Chương 439: Giết sai người
Hoa Vân phẩy tay áo, đứng dậy, từng chữ rơi ra lạnh lùng như băng tuyết:
“Không cần ảo tưởng nữa. Ngày mai, ngươi đi theo hay không, tùy ngươi.”
Nói đoạn, hắn rời đi, bóng lưng thẳng tắp nhưng mang theo một nỗi cô đơn như chực vỡ.
Gió đêm quét qua hành lang, thổi tắt ngọn đèn dầu, chỉ còn lại tiếng gió lùa qua mái ngói, vang lên những âm thanh rít rít, như đang cười nhạo hai thầy trò nhỏ bé giữa cơn sóng dữ của tu chân giới.
Sáng sớm hôm sau, trong quán trọ ẩm mốc, Diệp Linh ngồi bên bàn, sắc mặt lạnh lẽo, ánh mắt phức tạp nhìn Hoa Vân đang cầm phong thư liên minh mới.
Phong thư rất ngắn, chỉ một câu:
“Giết ba tu sĩ Trúc Cơ cảnh trong vòng bảy ngày, thất bại thì tự phế.”
Hoa Vân ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Diệp Linh, khẽ nhếch mép:
“Thấy chưa? Đây mới là ‘đạo lý’ chân thật của thế giới này.”
Diệp Linh đứng phắt dậy, giọng đầy nghẹn ngào:
“Người tự coi thường mình như thế, còn tư cách gì dạy ta?!”
Hoa Vân nheo mắt, cười lạnh một tiếng, thẳng tay quăng phong thư vào người nàng:
“Không cần dạy. Tự mình mà học.”
Diệp Linh bị lá thư va vào trán, lảo đảo một bước, ánh mắt dần ngập tràn thất vọng và phẫn nộ.
Không ai nói thêm lời nào.
Không còn “thầy trò tình thâm” không còn “đạo lý”.
Chỉ còn hai kẻ sống sót trong dòng nước lũ, lặng lẽ đối mặt với cơn gió bẩn thỉu của thế giới.
Quán trọ cũ kỹ.
Hoa Vân nhận lấy mật thư, ngón tay hơi run.
Mệnh lệnh khắc nghiệt, giết ba tu sĩ Trúc Cơ cảnh trong bảy ngày, nếu thất bại thì tự phế.
Diệp Linh ôm lấy ấm trà, đôi mắt long lanh ngơ ngác, nhìn Hoa Vân đầy lo lắng:
“Sư phụ… người lại nhận nhiệm vụ nguy hiểm sao?”
Hoa Vân cười nhạt, không trả lời.
Nụ cười kia mệt mỏi và đầy chua xót, như một đóa hoa héo giữa gió bụi.
Diệp Linh đặt ấm trà xuống, tay nhỏ run run:
“Người có thể… không đi được không?”
Hoa Vân xoa đầu nàng, bàn tay hơi thô ráp, ánh mắt dằn xuống từng đợt sóng ngầm:
“Chúng ta… còn phải sống.”
Diệp Linh cắn môi, rướm nước mắt, nhưng vẫn gật đầu.
Dù nàng không hiểu tất cả, nhưng nàng tin, dù Hoa Vân có thất bại, có bị cả thiên hạ cười chê, nàng vẫn đi theo người.
Bảy ngày.
Hoa Vân như lưỡi dao cùn chém trong giông bão, mệt mỏi, tơi tả.
Ba tu sĩ Trúc Cơ, ai nấy đều có chỗ dựa, đâu phải dễ giết.
Ngày thứ năm, hắn mới giết được một tên.
Ngày thứ sáu, hắn bị phản đòn, gãy một cánh tay, suýt chết.
Ngày thứ bảy…
Trong cơn mưa tầm tã, Hoa Vân lê bước về quán trọ, máu me bê bết, áo bào tả tơi như kẻ thất thế.
Trên tay hắn chỉ còn một túi trữ vật, là chứng cứ duy nhất cho cái mạng của hắn.
Diệp Linh lao ra, nước mắt ngập tràn, ôm chầm lấy hắn.
“Sư phụ!” nàng gào lên, giọng lạc đi.
“Chúng ta đi…! Chúng ta đừng làm nữa!”
Hoa Vân ngồi phệt xuống, thở dốc, tay run rẩy.
Hắn lấy mật thư ra, cười khẩy một tiếng, mệnh lệnh mới:
“Giết chưa đủ, phải bẩm báo cho liên minh. Nếu không, tự phế!”
Mặt Hoa Vân tái nhợt.
Hắn không còn sức để đứng dậy.
Không còn sức để cãi lý.
Chỉ còn… một nắm tàn tạ, bám víu vào chút tự tôn cuối cùng.
Diệp Linh quỳ bên cạnh, nắm chặt tay hắn:
“Sư phụ, người không cần làm! Đừng nữa!”
“Người… đã đủ rồi!”
Hoa Vân ngẩng đầu nhìn nàng.
Giữa một đời người, ai lại không một lần muốn buông tay?
Nhưng hắn… không thể.
Hắn lẩm bẩm, giọng như gió thổi qua mộ cũ:
“Chúng ta… còn phải sống.”
Máu tươi từ cánh tay đứt lìa rỏ xuống.
Hoa Vân ánh mắt lạnh như sương, toàn thân run nhẹ vì mất máu, nhưng hắn vẫn cười.
“Liên minh muốn cái mạng này?”
Hắn ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu:
“Vậy thì… lấy đến xem!”
Ầm!
Hắn bóp nát mật thư trong tay, thần thức bạo khởi, cương khí nổ tung.
Dù trọng thương, dù một cánh tay cụt, nhưng sát khí ngập trời.
Bốn tên tu sĩ đuổi theo sau lập tức dừng lại, sắc mặt đại biến.
“Không xong, hắn liều rồi!”
Hoa Vân bước ra. Một bước thôi, đất trời biến sắc.
Cánh tay còn lại bấm pháp quyết.
Ầm một tiếng, cuồng phong bạo loạn!
Kiếm khí từ đất vọt lên, như rồng như xà, cắn xé mọi thứ.
“Chết!”
Hắn gầm lên.
Ầm ầm ầm!
Một tên Nguyên Anh sơ kỳ không kịp né, bị kiếm khí cắt ngang eo, thét lên thảm thiết.
Một tên khác vừa định quay đầu chạy, thì kiếm ảnh từ sau chém tới, cắt đứt đầu.
Máu phun như mưa.
Hai tên còn lại mặt mày tái mét, quỳ sụp xuống:
“Tha mạng!”
Hoa Vân không đáp.
Một tay nâng kiếm, một tay điểm chỉ, kiếm quang hóa thành bốn chữ giữa trời:
“Kẻ nào nghịch ta, chết!”
Diệp Linh từ xa nhìn thấy, trong mắt tràn ngập sùng kính và kinh hoảng.
Sư phụ của nàng, Hoa Vân, là như vậy đó: lặng im chịu đựng, đến lúc phản kháng, thiên địa gào khóc!
Một buổi sáng sớm, trong quán trọ nhỏ giữa dãy núi sương mù, tiếng gõ cửa vang lên.
“Cộc cộc.”
Hoa Vân mở mắt.
Diệp Linh vội chạy ra nhận thư, nét mặt tái nhợt khi nhìn thấy dấu triện quen thuộc.
“Lại là… liên minh.”
Phong thư màu xám tro, viền chỉ đỏ. Dấu hiệu nhiệm vụ đặc biệt.
Hoa Vân bóc ra, ánh mắt trầm lại:
“Giết một trưởng lão Thiên Không Các. Không cần lý do. Xong lập tức rút. Không được lưu lại. Không hỏi.”
Không chữ ký, không người giao.
Chỉ là mệnh lệnh. Tuyệt đối.
Hắn siết chặt phong thư, mắt lạnh đi.
“Lại là kiểu nhiệm vụ này.”
Diệp Linh khẽ nói:
“Sư phụ… ngài định…”
Hoa Vân liếc nhìn nàng, nói gọn:
“Chuẩn bị. Một khắc sau xuất phát.”
Không hỏi. Không trốn. Không né.
Vì đây là mật thư liên minh. Mệnh lệnh không cần lý do.
Chớp mắt một khắc, Hoa Vân và Diệp Linh đã dừng lại bên ngoài Thiên Không Các, một trong Lục Tông, uy danh hiển hách. Nhưng nơi họ đến không phải đại điện, mà là một sơn động ẩn giữa tầng mây, nơi một vị trưởng lão của Thiên Không Các thường bế quan.
Không một lời, không một hơi thở thừa.
Hoa Vân vung tay, ngón trỏ điểm nhẹ.
Một tia kiếm khí mảnh như tơ bắn ra, xuyên qua mấy tầng kết giới như xuyên giấy mỏng.
“Ai!” bên trong động truyền ra tiếng quát giận dữ, nhưng đã muộn.
Ầm.
Cả sơn động sụp xuống.
Diệp Linh thoáng biến sắc:
“Chỉ… một chiêu?”
Hoa Vân không đáp. Hắn rút phong thư ra, châm lửa đốt ngay tại chỗ, tro bay vào gió như chưa từng tồn tại.
Nhưng đúng lúc họ quay đi…
Một bóng người từ xa bay tới, áo choàng xám, mặt che kín.
“Hoa Vân.” giọng nói trầm tĩnh, kèm theo một vật bay đến.
Một phong thư khác.
Hoa Vân chụp lấy, mở ra.
“Ngươi giết sai người rồi.”
“Đây mới là mục tiêu.”
Phía dưới là một bức họa chân dung… không phải trưởng lão khi nãy.
Hoa Vân ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng:
“Các người đang giỡn mặt?”
Bóng người đã biến mất.
Diệp Linh khẽ cắn môi:
“Sư phụ, nếu liên minh cố tình…?”
“Không quan trọng.” Hoa Vân ngắt lời, “Chúng muốn chơi, ta theo.”
Hoa Vân đọc kỹ phong thư, ánh mắt lạnh lẽo rút đi vài phần.
Diệp Linh lo lắng nhìn hắn:
“Sư phụ, làm sao bây giờ? Liên minh gửi sai người, chúng ta…”
Hoa Vân khẽ nhếch môi:
“Không phải liên minh sai.”
“Là… một tầng nhiệm vụ khác.”
Nói xong, hắn rút ra từ trong ngực một lệnh bài đen tuyền, chính là tín vật giao tiếp bí mật của liên minh.
Xẹt!
Một hàng chữ nhỏ hiện ra:
“Nhiệm vụ ban đầu chỉ là phép thử. Người ngươi giết cần phải chết. Người kế tiếp mới là nhiệm vụ thực sự.”
Hoa Vân gật nhẹ đầu, như đã đoán trước.
“Đi thôi. Nhiệm vụ thực sự mới bắt đầu.”
Diệp Linh vội vàng bước theo phía sau, trong lòng vừa lo vừa tò mò, ánh mắt sáng như sao.
Chỉ trong một ngày đêm, Hoa Vân và Diệp Linh đã tới trước một ngọn núi hoang vu.