Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bong-da-cristiano-ronaldo-cho-rang-ta-nen-phu-ta-han

Bóng Đá: Cristiano Ronaldo Cho Rằng Ta Nên Phụ Tá Hắn

Tháng 10 11, 2025
Chương 768: Chương 767: Dream Team 2 chính thức thành lập, Mourinho làm chủ Chelsea
truong-sinh-tien-duyen-tu-huong-thu-hoan-my-nhan-sinh-bat-dau.jpg

Trường Sinh Tiên Duyên: Từ Hưởng Thụ Hoàn Mỹ Nhân Sinh Bắt Đầu

Tháng 1 30, 2026
Chương 394: Nguyên Sơ Âm tuyệt vọng Chương 393: Độc Cô Hi Nguyệt bất khuất
Bắt Đầu Bị Thông Thiên Nhặt Đi, Trở Thành Tiệt Giáo Đại Đệ Tử

Bắt Đầu Bị Thông Thiên Nhặt Đi, Trở Thành Tiệt Giáo Đại Đệ Tử

Tháng 2 7, 2026
Chương 380: Cam chi chiến Hạ Khải lập uy, bộ lạc gọt quyền thuận lợi phổ biến Chương 379: Hạ Khải tiên lễ hậu binh, ích vừa đi vừa về bôn tẩu
tai-thieu-nien

Tái Thiếu Niên

Tháng mười một 11, 2025
Chương 253: Đại kết cục (2) Chương 253: Đại kết cục (1)
vo-thuong-ngo-tinh-tu-tu-si-bat-dau.jpg

Vô Thượng Ngộ Tính: Từ Tử Sĩ Bắt Đầu

Tháng 2 7, 2026
Chương 204: Một tấc cương kình, không gì không phá! Chương 203: Quán thông thiên địa hai cầu, cương kình thành!
de-nguoi-luyen-dan-khong-co-de-nguoi-ban-buon-tien-dan

Để Ngươi Luyện Đan, Không Có Để Ngươi Bán Buôn Tiên Đan

Tháng mười một 1, 2025
Chương 696: Hoàn mỹ thế giới! Bước lên đỉnh cao! Hết trọn bộ! Chương 695: Sáng lập thuộc về chúng ta hoàn toàn mới thế giới
tu-son-tuoc-bat-dau-that-thap-nhi-bien.jpg

Từ Sơn Tước Bắt Đầu Thất Thập Nhị Biến

Tháng 1 10, 2026
Chương 258: Giết tăng Chương 257: Con lừa trọc, ăn tiểu gia một quyền!
theo-gia-hoang-de-bat-dau-nap-phi-truong-sinh.jpg

Theo Giả Hoàng Đế Bắt Đầu Nạp Phi Trường Sinh

Tháng 2 9, 2026
Chương 815: Chuyển thế đầu thai cơ hội Chương 814: Mặc cảm
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 437: Nhiệm vụ mới, Thiên Quỷ Cốc
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 437: Nhiệm vụ mới, Thiên Quỷ Cốc

Một tiểu nhị bước vào, dâng lên một bức mật thư niêm phong bằng ấn triện của liên minh lục tông.

Hoa Vân nhận lấy, mở ra. Mắt hắn lướt nhanh qua những hàng chữ thanh mảnh:

“Nhiệm vụ khẩn. Trong ba ngày, đưa một phong ấn đạo phù đến Thiên Quỷ Cốc, không được mở, không được trao sai người. Kẻ tiếp nhận sẽ đến đúng giờ ngọ, không hỏi, không đáp.”

Hoa Vân gập thư lại, ánh mắt nghiêm lại một chút.

“Lại là loại nhiệm vụ kiểu này…” Hắn quay người, đưa mắt nhìn Diệp Linh. “Thu dọn đồ, chúng ta lên đường.”

“Sư phụ, lần này cũng không được hỏi, không được nói, không được nhìn?”

“Lần này,” hắn nói, giọng trầm xuống, “không được nghĩ.”

Diệp Linh trợn mắt.

Hoa Vân thở dài. “Ta cũng mệt mỏi với mấy trò này lắm rồi…”

Diệp Linh nhỏ giọng: “Hay là ta nghĩ hộ người nhé?”

“Ngươi nghĩ là ngươi chết trước ta đó.”

“Sư phụ lại giảng đạo lý nữa rồi…”

“Trời còn sớm, hai thầy trò cưỡi linh thú rời khỏi quán trọ, theo chỉ dẫn mật thư thẳng hướng Thiên Quỷ Cốc.

Trên đường, Diệp Linh đột nhiên lắc đầu thở dài.

“Sư phụ à, lần này nếu người lại lộ ra sơ hở, chắc là bị vả mặt tinh tế hơn lần trước đó.”

Hoa Vân nhướn mày, cười nhạt: “Làm sao ta lại để sơ hở được.”

Chưa dứt lời, một cơn gió lạnh quét tới, trước mặt bỗng xuất hiện một thiếu nữ áo xanh, tay cầm quạt ngọc, ánh mắt lấp lánh trêu chọc.

“Nghe danh Hoa Vân đạo trưởng, đạo tâm kiên định, trí tuệ hơn người. Thế nhưng…” Nàng khẽ phe phẩy quạt, cười khẽ, “…chỉ vì một tấm phù mà vội vã, không dò xét, chẳng phải là quá khinh suất sao?”

Hoa Vân sầm mặt, ánh mắt trầm xuống, chưa kịp phản ứng, cô gái đã vứt ra một đạo phù giấy đỏ như máu, trên đó ghi rõ một chữ “Giả” lớn chói lọi.

Diệp Linh đứng bên, ánh mắt sáng rực, len lén lùi ra sau, tránh xa khỏi tâm bão.

Thiếu nữ áo xanh thản nhiên nói:

“Đạo trưởng, không phân thật giả, cũng đòi chuyện đạo? Người quá tự tin, cũng là sơ hở trí mạng đấy.”

Một chiêu vả mặt tinh vi, không cần đánh, chỉ một đạo phù đã khiến Hoa Vân đứng như trời trồng giữa không trung, gió thổi tung vạt áo, khí thế trước đó tan biến như bọt nước.

Diệp Linh nhịn cười đến mặt đỏ bừng, nhưng vẫn nghiêm túc chắp tay:

“Sư phụ, lần này vả mặt… quá đỉnh.”

Hoa Vân lạnh lùng phẩy tay áo:

“Đi tiếp! Lần sau, ta… sẽ không để ngươi thấy được sơ hở nữa!”

“Sư phụ lúc nào cũng nói thế đó ạ.”

Hoa Vân nghẹn họng, đành nghẹn một bụng tức, tiếp tục lao đi trong gió.

“Trên con đường dẫn tới Thiên Quỷ Cốc, sương mù mỗi lúc một dày đặc. Gió lạnh thổi vù vù như có ai đó cười khúc khích trong bóng tối. Hoa Vân đi trước, Diệp Linh vác bọc hành lý, mặt nhăn nhó đi sau.

Đi chưa được bao lâu, một nhóm tu sĩ mặc áo đen đột nhiên xuất hiện, chắn ngang lối. Cả bọn đứng xếp thành hàng, không nói không rằng, ánh mắt lạnh lẽo như muốn ăn tươi nuốt sống hai thầy trò.

Hoa Vân thở ra một hơi, không chút kinh hoảng, chỉ quay đầu lại nhàn nhạt nói:

“Diệp Linh, nhớ lấy: gặp kẻ ngu si không cần phí lời, gặp kẻ cường bạo không cần thương tiếc.”

Diệp Linh nghe xong liền gật đầu, mặt mũi sáng bừng hẳn lên.

Ngay sau đó, một gã áo đen hừ lạnh, phất tay áo:

“Để lại đạo phù, tha mạng cho các ngươi.”

Hoa Vân lười trả lời, chỉ thản nhiên vung tay, một chưởng như gió nhẹ mà ép thẳng tới. Cả đám áo đen lập tức tán loạn như bầy quạ trúng tên, kẻ thì ngã gục, kẻ thì lăn lộn thảm thương.

Diệp Linh vỗ tay cười híp mắt:

“Sư phụ thật uy vũ!”

Hoa Vân nghiêm mặt:

“Ngươi đừng hâm mộ. Sau này, kẻ tới còn đáng sợ hơn.”

Quả nhiên, còn chưa đi được trăm trượng, một kẻ khoác trường bào tím bước ra từ bụi rậm, khí tức âm lãnh đến mức đất đá xung quanh cũng đóng băng một lớp mỏng.

Kẻ đó cười lạnh:

“Ngươi là Hoa Vân? Ngươi có biết… phong phù trong tay ngươi vốn dĩ nên thuộc về ai không?”

Hoa Vân không thèm đáp, chỉ liếc nhẹ:

“Không phải của ta thì ta không lấy. Còn ngươi…”

Hắn dừng một chút, lạnh nhạt nói:

“Không phải người nhận thì cũng không cần hỏi.”

Kẻ kia cười gằn, tay áo vung lên, sát khí ập tới như lưỡi dao.

Trong nháy mắt, một trận chiến kịch liệt bùng nổ ngay giữa con đường núi phủ đầy sương mù.

“Giữa màn sương trắng xóa, từng luồng linh lực va chạm vang lên ầm ầm như sấm động.

Hoa Vân đứng yên bất động, tay áo nhẹ phất, từng chiêu phản kích gọn gàng, chuẩn xác. Nhưng kẻ áo tím kia rõ ràng cũng không phải hạng tầm thường, tu vi hắn ẩn ẩn dao động, tựa như đã vượt ngưỡng Nguyên Anh kỳ.

Diệp Linh ở phía sau nhìn trận chiến mà trong lòng nóng như lửa đốt, nắm chặt tay, thấp giọng:

“Sư phụ đang bị ép xuống thế hạ phong rồi…”

Không chịu nổi nữa, nàng nghiến răng, vung tay lấy ra một lá bùa hộ thân, định xông vào trợ giúp.

Ngay khoảnh khắc nàng nhấc chân, một đạo ánh mắt lạnh như băng quét tới. Hoa Vân, giữa trận chiến, chỉ khẽ nghiêng đầu liếc nàng một cái.

Một cái liếc, nặng ngàn cân.

Diệp Linh cứng đờ tại chỗ.

Không cần lời nói, chỉ bằng ánh mắt ấy, nàng hiểu được: ngươi mà bước vào, chính ngươi cũng chỉ là gánh nặng.

Mặt nàng đỏ bừng vì xấu hổ, tay nắm chặt lá bùa, rồi từ từ buông xuống. Trong lòng Diệp Linh, vừa hận bản thân bất lực, vừa tự giận mình xúc động hồ đồ.

Trong khi đó, Hoa Vân gằn giọng, từng chữ nặng nề:

“Tu chân, trước tiên phải tự mình đứng vững. Nếu không…”

Chưởng lực của hắn trùng trùng điệp điệp đánh ra, ép kẻ áo tím lui ba bước.

“… thì đạo tâm còn chưa thành đã tự diệt rồi!”

Kẻ áo tím ngửa người tránh đòn, cười lạnh:

“Ngươi giảng đạo lý với đệ tử giữa trận chiến, ngươi muốn chết nhanh hơn sao?”

Hoa Vân không đáp, chỉ khẽ cười nhạt, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo. Trong tay áo, một đạo phù văn sáng bừng lên, linh lực hội tụ, lôi điện ầm ầm giáng xuống.

Ầm!!

Cả một vùng đất vỡ nát.

Kẻ áo tím sắc mặt đại biến, vội vàng thu mình bỏ chạy, lưu lại một vệt máu dài trên nền đất lạnh.

Hoa Vân thu tay, xoay người nhìn Diệp Linh.

Ánh mắt hắn không còn lạnh nữa, chỉ bình thản như nước:

“Nhớ lấy. Sau này, ngươi không cần động, chỉ cần đứng yên mà nhìn.”

Diệp Linh mím môi, cúi đầu đáp nhỏ:

“Dạ.”

Gió thổi vù vù qua khe núi. Sương mù tản đi đôi chút, để lộ con đường đá ướt lạnh trải dài trước mắt.

Hoa Vân chống kiếm bước đi, Diệp Linh ôm bọc hành lý, lặng lẽ theo sau, trong lòng trĩu nặng.

“Đêm đó, khi trăng vừa lên đỉnh, trăng lạnh như nước, bóng cây rũ rượi ngoài cửa sổ quán trọ.

Diệp Linh đang đốt một nắm linh hương, mùi thuốc nhè nhẹ lan ra trong phòng. Hoa Vân nhắm mắt điều tức, quanh thân có linh quang mờ mờ, nhưng rõ ràng có dấu hiệu hao tổn nặng.

Ngay lúc ấy, một luồng linh lực mỏng như tơ lặng lẽ len vào. Một phong thư nhỏ như lá tre rơi xuống bàn gỗ.

Diệp Linh quay lại, mắt khẽ động, vội vàng nhặt lấy. Vừa nhìn qua, sắc mặt nàng lập tức trắng bệch.

Hoa Vân mở mắt, giọng khàn khàn:

“Lại là của liên minh?”

Diệp Linh run nhẹ tay, đưa phong thư lên. Giấy đã úa vàng, chỉ có vài hàng chữ ngắn gọn:

“Hoa Vân, mệnh lệnh mới. Ngươi phải giết Diệp Linh trong vòng bảy ngày. Không hỏi lý do. Không trì hoãn. Không thất hứa.”

Trong phòng nhất thời yên lặng đến mức có thể nghe được tiếng mưa lác đác ngoài hiên.

Diệp Linh cắn môi, lùi về sau nửa bước:

“Sư phụ… họ… họ điên rồi sao?”

Hoa Vân im lặng rất lâu.

Cuối cùng hắn đứng dậy, lặng lẽ xé phong thư làm đôi, ném vào lò hương, để ngọn lửa nuốt trọn những dòng chữ tuyệt tình kia.

Hắn quay lại nhìn Diệp Linh, ánh mắt bình thản đến vô cùng:

“Bảy ngày… cũng đủ để một đệ tử nghĩ cách phản lại sư phụ rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

moi-ngay-ren-duc-ta-luyen-thanh-truong-luc-kim-than
Mỗi Ngày Rèn Đúc, Ta Luyện Thành Trượng Lục Kim Thân
Tháng 10 13, 2025
di-lam-mo-ca-bi-bat-tro-tay-keo-nu-tong-giam-doc-xuong-nuoc
Đi Làm Mò Cá Bị Bắt, Trở Tay Kéo Nữ Tổng Giám Đốc Xuống Nước
Tháng mười một 1, 2025
linh-ho-khong-gian.jpg
Linh Hồ Không Gian
Tháng 1 17, 2025
di-gioi-khai-thac-mo-ta-mo-ra-mot-toa-thanh-duoi-dat
Dị Giới Khai Thác Mỏ, Ta Mở Ra Một Toà Thành Dưới Đất
Tháng 10 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP