Chương 436: Phá Hư Đan
Hoa Vân không xuất hiện. Diệp Linh ngồi vào chỗ của hắn.
Không ai phản đối.
Vì ba năm qua, Diệp Linh chém sáu trưởng lão, đập vỡ một Vạn Linh Đài, đích thân dẫn người đánh vào Vô Thượng Cung mà không hề thất bại.
Một kẻ của Thiên Không Các cười lạnh:
“Ngươi thay hắn lên đây giảng đạo lý sao?”
Diệp Linh đứng dậy, cầm bội kiếm đặt lên bàn.
“Không. Giờ ta lên để vả từng kẻ từng khiến hắn phải cúi đầu.”
Không ai dám động.
Tại một ngọn núi hoang, Hoa Vân ngồi trong hang đá, thân thể tàn phế, thần thức nửa loạn.
Một thiếu niên chăn trâu ngồi bên, nghe hắn nói lẩm bẩm từng câu:
“Đạo… là thứ không thể giữ, nếu không còn ai để truyền.”
Thiếu niên ấy sau này… là đệ tử cuối cùng.
Tên là gì chưa cần biết, nhưng sẽ là kẻ truyền câu chuyện về một người từng giảng đạo giữa bão máu.
Góc khác, Ma Vực Thần Cung tung ra một đạo lệnh:
“Kẻ nào giết Diệp Linh, thưởng ba trăm vạn linh thạch, một viên Phá Hư Đan.”
Gió đêm lồng lộng cuốn qua dãy núi đá xanh mờ ảo. Trong một quán trọ nhỏ nơi giao lộ giữa ba tông môn, ánh đèn dầu leo lét, tiếng gió hòa lẫn tiếng khách nhân thấp giọng bàn luận.
Hoa Vân ngồi bên chiếc bàn gỗ, tay cầm bầu trà, ngón tay nhẹ gõ miệng chén, ánh mắt xa xăm như đã nhìn thấu đạo lý thế gian.
“Linh nhi,” hắn chậm rãi cất lời, “kẻ tu hành cần nhất là gì, ngươi biết chăng?”
Diệp Linh ngồi đối diện, ánh mắt trong veo, nghiêng đầu suy nghĩ rồi đáp: “Là… thiên phú?”
Hoa Vân lắc đầu, chậm rãi rót trà, ánh mắt nghiêm nghị: “Là cái tâm. Tâm bất chính, đạo bất thành. Có thiên phú mà không có tâm, cũng chỉ là một con thú đội lốt người.”
Diệp Linh gật đầu lia lịa, đôi mắt long lanh như nghe được đạo lý kinh thiên. Nhưng vừa lúc ấy, một đám tu sĩ áo xanh xộc vào, dẫn đầu là một kẻ mang huy hiệu của Vạn Kiếm Tông.
“Ngươi là Hoa Vân?”
Hắn đặt bầu trà xuống, chậm rãi đứng dậy, áo trắng tung bay.
“Là tại hạ.”
Tên kia rút ra một phong thư, vứt lên bàn: “Lệnh triệu tập từ Vạn Kiếm Tông. Ngươi giảng đạo lý thì cứ giảng, nhưng thứ này… không cho phép ngươi từ chối.”
Diệp Linh lo lắng nhìn sang, nhưng Hoa Vân chỉ cười nhạt: “Đạo lý không phải thứ để tránh né tai họa, mà là để đối mặt với nó.”
Trời sáng dần. Trong quán trọ, Diệp Linh đang trải lại gói hành lý thì ngoài cửa vang lên tiếng động lạ.
Một kẻ áo xám, mặt mũi lam lũ, bước vào. Không ai biết hắn từ đâu đến, nhưng trên tay lại nắm một lệnh bài đen sìkhông thuộc bất kỳ tông môn nào, nhưng đủ khiến người trong quán trọ đều nín thở.
“Ngươi là Hoa Vân?” Hắn nhìn quanh, rồi chỉ thẳng.
Hoa Vân chẳng buồn quay đầu. “Ngươi biết ta, nhưng ta không biết ngươi.”
“Không cần biết. Có người muốn ngươi sống, ta liền không giết. Nhưng cũng không để ngươi yên.”
Nói rồi, hắn ném ra một quyển trục nhỏ. “Bên trong là một trận pháp, khi mở sẽ hút toàn bộ linh khí trong vòng ba dặm. Ngươi, phải sống với thứ này trong mười ngày.”
Diệp Linh giật mình: “Ngươi muốn hủy tu vi huynh ấy?”
Kẻ kia không đáp, chỉ lùi lại mấy bước rồi biến mất trong màn sương.
Hoa Vân mở quyển trục, sắc mặt hơi trầm xuống. Hắn không giận, không tức, chỉ lạnh nhạt nói: “Muốn chặn đường ta, người đầu tiên chưa xuất hiện, mà kẻ thứ hai đã tới rồi.”
Lúc này, trời đổ mưa nhỏ. Không còn đạo lý. Không còn giảng giải. Chỉ là một người bị đẩy vào thế không lối thoát, mà vẫn không cúi đầu.
Mưa tạnh. Quán trọ lặng yên. Hoa Vân vẫn ngồi đó, giữa trận pháp đã khởi động, sắc mặt tái nhợt, tu vi như bị rút cạn từng hơi.
Diệp Linh bước tới, nhìn hắn một lúc lâu, rồi đột ngột giơ tay, tát thẳng vào mặt hắn một cái.
“Huynh nghĩ cái gì trong đầu thế hả? Cứ im lặng chịu đòn là xong à? Người ta muốn huynh sống không bằng chết, huynh liền ngồi yên để bị vắt kiệt?”
Hoa Vân không né. Hắn ngẩng đầu lên, má trái đỏ bừng. Một cái tát đầy đủ tiếng vang và nỗi tức giận.
“Ta không muốn liên lụy muội.”
“Liên lụy cái đầu huynh! Nếu huynh định chết, vậy lúc trước huynh cứu ta làm gì? Nếu huynh muốn làm người tốt, thì làm ơn đừng làm kiểu câm lặng không đầu không cuối như thế!”
Hoa Vân im lặng một lúc, rồi cười nhạt: “Muội học được vả người rồi à?”
Diệp Linh lạnh mặt: “Không phải học. Là để cho huynh nhớhuynh không phải thần, cũng không phải khổ tu nhân sĩ cao quý gì sất. Bị đánh thì phản kháng, bị ép thì phá trận, người ta bày ra trò dơ bẩn thì huynh cũng phải đạp đổ nó đi, không phải ngồi thiền chờ chết!”
Ngoài trời sấm vang một tiếng. Trong phòng, sát khí lạnh buốt đột ngột tràn ra. Hoa Vân đứng dậy, ánh mắt không còn lặng như nước hồ, mà đã lạnh như lưỡi dao đầu đông.
“Được. Nếu đã vậy… thì phá.”
“Linh Nhi…” Giọng Hoa Vân trầm xuống, ánh mắt phức tạp. “Ta là sư phụ của muội đấy. Cái kiểu nói chuyện này, có cần ta nhắc lại tôn ti không?”
Diệp Linh khoanh tay, mắt không buồn liếc hắn: “Tôn ti cái đầu huynh. Sư phụ thì không được vả à? Mỗi lần huynh định lẳng lặng làm trò ngu ngốc gì đó là lại gọi ‘ta là sư phụ’ huynh nghĩ huynh là thiên đạo chắc?”
“…” Hoa Vân nghẹn họng, tay siết nhẹ lại.
Diệp Linh dấn một bước tới, cười nhạt: “Huynh mà còn lảm nhảm một câu kiểu ‘ta không muốn liên lụy muội’ ta vả tiếp. Không vả vì ghét. Mà vả để nhớmuội là đệ tử của huynh, không phải gánh nặng của huynh. Muội đi theo huynh, không phải để huynh che chở, mà là cùng huynh sống chết.”
Câu đó như lưỡi đao sắc lướt qua không khí. Đâm thẳng vào lớp sương mù dày đặc trong lòng Hoa Vân.
Một lúc sau, hắn cười nhẹ. Lần đầu tiên trong mấy tháng qua, hắn cười thật sự.
“Được. Từ nay về sau… muội không chỉ là đệ tử.”
Diệp Linh nghiêng đầu: “Muội là gì?”
Hoa Vân bước tới, ánh mắt sáng lên như ánh đao lạnh.
“Là người đi bên tacùng đánh, cùng giết, cùng nghịch thiên.”
“Diệp Linh.” Giọng Hoa Vân trầm thấp, gằn nhẹ từng chữ. “Ta là sư phụ của ngươi.”
“Phải, là sư phụ.” Diệp Linh ngẩng đầu, ánh mắt sắc như đao. “Cho nên ta mới dám tát vào mặt người. Nếu không phải người dạy ta đạo, hôm nay ta đã chẳng phí sức mà vả một kẻ hèn nhát.”
“Ngươi”
“Đừng có mở miệng nói mấy lời ‘không muốn liên lụy đồ đệ’ nữa.” Diệp Linh tiến tới nửa bước, ngón tay đâm thẳng vào ngực hắn. “Người là sư phụ ta, là người ta đi theo. Nhưng nếu người muốn đi chết một mình, muốn buông bỏ, vậy thì hôm nay ta sẽ đánh cho tỉnh.”
Bàn tay Hoa Vân nắm chặt, gân xanh nổi lên, mắt hắn rung nhẹ.
Diệp Linh vẫn lạnh lùng: “Một kẻ sống sót từ đống xác chết, vượt qua bao nhiêu âm mưu mà lại muốn chết vì vài câu ‘bảo vệ’? Người nghĩ mình là thánh nhân sao?”
Cái tát trước là cảnh cáo.
Câu nói sau là nhát dao.
Còn ánh mắt Diệp Linh lúc này, là chiến thư.
Cuối cùng, Hoa Vân thở dài. Hắn ngồi phịch xuống bậc thềm trước quán trọ, đầu cúi thấp, nhưng lưng vẫn thẳng.
“…Sư phụ ngươi nhận thua.”
“Trời vừa hửng sáng, sương mù còn lững lờ ngoài hiên quán trọ. Trong góc phòng lầu hai, Hoa Vân chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn xa xăm qua lớp cửa sổ gỗ. Diệp Linh ngồi khoanh chân dưới đất, ánh mắt ngây thơ chớp chớp nhìn sư phụ.
“Người nói xem, đạo lý hôm qua giảng là… ‘chuyện của người, chưa chắc đã là chuyện của ta’ đúng không ạ?” Diệp Linh nghiêng đầu hỏi.
“Không sai,” Hoa Vân gật đầu, thần sắc nghiêm nghị. “Trong tu đạo, tâm phải định, đạo lý phải vững, không thể vì người khác lầm mà mình cũng lầm theo.”
“Nhưng mà… hôm qua người lại vì chuyện người khác mà… suýt nữa bị đập gãy tay.”
Hoa Vân nghẹn lời.
Ngay lúc đó, cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên.