Chương 443: Nhiệm vụ mới, Tam Thiên Các
“Cô chưa đủ tư cách.”
Không khí lập tức đông đặc, sát ý tràn xuống như sóng lớn. Thuyền linh hơi chao đảo, có vẻ như những kẻ trên đó không ngờ hắn lại dám vứt bỏ cả mật lệnh khắc dấu liên minh, dù đã bị ép triện khác.
Lạc Vân Nữ vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt trầm xuống.
“Nếu ngươi không theo, vậy thì bị trừ.”
Tay nàng vung lên, một đạo pháp ấn hình hoa sen đen bắn xuống như tia chớp, uy áp cỡ Nguyên Anh hậu kỳ! Nhưng chưa kịp chạm đất, một luồng kiếm khí sắc bén từ phía sau quán trọ lao thẳng lên trời, chẻ đôi pháp ấn trong một nhịp thở.
Diệp Linh thu tay, lạnh nhạt nói:
“Ngươi dám động vào sư tôn ta, hỏi kiếm của ta chưa?”
Cả thuyền linh chấn động. Lạc Vân Nữ cau mày nhìn xuống, lúc này mới thật sự để tâm đến người thiếu nữ y phục trắng bên cạnh Hoa Vân. Một kiếm kia, rõ ràng không phải lực của Trúc Cơ, mà là ẩn kiếm tu luyện đến cực hạn, gọt phẳng cả sát khí.
Hoa Vân nhìn Diệp Linh, khẽ lắc đầu.
“Ta không cần em ra tay cho những trò như thế này.”
“Nhưng ta thích.” Diệp Linh đáp, ánh mắt sáng lên như tuyết phản chiếu ánh mặt trời.
Lạc Vân Nữ im lặng trong giây lát, rồi vung tay thu thuyền linh về tầng mây, giọng lạnh như băng:
“Hoa Vân, ngươi sẽ hối hận vì hôm nay.”
Hoa Vân chắp tay sau lưng, đáp không cần suy nghĩ:
“Ta sống bằng đạo tâm, chưa từng hối hận vì không cúi đầu.”
Một luồng gió cuốn qua, chỉ còn lại tro tàn của lệnh bài dưới chân. Nhưng từ xa, trong bóng núi, ánh mắt của vô số tông môn đã đổ về phía quán trọ ấy.
Trò chơi vừa mới bắt đầu.
Mật thư tiếp theo, đang trên đường tới.
n
Trong một gian phòng gỗ cũ kỹ của quán trọ, Hoa Vân ngồi trước bàn thấp, ngón tay nhẹ lật mở phong thư được niêm kín bằng ấn chương của liên minh.
Diệp Linh ngồi chếch bên cạnh, ánh mắt tò mò nhìn sang, nhưng không dám mở miệng hỏi.
Bên trong phong thư, chỉ vỏn vẹn một câu:
“Nhiệm vụ mới: thăm dò động tĩnh của Tam Thiên Các tại Bắc Hoang. Giữ kín hành tung.”
Hoa Vân đọc xong, nét mặt không chút biểu tình, chỉ lạnh nhạt nhét thư vào tay áo.
Gió bên ngoài thổi lùa qua khe cửa, làm ngọn đèn dầu lập lòe chực tắt.
Diệp Linh dè dặt cất lời:
“Tiền bối… chúng ta lại phải lên đường sao?”
Hoa Vân khẽ gật đầu.
“Không phải muốn, mà là phải.”
Ánh đèn dầu lập lòe, bóng hai người in mờ trên vách gỗ.
Hoa Vân chỉnh lại tay áo, đứng dậy, ánh mắt trầm tĩnh nhìn Diệp Linh.
“Đi thôi.”
Diệp Linh lật đật thu dọn hành lý, tay chân vụng về làm rơi một túi nhỏ bọc vải lụa đen.
Một luồng linh khí mỏng manh tràn ra từ túi, khiến Hoa Vân hơi nhướng mày.
Không nói một lời, hắn cúi người nhặt lên, thoáng liếc qua rồi đưa lại cho Diệp Linh.
Giọng điệu bình thản như mặt nước:
“Thứ này, lần sau giữ kỹ.”
Diệp Linh đỏ mặt, vội vàng nhận lấy, lí nhí đáp:
“Vâng…”
Bọn họ rời khỏi quán trọ, bóng dáng khuất dần vào màn đêm dày đặc.
Ngoài trời, một tiếng cú rúc dài kéo theo làn sương lạnh trườn xuống những mái ngói cũ nát.
Từ xa, một người mặc trường bào xanh thẫm lặng lẽ theo dõi, khóe môi nhếch lên cười nhạt.
Hắn lẩm bẩm:
“Liên minh ra tay rồi… Tam Thiên Các, cũng sắp tới lúc run sợ.”
“Dưới ánh trăng lờ mờ, hai người Hoa Vân và Diệp Linh lặng lẽ bước trên con đường lát đá, hướng về vùng ngoại thành.
Đúng lúc ấy, một bóng người áo xám từ bên đường vọt ra, động tác nhanh như chớp.
Hắn không nói một lời, chỉ lướt qua, nhét vào tay Hoa Vân một vật mỏng như giấy, rồi biến mất vào bóng tối, nhanh đến mức tựa như chưa từng tồn tại.
Hoa Vân dừng bước.
Trong tay hắn là một phong thư mỏng, dấu ấn quen thuộc của liên minh.
Diệp Linh căng thẳng nhìn quanh, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:
“Người của liên minh à?”
Hoa Vân khẽ gật đầu, tay khéo léo mở thư ngay dưới tay áo, chỉ để lộ một góc chữ.
Nội dung chỉ có một câu ngắn ngủi:
“Tầng thứ hai của nhiệm vụ, mở ra khi trăng non nhô cao. Cẩn thận, có kẻ ẩn mình trong bóng tối.”
Không ghi danh, không có thêm bất kỳ chỉ dẫn nào khác.
Hoa Vân nheo mắt lại.
Hắn nhét phong thư vào trong áo, trầm giọng nói:
“Đi nhanh, đừng nhìn lại.”
Diệp Linh gật đầu, bám sát phía sau.
Ánh trăng, lúc này, đã bị mây đen che khuất.
“Hai người rảo bước suốt một canh giờ, cuối cùng cũng tới được một quán trọ nhỏ nằm khuất ven đường núi.
Ánh đèn lồng lắc lư trong gió đêm, chiếu ra thứ ánh sáng ảm đạm.
Trước cửa quán, chỉ có một ông lão đang lim dim gật gù, trông thấy Hoa Vân và Diệp Linh thì lập tức mở to mắt, khàn giọng hỏi:
“Khách trọ đêm à? Một phòng hay hai phòng?”
Hoa Vân không nghĩ ngợi nhiều, đáp ngay:
“Một phòng.”
Ông lão gật đầu, đưa cho họ một chiếc chìa khóa bằng gỗ, rồi lững thững dẫn đường lên lầu hai.
Phòng trọ đơn sơ, một chiếc giường, một cái bàn nhỏ, cửa sổ đối diện với rừng cây um tùm bên ngoài.
Tiếng côn trùng râm ran không dứt.
Diệp Linh bước vào trước, khẽ liếc quanh rồi kéo rèm cửa lại, hỏi nhỏ:
“Chúng ta thật sự an toàn ở đây sao?”
Hoa Vân nhếch môi cười lạnh:
“An toàn ư? Ở nơi này, từ ‘an toàn’ vốn chỉ là một lời nói đùa.”
Ngay khi lời hắn vừa dứt, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập, sát khí ngùn ngụt như sóng lớn tràn đến!
Diệp Linh biến sắc, lập tức rút kiếm.
Hoa Vân vẫn ung dung, phất tay ra hiệu đừng động thủ trước.
Ầm!
Cửa phòng bị đá văng.
Một nhóm tu sĩ mặc trường bào đen xông vào, ai nấy đều khí thế sắc bén. Người dẫn đầu là một kẻ mặt sẹo, tu vi khoảng Trúc Cơ hậu kỳ.
“Đưa Hoa Vân ra đây!” gã mặt sẹo quát lớn, giọng như chuông đồng.
Hoa Vân bước tới trước, vẻ mặt thản nhiên, thậm chí còn khẽ ngáp một cái.
“Muốn người?”
Hắn nhướng mày, khóe miệng nhếch lên đầy giễu cợt.
“Đủ bản lĩnh thì tự đến mà lấy.”
“Gã mặt sẹo gầm lên, phóng tới như hổ đói vồ mồi, pháp bảo trong tay hóa thành một chuỗi bóng kiếm dày đặc chém thẳng xuống đầu Hoa Vân!
Nhưng ngay khoảnh khắc đó
Hoa Vân chỉ nhấc nhẹ tay. Một luồng kiếm khí bắn thẳng ra, như tia chớp xé tan bóng đêm.
Ầm!!!
Cả người gã mặt sẹo bị đánh bật ngược ra ngoài, đập mạnh vào hành lang gỗ, máu tươi phun ra từ miệng, chưa kịp rên đã ngất lịm.
Những tu sĩ còn lại đều chết đứng tại chỗ, ánh mắt tràn ngập hoảng loạn.
Diệp Linh cũng không chậm trễ, lăng không điểm ra ba chỉ liên hoàn, ba luồng linh lực nhu hòa nhưng sắc bén vút qua, lập tức đánh văng ba kẻ gần nhất khỏi cửa phòng!
Trong nháy mắt
Phòng trọ vốn chật hẹp giờ chỉ còn lại Hoa Vân và Diệp Linh, những kẻ xông tới đều nằm rên rỉ dưới đất như cá nằm trên thớt.
Hoa Vân phủi tay, giọng nhàn nhạt:
“Những thứ chó mèo này cũng dám giương nanh múa vuốt trước mặt ta?”
Diệp Linh đứng sau lưng hắn, đôi mắt long lanh sáng lên, giống như đang chứng kiến một vầng thái dương vừa ló rạng.
Bên ngoài hành lang, ông lão giữ quán trọ lặng lẽ rút lui, lẩm bẩm:
“Thêm một đám ngu chết thảm…”
Hoa Vân nhặt lên một tấm lệnh bài từ kẻ cầm đầu, trên đó khắc rõ một chữ “Hàn” mờ nhạt.
Hắn lật lệnh bài trong tay, cười khẽ:
“Hàn Vân Tông… đúng là bọn ô hợp, chỉ biết núp bóng mà đâm lén.”
Diệp Linh ngập ngừng hỏi:
“Chúng ta… có cần truy sát tận gốc không?”
Hoa Vân cười lạnh, ném lệnh bài xuống đất, giọng bình thản:
“Chó cắn người, cần gì phải cắn lại?”
“Ngay khi Hoa Vân vừa dứt lời, một trận gió lạnh từ cuối hành lang thổi tới.
Từng bước chân vang lên nặng nề.
Một lão giả mặc áo bào xám, mặt như tro tàn, đôi mắt hẹp dài lạnh lẽo, chắp tay sau lưng bước tới.