Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-pha-chi-nguyen-to-phong-than.jpg

Đấu Phá Chi Nguyên Tố Phong Thần

Tháng 1 21, 2025
Chương 1884. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 1883. Luyện hóa Đại Thiên thế giới, hành trình mới
toan-dan-cau-sinh-ta-co-the-de-vat-pham-thang-cap

Toàn Dân Cầu Sinh: Ta Có Thể Để Vật Phẩm Thăng Cấp

Tháng mười một 23, 2025
Chương 495: Thế giới chân tướng! Chương 494: Mê vụ thế giới chi chủ!
bat-dau-tu-danh-dau-bay-cai-do-de-bat-dau.jpg

Bắt Đầu Từ Đánh Dấu Bảy Cái Đồ Đệ Bắt Đầu

Tháng mười một 26, 2025
Chương 613: Phiên ngoại: vạn năm. Chương 612: Đại kết cục.
1f66b76aa022bc22808c63c4de1b8d04

Ta Có Thể Gấp Trăm Lần Tăng Cường Tài Nguyên, Nhân Gian Vô Địch

Tháng 1 15, 2025
Chương 296. Hoàn tất Chương 295. Đều có tính kế, tự thân lên môn Kinh gia
pokemon-ta-la-sakaki-lao-dai

Pokemon Ta Là Sakaki Lão Đại

Tháng mười một 22, 2025
Chương 1441: Kết thúc, cũng là bắt đầu! (đại kết cục! ) - FULL Chương 1440: Thắng! ! !
bat-dau-mot-nguyen-mieu-sat-max-cap-bat-dao-thuat.jpg

Bắt Đầu Một Nguyên Miểu Sát Max Cấp Bạt Đao Thuật

Tháng 1 17, 2025
Chương 462. Truy tìm hết thảy đáp án Chương 461. Nhanh nhất vẫn lạc chúa tể
bat-dau-hop-thanh-ngo-dao-tra-vung-vang-khong-ra.jpg

Bắt Đầu Hợp Thành Ngộ Đạo Trà, Vững Vàng Không Ra

Tháng 1 17, 2025
Chương 974. Cải tạo hoàn thành, thế giới tái tạo, kết thúc cùng bắt đầu! Chương 973. Phục sinh thân nhân
tan-the-muc-tieu-3000-nu-than-quan

Tận Thế: Mục Tiêu 3000 Nữ Thần Quân

Tháng 2 8, 2026
Chương 1670: Quy tắc nghịch chuyển, thời gian quay lại. Chương 1669: Hai. . . Nhị thúc?
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 435: Phong Đài
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 435: Phong Đài

Hoa Vân nhắm mắt, mệt mỏi dựa vào vai nàng, giọng mơ hồ:

“Nhẫn, là để sau này lấy đầu đối phương. Không nhẫn… chỉ có chết trong oan khuất.”

“Diệp Linh, ngươi có thể không cần mạnh nhất, nhưng… nhất định phải sống tới cuối cùng.”

Nói rồi, Hoa Vân hộc ra một ngụm máu, bất tỉnh nhân sự.

Tình trạng hiện tại:

Hoa Vân trọng thương, đang bất tỉnh.

Diệp Linh ôm Hoa Vân trốn chạy, tìm nơi dưỡng thương.

Các tông môn đã bắt đầu rục rịch, nghe tin Hoa Vân thất thế.

Ba năm sau.

Trong một vùng núi tuyết phủ trắng xóa, giữa vách núi dựng đứng, một căn lều đơn sơ nép mình dưới vách đá. Gió tuyết gào thét, tuyết bay mù mịt như những mũi đao lạnh lẽo.

Hoa Vân ngồi xếp bằng trong lều, thân thể gầy gò, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt khép hờ, khí tức suy yếu tới cực điểm. Trên lưng hắn còn in dấu vết những trận đòn nhục nhã năm nào, vĩnh viễn không mờ.

Diệp Linh, đã trưởng thành hơn rất nhiều, ngồi bên cạnh, chăm sóc hắn từng chút. Đôi mắt nàng không còn trong veo ngây thơ như xưa, mà đã có thêm tia cứng cỏi, kiên định.

Ngoài trời tuyết rơi như trút.

Trong lều nhỏ, Hoa Vân khàn giọng, vẫn cố gắng giảng đạo lý cho nàng, như ba năm trước:

“Diệp Linh… Nhớ lấy…

Bị đánh, không phải nhục. Bị đánh mà phản kháng ngu ngốc mới là nhục.”

“Có thể nhẫn, tức là có thể sống. Có thể sống, mới có cơ hội trả thù.”

“Chó săn chờ mười năm để cắn một lần, còn tốt hơn anh hùng chết sớm!”

Giọng hắn yếu ớt, như tàn tro sắp tắt, nhưng mỗi chữ mỗi câu như đinh đóng cột, ghim thẳng vào lòng Diệp Linh.

Diệp Linh quỳ xuống, cúi đầu vái lạy:

“Sư phụ… Linh nhi nhớ kỹ!”

Hoa Vân mở mắt, ánh mắt đục ngầu nhưng sâu thẳm, nhìn ra ngoài màn tuyết:

“Đi thôi. Ba năm đủ rồi.”

“Đã đến lúc… trở về.”

Ngoài lều nhỏ, gió tuyết gào rít, nhưng trong ánh mắt Hoa Vân, một ngọn lửa đang âm thầm bùng cháy.

Tình trạng hiện tại:

Hoa Vân đã dưỡng thương ba năm, thân thể chưa hoàn toàn khôi phục.

Diệp Linh đã trưởng thành hơn, sát khí tiềm ẩn.

Cả hai quyết định rời núi, trở lại thế giới tu chân.

Hoa Vân và Diệp Linh vừa rời khỏi núi tuyết, còn chưa kịp cảm thụ ánh nắng bên ngoài, một tấm phù lệnh từ trên trời giáng xuống, kèm theo uy áp lạnh thấu xương.

Ầm!!

Hoa Vân bị đánh bay thẳng vào vách núi, miệng phun máu tươi, xương sườn gãy vụn.

Trên phù lệnh chỉ lạnh lùng ghi một câu:

“Tội nhân đào ngũ, phản bội liên minh, tự mình lên núi Phong Đài chịu hình!”

Diệp Linh biến sắc, muốn đỡ lấy Hoa Vân nhưng cũng bị uy áp kia đè ép xuống đất, toàn thân run rẩy.

Hoa Vân ngã quỵ, cả người bê bết máu, ánh mắt bàng hoàng, một tia uất hận lướt qua. Nhưng hắn cắn răng, không nói một lời.

Gió lạnh quét qua, máu tươi loang thành vệt dài trên nền tuyết trắng.

Không ai ra tay cứu giúp.

Không ai bênh vực.

Chỉ có trời cao lạnh lùng, đất rộng vô tình.

Bầu trời phía xa, từng đoàn tu sĩ áo đen cưỡi phi kiếm xé gió tới, lưỡi kiếm sáng lạnh.

Lệnh triệu tội nhân đã được ban ra toàn tu chân giới.

Kẻ từng giảng đạo lý, từng nhịn nhục nhẫn nhục, từng kiên trì đến tận hôm nay

Giờ đây, bị chính những kẻ từng ẩn mình sau lưng, vả thẳng vào mặt không chút thương tiếc.

Hoa Vân run rẩy đứng dậy, không giải thích, không cầu xin.

Hắn lau vệt máu trên khóe miệng, ánh mắt trở nên lạnh như băng tuyết:

“Đi thôi… Diệp Linh.

Chúng ta lên Phong Đài.”

Diệp Linh siết chặt nắm đấm, máu chảy ướt tay, nhưng không dám bật khóc.

Trên đường tới Phong Đài.

Tuyết rơi trắng xóa.

Hoa Vân đi trước, lưng hơi còng lại vì thương tích, áo choàng đẫm máu.

Diệp Linh đi sau ba bước, im lặng như một cái bóng, mắt đỏ hoe, nhưng không rơi lệ.

Cuối cùng nàng lên tiếng, giọng khàn khàn:

“Ngươi… không định nói gì à?”

Hoa Vân không quay đầu, chỉ thản nhiên đáp:

“Nói gì? Ta sai, ta nhận.

Còn ngươi, đi theo ta làm gì?”

Diệp Linh cắn răng:

“Ngươi là sư phụ ta.”

“Hừ… Đừng gọi nữa. Giữ lấy mạng mà sống đi.”

Hoa Vân nói rồi bước tiếp, không dừng lại.

Diệp Linh siết chặt ống tay áo, rốt cuộc hét lên:

“Ta không cần sống nếu ngươi chết!

Ngươi dạy ta ‘không sợ thiên đạo, không quỳ cường quyền’ giờ chính mình lại gục xuống trước lệnh truy nã sao?”

Hoa Vân dừng bước.

Tuyết rơi ào ào.

Một hồi lâu, hắn mới quay đầu lại.

“Ngươi vẫn còn nhớ ta từng nói những thứ đó sao?”

“Ta nhớ! Ta nhớ hết! Ngươi không được gục xuống!

Ngươi từng nói… cho dù cả thiên hạ muốn vả vào mặt, cũng phải ngẩng đầu nhận lấy rồi vả lại!”

Hoa Vân nhìn Diệp Linh, bờ môi khẽ cong, ánh mắt lộ ra nét mỏi mệt nhưng cũng dịu xuống đôi phần.

“…Ta bị đánh đến như thế này mà còn chưa chết.

Vậy thì chưa tới lúc ta ngẩng đầu.”

Trên Phong Đài.

Gió lồng lộng, tuyết thổi trắng trời.

Hoa Vân quỳ gối, máu từ vết thương trên vai rỉ từng giọt nhỏ xuống mặt đá lạnh ngắt.

Bốn phía là tu sĩ các tông môn đứng xem, ánh mắt lạnh như băng.

Một vị trưởng lão của Kim Ô Điện bước ra, tay cầm đại phán, hừ lạnh:

“Phản bội liên minh, tội lớn bằng trời.

Còn lời nào biện giải?”

Hoa Vân ngẩng đầu, mặt sưng vù, mắt rướm máu, nhưng ánh nhìn vẫn điềm tĩnh:

“Nếu không có đạo, thì liên minh cũng chỉ là một đám người lấy quyền áp người.

Nếu không có nghĩa, thì các ngươi chính là lũ đao phủ mặc áo đạo nhân.”

Mặt lại ăn thêm một tát, vang lên như sấm động.

Máu tươi văng ra, răng rơi mấy chiếc. Nhưng hắn vẫn gằn giọng nói tiếp:

“Các ngươi muốn người nghe lời, nhưng chính các ngươi làm trái lời mình trước.

Vậy cái gì mới là phản?”

Một lão giả của Vạn Linh Môn quát:

“Ngươi muốn dùng mồm để đổi lấy đạo lý à?”

Hoa Vân bật cười, máu chảy từ khóe môi, trộn trong gió tuyết:

“Không.

Ta chỉ muốn nói cho Diệp Linh một điều…

Trong thiên hạ này, nếu ngươi không giữ được tâm đạo của mình,

Thì dù có sống sót, cũng chỉ là một con rối mà thôi.”

Diệp Linh đứng ngoài vòng người, môi run lên. Ánh mắt dao động dữ dội.

Tông chủ Vô Thượng Cung đứng dậy, hạ lệnh:

“Mang hắn đi! Giam dưới Địa Lao Thiên Huyền, cho hắn ba năm suy ngẫm đạo lý của mình!”

Hoa Vân bị kéo đi, vẫn quay đầu lại nhìn Diệp Linh, ánh mắt không còn phẫn nộmà chỉ còn đạo tâm không vỡ.

“Nếu một ngày ngươi bị ép phải làm điều trái với lòng…

Nhớ kỹ, ta từng bị đánh tới gãy răng vẫn dám nói ra.”

Một năm sau. Địa Lao Thiên Huyền.

Hoa Vân nằm đó, tóc dài rối bời, thân thể gầy gò, máu khô loang lổ khắp áo.

Cửa lao mở, một người bước vào, Diệp Linh.

Nàng nhìn hắn, mắt đã chẳng còn trong như xưa, mà là một đôi mắt từng trải, từng gục, từng đứng dậy.

Diệp Linh:

“Sư phụ… người vẫn giữ đạo tâm sao?”

Hoa Vân nở một nụ cười méo mó, lộ ra hàm răng thiếu mất vài chiếc:

“Nếu không giữ… thì ta đã chết từ lúc bị vả đầu tiên rồi.”

Nàng quỳ xuống trước mặt hắn.

“Con đã phản… con làm điều sai. Nhưng… con không muốn người gục như vậy.”

Hoa Vân chậm rãi nâng tay lên, ngón tay chỉ về phía trán nàng:

“Ngươi sai, thì gánh.

Ngươi đúng, thì giữ.

Đừng hỏi ai đúng ai sai, mà tự hỏi lòng mình còn chịu được bao lâu.”

Diệp Linh rơi lệ.

Bên ngoài, các tông môn đang họp, Địa Sát Môn, Long Hồn Tông, Thiên Không Các, tất cả đã chán cái trò “giết một kẻ giảng đạo lý để yên thiên hạ”.

Một lão giả lạnh lùng nói:

“Kẻ không giết được, thì phải khiến hắn sống mà không thể mở miệng!”

Quay lại trong lao, Hoa Vân chống người dậy, thở gấp:

“Đừng cứu ta.

Hãy để chúng nghĩ ta chẳng còn hơi thở nào để nói…

Rồi một ngày, khi ngươi đứng trước bọn chúng,

Ngươi sẽ là kẻ nói thay ta.”

Ba năm sau. Cửu Môn Hội tụ.

Toàn bộ chín đại tông môn triệu tập tại Thái Huyền Sơn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-tiet-giao-viet-nhat-ky-thong-thien-bi-choi-hong.jpg
Người Tại Tiệt Giáo Viết Nhật Ký, Thông Thiên Bị Chơi Hỏng
Tháng 12 2, 2025
nguoi-tai-dau-la-bat-dau-gap-set-danh.jpg
Người Tại Đấu La, Bắt Đầu Gặp Sét Đánh
Tháng 2 9, 2025
hong-hoang-ta-dung-nhan-qua-xen-long-cuu-thien-dao.jpg
Hồng Hoang: Ta Dùng Nhân Quả Xén Lông Cừu Thiên Đạo
Tháng 1 31, 2026
tien-dinh-doan-than
Tiên Đỉnh Đoán Thần
Tháng mười một 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP