Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nhung-nam-do-ta-lam-dao-si.jpg

Những Năm Đó Ta Làm Đạo Sĩ

Tháng 2 8, 2025
Chương 120. Mùa xuân ấm áp Chương 219. Trận chiến cuối cùng
hoan-my-giua-san.jpg

Hoàn Mỹ Giữa Sân

Tháng 1 23, 2025
Chương 52. Châu Âu xưng vương! Chương 51. Lịch sử thủ quan!
vo-dao-truong-sinh-khong-chet-ta-cuoi-cung-roi-se-vo-dich

Võ Đạo Trường Sinh, Không Chết Ta Cuối Cùng Rồi Sẽ Vô Địch

Tháng 2 5, 2026
Chương 1578:Ta không giết ngươi, chỉ là đi ngang qua hiếu kỳ nhìn một chút Chương 1577:Làm nhục
su-ton-nha-ta-gan-nhat-co-diem-gi-la-la.jpg

Sư Tôn Nhà Ta Gần Nhất Có Điểm Gì Là Lạ

Tháng 1 31, 2026
Chương 269: Linh lực khôi phục Chương 268: Ngọc diện lang quân
77bbc27055b8e6145b292ab244ae53bd

Hồng Hoang: Bắt Đầu Để Vu Tộc Cùng Hồng Vân Làm Lựa Chọn

Tháng 1 15, 2025
Chương 302. Đại kết cục Chương 301. Thực ta chính là giới chủ
hong-hoang-ta-de-tan-vo-dich.jpg

Hồng Hoang: Ta, Đế Tân, Vô Địch!

Tháng 1 17, 2025
Chương 519. Tinh thần đại hải Chương 518. Đại thiên tôn
doc-bo-thien-ha.jpg

Độc Bộ Thiên Hạ

Tháng 2 25, 2025
Chương 1056. Cuối cùng tư tâm Chương 1055. Lòng dạ độc ác
kinh-di-tro-choi-bat-dau-khuyen-nu-quy-hoc-tap-cho-gioi

Kinh Dị Trò Chơi: Bắt Đầu Khuyên Nữ Quỷ Học Tập Cho Giỏi!

Tháng mười một 10, 2025
Chương 686: Kết cục Chương 685: Hồi cuối
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 442: Tín nghĩa
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 442: Tín nghĩa

Tu sĩ áo đỏ hừ lạnh:

“Tín nghĩa? Đạo lý?

Ngươi từng dạy bao nhiêu đệ tử, giảng bao nhiêu lời hay ý đẹp, cuối cùng lại là kẻ bị liên minh triệu phạt, không dám ngẩng đầu đối diện tông môn.”

Diệp Linh bật dậy:

“Ngươi không được xúc phạm sư phụ ta!”

Tu sĩ áo đỏ liếc nàng:

“Sư phụ?

Đạo lý thứ ba: Kẻ không giữ được mình, không xứng có đồ đệ.”

Bốp!

Hắn tát tiếp một cái, lần này là vào Diệp Linh.

Hoa Vân gầm nhẹ, tay run rẩy kéo nàng về sau, nhưng vẫn quỳ một gối giữa đất, máu từ miệng chảy xuống cổ áo.

“Đạo lý thứ tư…” hắn khàn giọng

“Muốn bảo vệ được người khác, trước tiên… phải biết chịu đau thay người ta.”

Một trận cuồng phong quét qua, mái quán trọ như muốn bật tung.

Trên trời, phù văn lấp lóe, một tấm mật thư thứ ba hạ xuống chậm rãi, như một bản án.

Trên thư viết:

“Hoa Vân, trong vòng bảy ngày, nếu không giao ra Địa Linh phù cũ, toàn bộ đệ tử của ngươi sẽ bị xóa khỏi danh sách bảo hộ.

Đây là lần cuối cùng.”

Diệp Linh mặt tái đi.

Hoa Vân cầm thư, ngón tay siết chặt đến rỉ máu.

Hắn nghiêng đầu, nhìn thẳng nàng, giọng rạn như đá vỡ:

“Diệp Linh… Đạo lý cuối cùng…

Làm người, đôi khi… không thể toàn vẹn.

Nhưng nếu phải chọn giữa sống hèn và chết sạch, ta thà chọn…”

Hắn chưa kịp nói hết câu, đã hộc máu ngã gục.

Một bóng người áo trắng đáp xuống từ không trung.

Tay áo khẽ phất, gió ngừng, mưa lặng. Tu sĩ áo đỏ biến sắc, lùi hẳn ba bước, không dám nhìn thẳng.

Kẻ mới đến không nhìn ai khác, chỉ cúi xuống nâng Hoa Vân dậy, tay kia đỡ Diệp Linh đứng vững, ánh mắt lạnh nhạt như nước giếng cổ.

“Ngươi nói đúng… kẻ không giữ được mình, không xứng có đồ đệ.”

“Nhưng… ngươi cũng quên rồi, đạo lý đầu tiên của tu chân giới là gì?”

Tu sĩ áo đỏ cứng người. Kẻ áo trắng cười khẽ, một chưởng vung lên, không nhanh không mạnh, nhưng mang theo uy áp như thiên địa sụp đổ.

Ầm!

Tu sĩ áo đỏ bị đánh bay, đập vào cột quán trọ rồi rơi xuống bất tỉnh.

Không ai dám ngăn.

Không ai dám thở.

Kẻ áo trắng buông tay, quay sang nhìn Diệp Linh:

“Ngươi còn muốn theo hắn không?”

Diệp Linh không do dự, quỳ xuống cạnh Hoa Vân.

“Hắn là người dạy ta đạo lý… dù là gãy cánh, cũng là chim cao bay.”

Kẻ áo trắng không nói nữa, chỉ để lại một lệnh bài:

“Ba tháng sau, Thanh Vân Môn tái tuyển Trưởng Lão liên minh. Nếu hắn còn sống, hãy để hắn đi tranh.”

Nói rồi hóa thành luồng sáng, biến mất giữa trời.

Bầu trời lại mưa. Nhưng lần này… không lạnh.

Ánh chiều tà nhuộm đỏ chân trời, quán trọ “Túy Vân Các” náu mình nơi sườn núi, mơ hồ giữa sương mù.

Bên một bàn gỗ lim dưới mái hiên, Hoa Vân lặng lẽ ngồi, tay trái nhấp rượu, tay phải lật mở một phong thư vừa được người của liên minh đưa tới.

Diệp Linh ngồi kế bên, hai tay nâng chén trà, đôi mắt trong trẻo ánh lên vẻ hiếu kỳ.

Phong thư dùng hắc sa bọc kín, ẩn hiện phù văn của Liên minh Thiên Đạo.

Hoa Vân mở phong thư, ánh mắt trầm xuống. Bên trong là lệnh mới:

“Hoa Vân, tiếp nhận nhiệm vụ:

Tìm tung tích ‘Hư Vô Điện’ tại Bắc Hoang.

Trong suốt hành trình: Không được tự phong trí, không được bỏ nhiệm vụ giữa chừng, không được liên lụy Diệp Linh.

Sai lầm, tru di.”

Phong thư vừa hạ xuống, một bóng người áo xanh đã đứng từ xa, giọng lạnh lẽo:

“Liên minh đã an bài xong, nếu ngươi chần chừ, hậu quả tự gánh.”

Hoa Vân cười nhạt, chậm rãi cất phong thư vào áo, ánh mắt như gió lướt qua Diệp Linh.

“Đi thôi,” hắn nói nhẹ, “đạo lý thế gian, vẫn là kẻ bước trước mới được chọn.”

Diệp Linh ngây người một thoáng, rồi nhanh chóng đuổi theo hắn, trong lòng như có ngàn vạn câu hỏi, cuối cùng chỉ khẽ đáp:

“Vâng, sư phụ.”

Gió núi lồng lộng, mang theo mùi ẩm ướt của sương đêm. Hoa Vân sải bước rời quán trọ, Diệp Linh khẽ khàng theo sau, đôi mắt trong suốt ánh lên vẻ lo lắng mơ hồ.

Chưa đi được bao xa, ngoài cửa quán trọ chợt xuất hiện một đám người.

Người dẫn đầu mặc áo bào trắng, bên hông treo lệnh bài Tử Vân Tông, ánh mắt lạnh như băng:

“Hoa Vân, nghe nói ngươi nhận mật lệnh mới từ liên minh, ta muốn xem thử, liệu ngươi còn đủ tư cách thực hiện!”

Chưa dứt lời, một chưởng mạnh mẽ đã đè ép thẳng xuống, không lưu tình chút nào!

Cả một khoảng không trước mặt như chìm trong bóng tối.

Hoa Vân không tránh, ngón tay khẽ động, một đạo phù văn bạc nhạt lóe lên từ tay áo.

“Ầm!”

Chưởng lực va chạm vào phù văn, phát ra một tiếng nổ trầm thấp, đất đá dưới chân nứt toác ra thành mạng nhện.

Hoa Vân nhướng mày, không giận, chỉ lạnh nhạt nói:

“Ngươi muốn vả mặt ta… được, nhưng nhớ cho kỹ, đây là mệnh lệnh của liên minh, can thiệp, tự chịu hậu quả.”

Tên tu sĩ Tử Vân Tông cười nhạt:

“Liên minh? Trong mắt ta, chỉ là một đám quan liêu thối nát!”

Dứt lời, gã vung tay, hơn mười đạo kiếm khí đồng loạt đánh tới!

Hoa Vân nhếch môi cười lạnh, tay áo vung lên, phong ấn trong mật thư chưa mở hết bỗng chấn động, hoá thành một đạo kiếm quang thẳng tắp chém ra!

Ầm!!!

Một kích đó, đánh bay toàn bộ kiếm khí, quét ngang đám người đối diện.

Mặt đất nứt toác, bụi bặm mịt mù.

Khi bụi tan, chỉ còn lại Hoa Vân đứng yên tại chỗ, tay áo bay phần phật, ánh mắt u ám, trong khi đám người kia hoặc gục ngã, hoặc kinh hãi thoái lui.

Diệp Linh tròn xoe mắt nhìn, trong lòng như có sóng lớn cuộn trào.

Hoa Vân quay đầu nhìn nàng, giọng nói trầm thấp mà rõ ràng:

“Diệp Linh, thế gian đạo lý, không phải cứ tay nắm đao kiếm mới thắng được người.

Là phải nắm được thiên lý, mới có thể đi đến tận cùng.”

Diệp Linh cụp mắt, nhẹ giọng:

“Vâng… ta hiểu rồi.”

Trời vừa sáng, sương sớm vẫn còn đọng trên mái ngói quán trọ cũ. Hoa Vân ngồi trước sân, tay cầm phong thư vẫn chưa mở hoàn toàn, ánh mắt trầm lặng như nước giếng sâu.

Diệp Linh bước ra, y phục gọn gàng, tay ôm một vò trà nóng, nhẹ nhàng đặt xuống bàn:

“Có người đến.”

Hoa Vân không ngẩng đầu, chỉ nói:

“Lại là đám cũ, hay đã thay lớp áo mới?”

Câu hỏi vừa dứt, một trận hương hoa kỳ lạ theo gió lướt qua, mang theo cảm giác mê hoặc và áp lực vô hình. Từ trong hư không, một chiếc thuyền linh phi hành khổng lồ hiện ra, lơ lửng trên bầu trời.

Trên thuyền là một lá cờ lớn tung bay, không phải của liên minh, cũng chẳng phải của bất kỳ tông môn nào quen thuộc.

Một giọng nói nữ vang lên:

“Hoa Vân, mật lệnh của liên minh không còn giá trị tại nơi này. Ngươi đã bước vào vùng kiểm soát của Cửu Hoa Môn, lệnh phải do ta, Lạc Vân Nữ, phê chuẩn.”

Hoa Vân nheo mắt. Hắn đã quen với mùi máu tanh trong chính đạo, nhưng mùi hoa ngòn ngọt kia khiến hắn cảnh giác hơn cả sát khí.

Diệp Linh nghiêng đầu, nhỏ giọng:

“Lạc Vân Nữ… là người từng khiến Vạn Linh Môn đổi chủ trong một đêm.”

“Ừ,” Hoa Vân gật đầu, đứng dậy, áo bào phất nhẹ trong gió.

“Người như nàng, không đến để đàm đạo.”

Thuyền trên cao hạ xuống một bậc, một lệnh bài ném thẳng xuống trước mặt hắn.

Một mật lệnh mới, đóng dấu liên minh, nhưng góc phải bị một phù triện lạ chồng lên.

Lạc Vân Nữ mỉm cười, giọng nhẹ mà bén như dao:

“Ngươi có thể chọn đi theo liên minh cũ… hoặc, theo ta mở ra một trật tự mới.”

Hoa Vân nhìn lệnh bài, ánh mắt sắc dần.

Sau lưng hắn, Diệp Linh không nói gì, nhưng tay đã đặt lên túi trữ vật, nơi cất tấm phù cũ, phong trí.

“Hoa Vân nhấc lệnh bài lên, ngón tay lướt qua mép phù triện lạ như đang dò xét từng luồng khí tức ẩn chứa bên trong. Một thoáng sau, hắn cười nhạt, cánh tay vung lên, lệnh bài nát vụn thành tro bụi trong tay hắn.

“Trật tự mới?” Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lạc Vân Nữ trên không trung.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chu-thien-tu-tien-tu-pham-nhan-bat-dau.jpg
Chư Thiên Tu Tiên, Từ Phàm Nhân Bắt Đầu
Tháng 2 2, 2026
ngao-the-cuu-trong-thien
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tháng 10 20, 2025
truong-sinh-tu-lam-linh-thuc-phu-bat-dau.jpg
Trường Sinh: Từ Làm Linh Thực Phu Bắt Đầu
Tháng 2 19, 2025
phi-thang-tien-gioi-khong-cam-lam-trau-ngua.jpg
Phi Thăng Tiên Giới, Không Cam Làm Trâu Ngựa!
Tháng 1 14, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP