Chương 445: Cũng vì vảo vật thôi
“Nhị vị đạo hữu cũng vì bảo vật mà đến?” Trung niên ôm quyền hỏi, ngữ khí mang theo vài phần thăm dò.
Hoa Vân liếc nhìn Diệp Linh một cái, thản nhiên đáp:
“Chúng ta chỉ tình cờ đi ngang qua.”
Trung niên cười ha hả, giọng điệu bỗng đầy vẻ thành khẩn:
“Đã là hữu duyên gặp gỡ, chi bằng đồng hành? Con đường phía trước khó đi, càng đông người càng dễ ứng phó bất trắc!”
Diệp Linh khẽ kéo tay áo Hoa Vân, ngẩng mắt thì thầm:
“Sư tôn, có lẽ nên cẩn thận một chút…”
Hoa Vân ánh mắt sâu thẳm, gật đầu nhẹ.
“Được, nhưng nếu có chuyện bất trắc, tự lo cho thân mình.”
Trung niên thấy hai người gật đầu, trong mắt hiện lên tia sáng khó dò. Hắn vung tay ra hiệu, cả đoàn thương đội lại tiếp tục hành trình, men theo con đường núi hẹp dẫn sâu vào vùng đất hỗn loạn phía trước.
Gió nổi lên, mây đen âm u, khí tức kỳ dị lặng lẽ lan tràn. Một trận tranh đoạt ngấm ngầm bắt đầu manh nha…
Một ngày nọ, khi ánh hoàng hôn vừa buông xuống lưng núi, khi đoàn người đang hạ trại bên dòng suối mát, một luồng khí tức lạnh lẽo như xuyên qua tầng trời, đáp thẳng trước mặt Hoa Vân.
Một tấm mật thư phong kín bằng dấu ấn liên minh, trầm mặc mà uy nghiêm, lặng lẽ rơi vào tay hắn.
Hoa Vân chậm rãi mở ra, ánh mắt hơi trầm xuống:
“Mật lệnh bổ sung: vì đại cục, được phép hy sinh toàn bộ thương đội nếu cần. Mục tiêu tối cao: mang về Vô Danh Thạch.”
Câu chữ sắc như đao, từng nét từng nét đè nặng vào đáy lòng.
Hoa Vân khẽ nhắm mắt lại, hơi thở như dồn nén thành một dòng suối ngầm sâu thẳm. Một bên là mệnh lệnh từ trên cao, nặng tựa thiên địa. Một bên là những con người vô tội, Diệp Linh cũng nằm trong đó.
“Đạo lý… đâu chỉ nằm trên giấy,” hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói nhẹ nhàng tựa gió xuân nhưng lại hàm chứa sát cơ lạnh giá.
Diệp Linh ngồi bên đống lửa, vô tư ăn quả ngọt, ánh mắt trong sáng ngẩng lên nhìn, không hề hay biết sóng gió đang cuộn trào phía sau tấm thư kia.
Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm như đáy vực.
“Nếu thật sự đến lúc ấy…” Hắn siết chặt tay áo, hàn khí lặng lẽ tràn ra trong đêm tối.
Đêm hôm đó, tại quán trọ nơi Hoa Vân và Diệp Linh đang tạm trú, một cơn gió lạnh thốc qua khe cửa sổ. Trong bóng tối, một mảnh giấy kỳ quái không biết từ đâu bay thẳng vào trước mặt Hoa Vân.
Trên giấy chỉ vỏn vẹn một dòng chữ u ám:
“Mật lệnh không chỉ là ràng buộc, còn là xiềng xích. Giải đúng lúc, sống. Giải sai thời, diệt.”
Dưới cùng, một ký hiệu mờ nhạt như ẩn như hiện, là dấu hiệu của một thế lực mà ngay cả liên minh cũng phải dè chừng.
Hoa Vân chau mày, tay siết chặt mảnh giấy. Diệp Linh lúc này còn đang mơ màng ngủ say bên cạnh, chẳng hay biết gì.
Ngoài trời, tiếng sấm khẽ rền lên từng đợt, như báo trước một cơn giông bão ngầm trong tu chân giới…
Sáng sớm, khi sương còn chưa tan hẳn, một bóng áo xám dừng chân trước cửa quán trọ. Hắn không gõ cửa, chỉ nhẹ nhàng đặt xuống một phong thư, khắc ấn của Liên minh rực lên trong ánh nắng đầu ngày.
Hoa Vân mở thư, ánh mắt trầm xuống:
“Hộ tống một cổ vật cổ xưa đến Kiếm Vân Tông. Không được trì hoãn. Không được thất bại.”
Chỉ mấy hàng chữ, không nói rõ vật gì, không cho biết ai sẽ đón.
Liên minh không đưa lời giải thích, chỉ là mệnh lệnh.
Hoa Vân ngồi xuống trước hiên nhà, ánh mắt dõi theo dòng người dần thưa thớt trên đường tu chân. Diệp Linh bước ra, tay cầm một ấm trà nóng, ngồi xuống bên cạnh hắn.
“Lại là thư từ liên minh?” nàng hỏi, giọng vẫn thanh thuần như ngày nào.
Hắn gật đầu, đưa cho nàng xem thư.
Diệp Linh lặng im một lúc rồi ngẩng đầu nhìn hắn:
“Ngươi sẽ đi à?”
“Phải đi,” Hoa Vân đáp khẽ. “Nhưng chưa biết nên đi một mình, hay mang theo ngươi.”
Diệp Linh bật cười, cười nhẹ nhàng như thể đang trêu chọc hắn:
“Ta là đệ tử của ngươi cơ mà, chẳng lẽ đến lúc này ngươi vẫn còn do dự?”
Hoa Vân mím môi. Một bên là nhiệm vụ liên minh, một bên là một thiếu nữ không kinh nghiệm thực chiến. Nhưng cũng là đệ tử mà hắn tự tay dẫn dắt.
Hắn chưa trả lời ngay. Trong đầu chỉ lặp lại một câu:
“Không được thất bại.”
Tối hôm ấy, tại quán trọ vắng lặng, trong khi Hoa Vân đang kiểm tra lại những vật phẩm cần thiết cho hành trình sắp tới, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên.
Diệp Linh đang ở gian bên cạnh, ngẩng đầu cảnh giác, nhưng thấy Hoa Vân phất tay ra hiệu cứ để hắn xử lý.
Cánh cửa mở ra, một lão giả mặc áo vải thô, mặt mũi mơ hồ như ẩn dưới lớp sương mỏng, đứng bên ngoài.
Ánh mắt lão không chút gợn sóng, chỉ lặng lẽ đưa ra một mảnh giấy nhỏ được cuộn lại cẩn thận.
“Ta là Kẻ Đưa Tin. Lời nhắn cho ngươi, Hoa Vân.”
Giọng nói khản đặc, gần như hoà vào gió đêm.
Hoa Vân nhận lấy cuộn giấy, mở ra, trên đó chỉ có đúng một câu:
“Đường ngươi đi lần này, có kẻ chờ sẵn.”
Không ký tên.
Không dấu ấn.
Không thêm bất kỳ lời giải thích nào.
Khi ngẩng đầu lên, lão giả đã biến mất như chưa từng tồn tại.
Diệp Linh bước tới, ánh mắt lo lắng nhìn Hoa Vân:
“Tiền bối, là chuyện gì vậy?”
Hoa Vân cuộn mảnh giấy trong tay, nụ cười nhạt lạnh băng:
“Không ngoài dự liệu. Diệp Linh, chuẩn bị đi, lần này, ta và ngươi… đều không thể thất thủ.”
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh chỉ vừa le lói, Hoa Vân đã dẫn Diệp Linh rời quán trọ.
Bọn họ không đi bằng truyền tống trận mà men theo những con đường hẻo lánh trong tu chân giới, né tránh những ánh mắt dòm ngó.
Điểm đến lần này, theo mật lệnh của liên minh, là Địa Sát Môn.
Một trong ba mươi đại tông môn, nổi danh tàn nhẫn, hành sự ngoan độc, lòng dạ khó lường.
Hoa Vân trong lòng không khỏi cẩn thận hơn vài phần.
Dọc đường đi, hắn lấy ra một tấm lệnh phù ánh bạc, ấn ký của liên minh, đưa cho Diệp Linh cất giữ.
“Diệp Linh, nhớ kỹ. Nếu có biến, ngươi lập tức tự ý rời đi, đừng chần chừ.”
Diệp Linh mím môi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Hoa Vân, trong mắt có chút bướng bỉnh nhưng cũng đầy nghiêm túc:
“Tiền bối, nếu có biến… ta cùng ngươi ứng phó.”
Hoa Vân lắc đầu, nhẹ giọng:
“Ngươi còn trẻ, một bước sai có thể uổng cả đời. Nghe lời ta.”
Hai thầy trò không nói thêm, tăng tốc xuyên qua tầng tầng núi non.
Ba ngày sau, bọn họ đứng trước một dãy núi đen sì, khí tức âm trầm như có thể bóp nghẹt hơi thở.
Một tấm bia đá vỡ nát nằm chỏng chơ bên vệ đường, trên đó chỉ còn sót lại hai chữ:
“Địa Sát”.
Đúng lúc ấy, một giọng cười lạnh vang lên từ sâu trong núi:
“Người của liên minh… đến chậm rồi.”
“Bị phục kích ngay tại cửa núi
Hoa Vân vừa dứt lời, chưa kịp phản ứng thì mặt đất trước mặt chợt nứt toạc.
Bảy tám đạo bóng đen như u linh từ lòng đất phóng lên, áo bào đen che kín thân, linh lực tàn bạo như sóng dữ ập đến.
“Giết!”
Một tiếng quát vang lên như sấm sét, chấn động cả khe núi.
Trận thế bao vây không có đường lui, ngay cả phía sau cũng bị trận pháp khóa chặt.
Diệp Linh còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị một trong số đó đánh bật ra xa.
Máu tươi bắn tung, nàng rơi xuống sườn dốc, bất tỉnh.
“Diệp Linh!” Hoa Vân gầm lên, chân đạp mạnh một bước, kiếm khí bùng nổ như hồng thủy cuốn sạch.
Thân ảnh hắn như quỷ mị xuyên qua đám người, một chiêu “Trảm Hư Kiếm” đánh tan ba bóng đen.
Nhưng người vừa hạ sát lệnh đã hiện thân
Một nam tử mặc áo giáp lam đen, đeo mặt nạ đồng, khí tức cường đại đã vượt Hóa Thần, lặng lẽ đứng trên mỏm đá cao.
Hắn nói lạnh như băng:
“Liên minh gửi một phế nhân đến thám sát Địa Sát Môn? Nực cười.