Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tien-thien-dai-de.jpg

Tiên Thiên Đại Đế

Tháng mười một 29, 2025
Chương 585: Khai thiên tịch địa (đại kết cục)! Thứ 5 180 Chương 584: Thần vật phun trào
tinh-te-truyen-ky.jpg

Tinh Tế Truyền Kỳ

Tháng 2 25, 2025
Chương 229. An bài của thần Chương 228. An bài của thần 8
toan-dan-chuyen-chuc-ta-trieu-hoan-ngu-thu-tat-ca-deu-la-khong-lo

Toàn Dân Chuyển Chức: Ta Triệu Hoán Ngự Thú Tất Cả Đều Là Khổng Lồ!

Tháng 2 5, 2026
Chương 2568: Đại kết cục Chương 2567: Đoàn đoàn độc trấn vạn cổ (một trăm ba mươi bốn)
tai-nhan-gioi-lam-tro-choi-la-cai-quy-gi

Tại Nhẫn Giới Làm Trò Chơi Là Cái Quỷ Gì

Tháng mười một 11, 2025
Chương 468:《 Hokage Ninja 》trò chơi Chương 467: Uchiha Kai sắp bước vào tạo vật chủ cấp độ
moi-ngay-mo-phong-uc-lan-ta-lien-thanh-tien.jpg

Mỗi Ngày Mô Phỏng Ức Lần, Ta Liền Thành Tiên!

Tháng 1 5, 2026
Chương 249:Chiến đấu kịch liệt Chương 248:Xâm nhập tìm tòi
vong-tay-dao-tien-do

Vòng Tay Đạo Tiên Đồ

Tháng mười một 3, 2025
Chương 381: Kim đan kỳ tu sĩ bảo tàng( đại kết cục) Chương 380: Mới đóng giữ.
vong-du-cai-nay-doc-y-uc-diem-manh-me.jpg

Võng Du: Cái Này Độc Y Ức Điểm Mạnh Mẽ

Tháng 2 4, 2025
Chương 369. Vô giải chân thực thương tổn! Một kích trí mạng! Mới bắt đầu Chương 368. Thần phục, sống! Cự tuyệt, chết! Chọn ah!
hai-tac-chi-vo-han-diem-ky-nang.jpg

Hải Tặc Chi Vô Hạn Điểm Kỹ Năng

Tháng 1 23, 2025
Chương 79. Tự thành đại đạo Chương 78. Không địch lại
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 438: Nhiệm vụ giết trưởng lão
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 438: Nhiệm vụ giết trưởng lão

Diệp Linh mở to mắt, ngỡ ngàng. Nhưng rồi không ai cười, không ai nói thêm gì.

Gió lạnh len vào khe cửa, thổi tắt cả lò hương vừa bốc cháy.

“Đêm thứ ba, trời đổ mưa to, sấm chớp vang dội như muốn xé rách màn trời. Quán trọ nơi góc rừng lay động theo từng đợt gió mạnh, ánh đèn dầu trong phòng lập lòe như sắp tắt.

Diệp Linh ngồi dựa lưng vào vách, ôm lấy đầu gối, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía sư phụ mình, Hoa Vân đang ngồi bất động như đá, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm.

Bất chợt, một tiếng gõ cửa vang lên, không vội, không chậm, nhưng từng nhịp như đâm thẳng vào lòng người.

Hoa Vân không quay đầu, chỉ thốt một tiếng:

“Vào đi.”

Cánh cửa mở ra. Một người mặc trường bào xám bước vào, mặt che kín sau lớp mặt nạ đồng. Không chào, không nói, chỉ đưa ra một phong thư, đặt lên bàn.

“Lệnh từ liên minh.”

Âm thanh hắn khàn đặc, như bị nguyền rủa.

Diệp Linh run lên, muốn tiến lên cướp lấy, nhưng Hoa Vân đã cầm lên trước. Mở ra, hắn đọc nhanh, lông mày khẽ động.

Phong thư chỉ ghi vỏn vẹn:

“Bỏ lệnh trước. Không cần giết Diệp Linh.

Thay vào đó, truyền cho nàng một câu:

‘Muốn sống, phải tự bước ra khỏi bóng Hoa Vân.’”

Người đưa thư xoay người rời đi, không để lại một tiếng động.

Hoa Vân nhìn phong thư, không nói. Diệp Linh đứng sững một lúc, rồi quay đi, từng bước rời khỏi phòng trong cơn mưa lạnh buốt. Không ai ngăn nàng.

Lần đầu tiên, nàng không nhìn về phía bóng lưng sư phụ.

Đêm buông xuống, bên ngoài quán trọ mưa bụi mênh mang, ánh đèn lồng vàng mờ soi bóng người bên bàn gỗ cũ.

Một tiểu nhị rụt rè gõ cửa, tay run run dâng lên một phong thư bọc ngọc. Hoa Vân đưa tay nhận lấy, ánh mắt trầm tĩnh như nước giếng sâu. Diệp Linh ngồi đối diện, không hỏi gì, chỉ lặng lẽ quan sát.

Bên trong thư là bốn chữ lớn:

“Xử lý kẻ phản.”

Không tên, không tông môn, không lý do. Chỉ có một ký hiệu quen thuộc của liên minh đóng dưới cùng, như nhắc nhở: đừng hỏi, đừng điều tra, đừng sai.

Diệp Linh cất tiếng, khẽ:

“Lại là thư của liên minh?”

Hoa Vân gật đầu, nụ cười nhẹ như cười giễu bản thân:

“Không hỏi được, cũng không được phép hiểu.”

“Ngươi sẽ làm chứ?” nàng hỏi.

“Làm.” hắn đáp, tay siết chặt phong thư, ánh mắt dừng lại nơi ngọn đèn. “Không phải vì họ, mà vì nếu ta từ chối, kẻ khác sẽ làm. Đến lúc đó, chẳng ai còn cần một Hoa Vân nữa.”

“Ba tháng sau.

Mưa đã tạnh từ lâu. Quán trọ cũ nát cũng đã thay chủ, người ra kẻ vào tấp nập hơn trước. Thế nhưng ở một góc hẻo lánh nhất, trong căn phòng bụi bặm, một bóng người vẫn ngồi im lặng như tượng đá, Hoa Vân.

Ba tháng, hắn không rời khỏi căn phòng này.

Ba tháng, hắn chưa từng bước ra khỏi ngưỡng cửa.

Ba tháng, hắn như bị thời gian bỏ quên.

Một buổi tối, một phong thư lại được bí mật đưa đến, đặt ngay trước thềm cửa. Không ai nhìn thấy người đưa. Không ai dám động vào.

Phong thư niêm kín, bên trên chỉ ghi một dòng bằng nét bút lạnh băng:

“Ngươi còn ngồi đó làm đá đến bao giờ?”

Hoa Vân mở phong thư. Bên trong chỉ có một câu ngắn:

“Tới Vạn Kiếm Tông. Lấy đầu một người. Không hỏi tên, không hỏi lý do.”

Kèm theo là một mảnh lệnh bài nhỏ bằng sắt thô, khắc ký hiệu của Liên Minh.

Hoa Vân khẽ bật cười, nụ cười nhàn nhạt mà trong đó chẳng còn chút vui buồn.

Hắn đứng dậy, lần đầu tiên sau ba tháng.

Ngay lúc đó, Diệp Linh, người đã rời đi, lại bất ngờ xuất hiện ngoài cửa.

Nàng nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, trong tay cũng cầm một phong thư khác, giống hệt như phong thư hắn vừa nhận.

Hai thầy trò đối mặt trong im lặng, ngoài kia, gió lại bắt đầu nổi lên.

“Bóng đêm buông xuống, sương giăng đầy lối. Hoa Vân và Diệp Linh vừa trở lại quán trọ thì một bóng áo xám lặng lẽ đặt một phong thư niêm phong bằng ấn tín của liên minh ngay trên bàn gỗ trước mặt họ, sau đó lập tức rời đi như chưa từng xuất hiện.

Hoa Vân chậm rãi mở thư, ánh mắt hơi nheo lại khi nhìn qua từng dòng chữ:

[Mật thư từ Liên minh Tục Tông]

“Tu sĩ Hoa Vân, lập tức hành động. Trong ba ngày tới, giết một trưởng lão bất kỳ thuộc Nguyệt Hoa Cốc. Không cần lưu lại lý do, không cần truy xét hậu quả.

Không được trì hoãn. Không được hỏi. Không được để lộ.

Sau khi hoàn thành, tự rút khỏi khu vực trong vòng ba canh giờ.

Liên minh.”

Diệp Linh ngẩng đầu, sắc mặt thay đổi:

“Nguyệt Hoa Cốc là tông môn trung lập… lệnh này quá mức…”

Hoa Vân không đáp, chỉ yên lặng đốt thư trong tay. Lửa xanh cháy hừng hực rồi tắt lịm không để lại tro.

Một lúc sau, hắn đứng dậy, giọng bình thản như thể vừa nhận được một tin mời dùng trà:

“Chuẩn bị đi. Đêm mai, lên đường.”

Diệp Linh siết chặt nắm tay, nhưng cuối cùng vẫn chỉ lặng lẽ gật đầu. Trong đôi mắt nàng, ánh lên tia phức tạp không thể diễn tả.

Bên ngoài, gió rít lên từng cơn như những lời thì thầm ác ý của tu chân giới đang vọng về từ tứ phương.

“Đêm hôm sau, khi ánh trăng mờ mịt xuyên qua tầng mây dày đặc, Hoa Vân và Diệp Linh đã bí mật áp sát khu vực ngoại vi Nguyệt Hoa Cốc.

Gió lạnh lùa qua những ngọn tùng cao ngất, khiến áo bào hai người phần phật lay động. Trước mắt họ, ánh sáng nhàn nhạt từ các đài canh gác chiếu xuống, hắt lên mặt đất những vệt sáng lốm đốm.

Hoa Vân lạnh lùng phán đoán vị trí mục tiêu. Hắn chuẩn bị rút kiếm, nhưng bỗng nhiên

Xoạt!

Diệp Linh đã bước ra trước hắn nửa bước, đứng chắn ngay trước tầm mắt.

“Lùi lại đi, sư phụ,” nàng nói nhỏ nhưng cứng rắn, ánh mắt kiên định.

“Lệnh là do liên minh giao cho ngươi, không phải cho ta. Ta sẽ không để ngươi làm chuyện này.”

Hoa Vân nhíu mày, giọng trầm xuống:

“Đừng hồ đồ. Đây không phải chuyện ngươi có thể xen vào.”

Diệp Linh hít sâu, nắm chặt tay.

“Ngươi từng dạy ta, có những giới hạn không nên vượt qua… Bây giờ chính ngươi muốn tự mình phá vỡ sao?”

Câu nói như một nhát kiếm, sắc bén đâm thẳng vào lòng Hoa Vân.

Không đợi hắn trả lời, Diệp Linh quay người, rút ra một tấm phù triện đặc biệt, chính là ấn lệnh mà liên minh từng âm thầm ban cho nàng, và bóp nát.

Ầm!

Một vòng sáng khẽ khuếch tán ra, bao phủ cả hai người trong khoảnh khắc. Trong ánh sáng đó, một ấn chú truyền âm vang lên:

“Diệp Linh, ngươi đã chọn. Chấp nhận hậu quả.”

Tiếng vang tắt, mọi thứ trở nên tĩnh mịch.

Hoa Vân đứng bất động, ánh mắt sâu thẳm nhìn Diệp Linh.

Một lúc lâu sau, hắn cười lạnh một tiếng, xoay người đi trước, để lại phía sau chỉ có tiếng bước chân nặng nề trên nền đất lạnh.

Diệp Linh cúi đầu, yên lặng đi theo. Trong lòng nàng biết, lần này, nàng đã trực tiếp vả thẳng tay sư phụ mình… và cái giá, sớm muộn gì cũng sẽ tới.

“Đêm hôm ấy, trong quán trọ lặng ngắt như tờ, Hoa Vân ngồi bên cửa sổ, ánh trăng lạnh lẽo phản chiếu lên khuôn mặt hắn, vẽ ra một nụ cười nhạt nhẽo khó phân biệt là giễu cợt hay bất lực.

Diệp Linh đứng sau lưng, tay siết chặt vạt áo. Nàng mở miệng, giọng khàn khàn:

“Chúng ta… thật sự phải giết người sao, sư phụ?”

Hoa Vân không quay đầu, chỉ nhàn nhạt đáp:

“Liên minh ra lệnh, chúng ta tuân.”

Diệp Linh cắn môi, ánh mắt run rẩy. Một lát sau, nàng thốt lên, như vỡ òa:

“Nhưng người đâu phải là một thanh đao trong tay kẻ khác!”

Hoa Vân khẽ nhếch môi, nụ cười mỉa mai đến độ ngay cả ánh trăng cũng như lạnh thêm ba phần:

“Ngươi tưởng ta là gì? Thánh nhân? Anh hùng? Hay chỉ là một con chó biết nghe lệnh?”

Diệp Linh sững sờ, đôi mắt đỏ hoe. Lần đầu tiên trong cuộc đời nàng, hình ảnh sư phụ cao lớn bỗng trở nên thê lương đến thế.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

yeu-hau-ngo-khong.jpg
Yêu Hầu Ngộ Không
Tháng 2 4, 2025
phu-nhan-de-cho-ta-canh-ba-chet.jpg
Phu Nhân Để Cho Ta Canh Ba Chết
Tháng 1 21, 2025
thuc-son-tran-the-dia-tien.jpg
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên
Tháng 1 28, 2026
xuyen-tan-the-ngay-dau-an-di-thu-mo-ra-vo-dich-tien-hoa.jpg
Xuyên Tận Thế Ngày Đầu, Ăn Dị Thú Mở Ra Vô Địch Tiến Hóa
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP