Chương 440: Thiên U Sơn
Ngọn núi này gọi là Thiên U Sơn, dưới danh nghĩa là lãnh địa của một tông môn nhỏ, Hắc Vân Tông, nhưng kỳ thực là nơi giam giữ những “vật” mà liên minh không tiện ra tay công khai.
Gió lạnh gào thét, mây đen vần vũ.
Hoa Vân giơ tay ra hiệu, Diệp Linh liền dừng bước.
Hắn lấy ra một phong thư niêm phong màu đỏ đậm, ngọn lửa phù văn mờ nhạt lóe lên:
“Bên trong Hắc Vân Tông có một kẻ phải chết. Không được phép mang theo chứng cứ, không được hỏi lý do.”
Hoa Vân bóp nát phong thư, ánh mắt tối lại.
“Đi.”
Một chữ thốt ra, thân hình hắn như hóa thành ảo ảnh.
Diệp Linh cắn môi, vội vàng bám sát.
Nàng không dám hỏi. Không hỏi, cũng không cần biết. Đây là quy tắc mà Hoa Vân từng dạy nàng.
Bên trong Hắc Vân Tông, tiếng sáo nhẹ nhàng vang lên, trăm vạn con bướm đen bay múa đầy trời.
Một bóng người áo trắng đứng giữa quảng trường tông môn, thản nhiên mỉm cười:
“Đã lâu không có khách tới.”
Hoa Vân dừng bước, Diệp Linh đứng phía sau, mồ hôi lạnh toát ra trong mưa phùn.
Bóng trắng kia nhếch môi:
“Ngươi đến để giết ta sao?”
Hoa Vân không trả lời.
Kiếm quang như trăng rằm lóe lên.
Xoẹt!
Một vệt máu đỏ sẫm rạch nát đất trời.
Trận chiến bắt đầu.
Kiếm quang xé tan không khí.
Bóng trắng kia còn chưa kịp nhếch môi lần hai, đã bị một chiêu của Hoa Vân ép lùi ba bước.
Mặt đất dưới chân nứt vỡ, bụi đất tung bay mù mịt.
“Đỡ được một chiêu, cũng xem như có bản lĩnh.” Hoa Vân lạnh lùng phun ra từng chữ.
Bóng trắng cười lạnh, cả người chấn động, trăm vạn bướm đen vỡ vụn thành bụi, hóa thành sóng khí quét tới.
Diệp Linh đứng sau bị ép phải lùi liên tiếp ba bước, sắc mặt tái đi.
Hoa Vân nhấc tay.
Ầm!
Một đạo kiếm ý từ tay hắn phóng ra như thiên lôi giáng thế, trực tiếp đè ép sóng khí nát bấy.
Bóng trắng kia sắc mặt đại biến, thân hình như tờ giấy bị thổi bay ngược ra sau, đập mạnh vào bức tường đá.
Rắc rắc…
Tường đá nứt nẻ, máu tươi trào ra từ miệng hắn.
Hoa Vân bước lên, không hề dừng lại.
Một cước đạp thẳng xuống!
Ầm!!!
Bóng trắng bị giẫm thẳng vào mặt đất, toàn thân run rẩy không ngóc đầu lên nổi.
Diệp Linh tận mắt chứng kiến, tim đập thình thịch, hai mắt sáng rực như sao.
Nàng không kìm được, lẩm bẩm:
“Sư phụ… thật lợi hại…”
Hoa Vân không hề quay đầu, lạnh giọng nói:
“Xem cho kỹ. Giết người, không cần giải thích.”
Dứt lời, kiếm quang vung lên.
Một tia máu bắn ra.
Không có bi kịch, không có giãy giụa.
Gọn gàng, dứt khoát.
Giải quyết xong.
Gió đêm lạnh như nước, trăng trên trời bị mây đen che khuất.
Hoa Vân phất tay thu kiếm, xoay người, mắt lạnh như băng:
“Đi.”
Diệp Linh cúi đầu theo sát phía sau, lòng thầm nghĩ:
“Sau này… mình cũng phải mạnh như vậy…”
Kiếm quang xé tan không khí.
Bóng trắng kia còn chưa kịp nhếch môi lần hai, đã bị một chiêu của Hoa Vân ép lùi ba bước.
Mặt đất dưới chân nứt vỡ, bụi đất tung bay mù mịt.
“Đỡ được một chiêu, cũng xem như có bản lĩnh.” Hoa Vân lạnh lùng phun ra từng chữ.
Bóng trắng cười lạnh, cả người chấn động, trăm vạn bướm đen vỡ vụn thành bụi, hóa thành sóng khí quét tới.
Diệp Linh đứng sau bị ép phải lùi liên tiếp ba bước, sắc mặt tái đi.
Hoa Vân nhấc tay.
Ầm!
Một đạo kiếm ý từ tay hắn phóng ra như thiên lôi giáng thế, trực tiếp đè ép sóng khí nát bấy.
Bóng trắng kia sắc mặt đại biến, thân hình như tờ giấy bị thổi bay ngược ra sau, đập mạnh vào bức tường đá.
Rắc rắc…
Tường đá nứt nẻ, máu tươi trào ra từ miệng hắn.
Hoa Vân bước lên, không hề dừng lại.
Một cước đạp thẳng xuống!
Ầm!!!
Bóng trắng bị giẫm thẳng vào mặt đất, toàn thân run rẩy không ngóc đầu lên nổi.
Diệp Linh tận mắt chứng kiến, tim đập thình thịch, hai mắt sáng rực như sao.
Nàng không kìm được, lẩm bẩm:
“Sư phụ… thật lợi hại…”
Hoa Vân lạnh giọng nói:
“Xem cho kỹ. Giết người, không cần giải thích.”
Dứt lời, kiếm quang vung lên.
Một tia máu bắn ra.
Không có bi kịch, không có giãy giụa.
Gọn gàng, dứt khoát.
Gió đêm lồng lộng, im lặng như chết.
Diệp Linh rụt rè tiến tới bên Hoa Vân.
Người kia lạnh nhạt thu kiếm vào vỏ, liếc nhìn nàng, giọng trầm thấp như đinh đóng cột:
“Nhớ lấy, Linh nhi.”
“Kẻ đã ra tay với ngươi, dù chỉ một lần, cũng là kẻ địch. Đạo trời có đạo trời, lòng người có lòng người. Không cần hỏi đúng sai, không cần xin tha.”
“Trong tu chân giới, nhân từ là tự sát.”
Diệp Linh run lên, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn giọng:
“Dạ… Linh nhi ghi nhớ.”
Gió lạnh thổi qua quán trọ cũ kỹ.
Ầm!
Cửa lớn bật mở.
Bảy tám tu sĩ áo xám tràn vào như đàn sói, mắt đỏ ngầu, khí tức như hung thú.
Dẫn đầu là một tên mặt mũi dữ tợn, mặc trường bào đen thêu hoa văn đỏ như máu.
Hắn ném ra một lệnh bài vàng sáng:
“Hoa Vân! Ngươi giết người liên minh, tự ý xuất thủ, hôm nay phải theo chúng ta trở về chịu thẩm tra!”
Cả đám tu sĩ lập tức tỏa ra uy áp đè xuống.
Diệp Linh đứng sau lưng Hoa Vân, siết chặt vạt áo, run lẩy bẩy.
Hoa Vân nhấc tay.
Một kiếm nhẹ nhàng như quét bụi.
Ầm!!!
Mặt đất nứt toác thành một đường sâu mười trượng, kiếm ý bức ngược tất cả lũ tu sĩ ra ngoài cửa!
Tên cầm đầu lảo đảo lùi mấy bước, mặt tái mét.
“Ngươi… dám chống lệnh?!”
Hoa Vân thản nhiên thu kiếm, đứng thẳng giữa trời đêm.
Giọng hắn, lạnh như sương:
“Chống lệnh?”
“Ta làm theo mật thư của liên minh, chấp hành diệt trừ phản đồ.”
“Các ngươi cầm một mảnh lệnh bài cũ nát, mồm mép mấy câu, tưởng có thể vu tội cho ta?”
Ánh kiếm lóe lên trong mắt hắn, lạnh đến thấu xương.
“Kẻ nào dám bước tới nửa bước… chém.”
Ầm!!!
Kiếm ý như núi ép xuống.
Đám tu sĩ bị đè tới mức gân xanh trên trán nổi lên, quỳ gục trên mặt đất, thở hổn hển không dậy nổi.
Trời đêm im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc hỗn loạn.
Diệp Linh đứng lặng phía sau, cả người cứng đờ.
Hoa Vân không quay đầu, giọng nói trầm ổn vang lên:
“Nhớ kỹ, Linh nhi.”
“Đừng lấy uy quyền ra dọa người. Thứ đáng sợ nhất trên đời… là chính thực lực của ngươi.”
“Lệnh bài không cứu được kẻ yếu. Mệnh lệnh cũng không cứu được kẻ hèn.”
“Chỉ có nắm chặt kiếm trong tay, mới bảo vệ được chính mình.”
Diệp Linh cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng, cúi đầu:
“Dạ!”
Gió lạnh, trăng sáng, ánh kiếm còn vương trên mặt đất.
Hoa Vân buông tay áo, nhấc chân đi thẳng, Diệp Linh lẽo đẽo theo sau.
Phía sau lưng, bảy tám tên tu sĩ mặt xám như tro, không dám hé răng nửa câu.
Ba ngày sau.
Tin tức lan khắp tu chân giới như một cơn gió lốc.
Hoa Vân, người dám vả mặt tu sĩ của liên minh trước cửa quán trọ.
Hoa Vân, người không cúi đầu, không biện hộ, chỉ dùng một kiếm làm câu trả lời.
Các tông môn rúng động.
Các trưởng lão họp kín.
Ngay cả những kẻ trước nay chưa từng để ý đến hắn, cũng bắt đầu lật lại tất cả những gì liên quan.
Tại Thiên Nhất Các,
Một vị lão giả lật mở thiên cơ đồ, nhìn những vết rạn kỳ dị trên đó, khẽ thở:
“Kiếm này… không đơn giản. Lấy kiếm khí ép người mà không tổn mạng, tâm pháp rất ổn. Mà người lại không bị thiên kiếp phản phệ, e là… có liên quan đến thánh lệnh cũ của liên minh.”
Tại Vạn Linh Môn,
Một nữ tu ngồi giữa pháp trận, ngón tay khẽ vuốt qua một chuỗi linh ngọc:
“Hắn đang ngược dòng thiên mệnh…”
“… Kẻ như vậy, hoặc là vương giả, hoặc là tai họa.”
Tại quán trọ nhỏ dưới chân núi Thanh Vân,
Diệp Linh đang phơi y phục, thì một đạo phù lục bay vút từ xa tới, cắm phập vào xà nhà.
Trên phù có dấu ấn của liên minh.
Cô vội vã đưa vào phòng cho Hoa Vân.
Hắn đọc xong, chỉ ném phù vào chậu than đang cháy:
“Chúng nó vẫn chưa biết sợ.