừng chân, ngoái đầu lại, giọng nói lãnh đạm:
“Sao, sợ rồi à?”
Diệp Linh lắc đầu thật nhanh:
“Không ạ! Chỉ là… đệ tử cảm thấy bản thân còn quá yếu, chỉ biết dựa vào sư phụ, trong lòng không khỏi thấy hổ thẹn.”
Hoa Vân khoanh tay sau lưng, ánh mắt lướt qua khuôn mặt ngây ngô kia, bỗng cười nhạt.
“Biết hổ thẹn đã là bước đầu tiên rồi. Nhưng…”
Hắn dừng lại nửa nhịp, rồi nhàn nhạt nói tiếp:
“Tu hành không phải chỉ để dựa dẫm người khác. Trong tu chân giới này, dựa núi núi đổ, dựa người người chết. Chỉ có chính mình mạnh lên, mới có thể bảo vệ được điều mình muốn bảo vệ.”
Diệp Linh nghe vậy, trong lòng như có tiếng sấm nổ vang.
Nàng cắn môi, gật mạnh đầu:
“Đệ tử hiểu rồi! Sau này sẽ không để sư phụ thất vọng!”
Hoa Vân không nói thêm, chỉ khẽ phất tay áo, tiếp tục tiến về phía trước.
Trong mắt hắn, thứ gọi là “bảo vệ” “gánh vác” hay “tự cường”…
Không phải để nói cho hay, mà là để sống sót.
Phía trước, từng làn khí âm trầm như có như không từ sâu trong U Minh Cốc cuộn ra, phủ mờ cả tầm nhìn.
Một trận chiến, một bài học đẫm máu…
đang chờ họ.
“Dưới ánh nắng nhàn nhạt chiếu qua tầng mây mỏng, Hoa Vân và Diệp Linh đứng bên một con đường núi hoang vắng. Phía trước là một đoàn thương đội tu sĩ với cờ xí bay phần phật, áo bào đủ màu sắc.
Dẫn đầu đoàn người là một vị trung niên mặc chiến giáp bạc, lưng đeo trọng kiếm, khí tức trầm ổn. Vừa thấy Hoa Vân và Diệp Linh, ánh mắt hắn lóe lên cảnh giác nhưng lập tức hòa hoãn.