Chương 441: Chim sợ cung
Diệp Linh khẽ hỏi:
“Sư phụ, nếu liên minh lại đến… lần này có đánh nữa không?”
Hoa Vân chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn ra rặng núi xa:
“Không cần.”
“Chim sợ cung, giờ bọn nó chỉ dám dùng người khác đến thăm dò. Đợi bọn chúng gom đủ lòng tin… mới dám xuống tay thật sự.”
“Lúc đó… ta sẽ chém cho một lần, khỏi phải nói nhiều.”
Diệp Linh gật đầu lia lịa, như ghi tạc từng chữ vào lòng.
Đêm ấy.
Gió thổi qua mái nhà, mang theo mùi máu và mùi mực chưa khô.
Một đạo phù khác lại đến.
Lần này không đề tên gửi, chỉ một hàng chữ:
“Nếu còn muốn đi tiếp, mời đến Đại hội Tông Môn tại Bắc Hoang. Đủ tư cách… sẽ được biết tất cả.”
Hoa Vân bóp nát phù trong tay, chậm rãi đứng dậy.
“Linh nhi, thu dọn. Ta mệt rồi.”
Diệp Linh ngẩng đầu:
“Sư phụ, người muốn nghỉ ngơi sao?”
“Không.” Hắn quay lại, mắt sâu như vực thẳm. “Ta mệt… vì chưa chém đủ.”
Đêm mưa lất phất, quán trọ yên tĩnh, chỉ còn tiếng tí tách từ mái ngói cũ kỹ. Diệp Linh ngồi tựa bên cửa sổ, ánh mắt trầm tư, còn Hoa Vân đang ngồi khoanh chân bên bàn đá, lặng lẽ đọc mật thư vừa được truyền đến qua ấn phù đặc chế.
“Lệnh mới. Diệt một tu sĩ cấp Trúc Cơ tại khu vực Nam Hoang. Không để lộ thân phận. Không được dùng linh bảo cấp cao. Sau khi hoàn thành lập tức trở về quán trọ. Mật lệnh này tự hủy sau một nén nhang.”
Hoa Vân khẽ nhíu mày, đưa tay vuốt nhẹ lên dòng cuối cùng, ánh mắt tối đi.
Diệp Linh quay đầu lại, khẽ hỏi:
Lại là… liên minh?
Hoa Vân không đáp ngay. Hắn đứng dậy, bước ra hiên, để lại sau lưng chỉ một câu:
Giết người… không cần đạo lý.
Tấm phù trong tay hắn vụt sáng rồi hóa thành tro bụi, tan biến trong làn mưa lạnh lẽo.
“Mưa vẫn chưa ngớt. Hoa Vân rời khỏi quán trọ lúc nửa canh tư, bóng áo xám ẩn vào màn đêm ướt át. Diệp Linh lặng nhìn theo, trong lòng không yên. Cô biết, một khi hắn đã rút kiếm, sẽ không quay đầu.
Tại vùng rừng rậm giáp ranh Nam Hoang, một tu sĩ trẻ đang luyện công bên thác nước, ánh linh quang nhàn nhạt quanh thân. Hắn đâu hay, cách đó mấy trượng, một ánh mắt lạnh như băng đang dõi theo.
Hoa Vân không nói, không chào, chỉ một chỉ tay
“Phá Hồn Chỉ.”
Tu sĩ trẻ còn chưa kịp xoay người đã bị đánh văng ra sau, linh khí hỗn loạn, huyết nhục nát bấy. Trận chiến chỉ kéo dài đúng ba nhịp thở. Không có lý do, không có đối thoại.
Giữa làn mưa rừng, Hoa Vân lau sạch vết máu nơi tay áo, xoay người rời đi. Hắn không quay đầu lại, không nhìn tên tu sĩ trẻ kia đã chết không nhắm mắt.
Một giờ sau, hắn trở lại quán trọ, áo chưa khô, ánh mắt trống rỗng.
Diệp Linh bước tới đưa khăn, hỏi nhỏ:
Chết rồi?
Hoa Vân ngồi xuống, không trả lời, chỉ rót trà, tay run khẽ. Cuối cùng, hắn nói:
Đừng hỏi.
Trong ánh chiều tà lặng lẽ, Hoa Vân ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, ánh mắt nặng trĩu.
Diệp Linh ngồi đối diện, hai tay chắp vào nhau, ngẩng khuôn mặt ngây thơ, lo lắng nhìn hắn.
Lại một phong thư đặt trước mặt, dấu ấn liên minh in đậm, lạnh lẽo.
Hoa Vân trầm mặc mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:
“Giết một tu sĩ bất kỳ trong vòng ba ngày. Không cần hỏi tại sao. Không cần lưu lại dấu vết.”
Hắn nhếch môi cười khổ, nhưng chưa kịp lên tiếng, Diệp Linh đã nắm lấy tay áo hắn, giọng run rẩy:
“Thầy… người không cần làm vậy, đúng không?”
Một câu hỏi đơn thuần, không nghi ngờ, không toan tính, chỉ là tín nhiệm vô điều kiện.
Hoa Vân ngẩng đầu nhìn đôi mắt trong veo ấy, trái tim như bị bóp chặt.
Hắn thở dài, thanh âm khàn đặc:
“Diệp Linh, tu chân giới này… không cho phép ngươi hỏi tại sao.”
Giọng nói ấy, lẫn vào gió chiều, trầm thấp, nặng như núi đè.
Diệp Linh ngây ngốc, nước mắt lấp lánh trong hốc mắt, khẽ thốt:
“Nhưng… nhưng thầy từng nói, tu đạo là để giữ tâm mình sáng ngời mà…”
Một cái vả vô hình giáng thẳng vào mặt Hoa Vân.
Hắn cứng người, đôi mắt tối sầm lại.
Chính hắn, năm nào cũng từng kiêu ngạo giảng cho nàng những lời như thế.
Mà nay, chính hắn tự tay đạp nát nó.
Ánh tà dương kéo bóng người hắn dài lê thê trên nền đất.
Hoa Vân cụp mắt, thanh âm như tan giữa hư vô:
“Thầy… đã quên mất đạo tâm ban đầu rồi.
Hoa Vân cười lạnh, gấp mạnh phong thư lại, âm thanh rắc một tiếng, như muốn nghiền nát luôn cả ý chỉ kia.
Diệp Linh vẫn ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt thuần khiết như gương sáng, không chấp nhận chút bụi trần.
Hắn đột ngột đứng bật dậy, tay áo phất lên cuồn cuộn như gió bão.
“Giao cho ta việc này, liên minh nghĩ ta là ai?”
Giọng hắn vang vọng cả quán trọ cũ kỹ, khiến mấy tên tu sĩ ở gần đó giật mình kinh sợ, vội vã tránh xa.
Hoa Vân nhếch môi, nụ cười lạnh lùng:
“Được thôi. Muốn ta động thủ? Để ta lựa chọn mục tiêu.”
Ánh mắt hắn quét qua như kiếm sắc, dừng lại trên một nhóm tu sĩ lạ mặt vừa bước vào quán, mặc y phục của tông môn ngoại vực, mặt mũi lấm lét.
Ngay trước mắt Diệp Linh, không hề báo trước
Hoa Vân rút kiếm!
Một kiếm bổ xuống như sấm rền, cắt phăng đầu của một tu sĩ kia, máu bắn tung tóe, mọi người la hét tán loạn.
Phong thư trong tay hắn rơi xuống đất, máu nhuộm đỏ góc giấy.
Một giọng cười ngông cuồng vang lên:
“Đã giao cho ta làm, thì đừng mong ta làm theo cách của các ngươi!”
Diệp Linh trợn tròn mắt, tay nắm chặt lấy vạt áo mình, run rẩy.
Nàng chưa từng thấy thầy mình như vậy.
Không còn cái dáng vẻ trầm tĩnh ôn nhu, cũng không còn thứ đạo lý ấm áp nào che chở.
Chỉ có sự bá đạo lạnh lẽo cùng cuồng ngạo thách thức cả trời đất.
Trong quán trọ mục nát, mưa rơi lộp bộp ngoài mái ngói vỡ. Hoa Vân đang ngồi xếp bằng giữa phòng, thân thể đầy vết thương, ánh mắt ảm đạm. Diệp Linh ngồi bên, đôi mắt trong veo mang theo lo lắng.
Ầm!
Một đạo phong chỉ đập thẳng vào mặt bàn, bụi bay mù mịt. Một lá mật thư của liên minh rơi xuống trước mặt Hoa Vân.
Hoa Vân nhếch miệng cười gượng, mở ra.
Chỉ có một hàng chữ lạnh tanh:
“Nhiệm vụ mới: Dưới tình trạng hiện tại, lập tức xuất phát tới Ngọc Hư Cung, bồi thường lỗi lầm trước kia, tự chấp nhận hình phạt, không được từ chối.”
Câu chữ lạnh lùng như dao cứa.
Vừa đọc xong, một bóng người áo xám không biết từ đâu hiện ra, vung tay vả thẳng lên mặt Hoa Vân một cái.
Bốp!
Hoa Vân bị vả nghiêng đầu, khóe môi rỉ máu.
Nhưng hắn chỉ nén xuống, không phản kháng, tay siết chặt tấm mật thư, giọng trầm khàn:
“Diệp Linh… Nhớ kỹ, đạo lý đầu tiên của tu chân giới: Lúc yếu kém, ngươi phải học cách nhẫn nhục.”
Diệp Linh run run gật đầu, trong mắt là ngập tràn đau lòng và kính phục.
Ầm!
Chưa kịp thở, một đạo lệnh bài thứ hai ném tới, đập trúng vai Hoa Vân, xương cốt vang lên một tiếng rắc nhỏ.
Trên lệnh bài khắc:
“Thất tín một lần, chặt một ngón.
Thất tín hai lần, phế tu vi.
Thất tín ba lần, đồ tận môn phái.”
Hoa Vân cười thảm, máu tươi nhuộm đỏ vạt áo.
Hắn khàn giọng tiếp:
“Diệp Linh… Đạo lý thứ hai:
Trong tu chân giới, tín nghĩa là mạng. Một lần mất tín, vạn kiếp khó hoàn.”
Diệp Linh cắn môi, nước mắt đảo quanh nhưng không dám khóc.
Ngoài cửa sổ, gió mưa vần vũ, phong ấn từ bốn phương tám hướng dần dần siết chặt lấy căn phòng tồi tàn này.
Ầm!
Cửa phòng bật mở. Một tu sĩ áo đỏ bước vào, ánh mắt lạnh tanh, lệnh bài trong tay tỏa ra sát ý nồng đậm.
Hắn không nói không rằng, tiến lên một bước, vung tay…
Bốp!
Lại một cú tát giáng thẳng vào mặt Hoa Vân.
Hoa Vân lảo đảo, má trái sưng đỏ, nhưng không tránh, không đỡ, chỉ đưa tay ra che trước mặt Diệp Linh.