Chương 434: Trọng thương
Sau trận truy sát đẫm máu đó, Hoa Vân trọng thương nặng nề.
Hắn và Diệp Linh chạy suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng mới tìm được một khe núi hẻo lánh ẩn thân.
Trong hang tối, mưa gió ngoài kia vẫn rít gào như quỷ khóc.
Diệp Linh quỳ bên cạnh Hoa Vân, ánh mắt đỏ hoe, bàn tay nhỏ bé run run đắp từng lớp thuốc thô sơ lên vết thương chằng chịt trên người hắn.
Hoa Vân toàn thân đầy máu, thần sắc tái nhợt, thở yếu ớt nhưng môi vẫn cố gắng nở một nụ cười nhạt:
“Linh nhi… tu hành là nghịch thiên… đau chút, không chết được.”
Diệp Linh cắn môi bật máu, nghẹn ngào:
“Sư phụ, ta sẽ chăm sóc người… cho đến khi người khỏe lại!”
Hoa Vân nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng âm thầm thở dài.
Hắn biết, lần này bị thương quá nặng, nếu không điều dưỡng ít nhất vài tháng, đừng nói là chiến đấu, chỉ sợ đi đường cũng không vững.
Thế là từ đó, hắn ẩn cư trong khe núi.
Ba tháng, sáu tháng…
Mỗi ngày, Diệp Linh đều hái thuốc, sắc thuốc, chăm sóc từng chút một.
Có lúc, cô bé ôm kiếm ngồi trước cửa hang, gió lạnh thấu xương, vẫn không cho bất kỳ ai tiến gần.
Có lúc, Hoa Vân tỉnh dậy giữa đêm, nhìn thấy Diệp Linh cuộn tròn ngủ gục bên đống lửa, lòng chua xót không nói nên lời.
Trong lúc trị thương, Hoa Vân không còn giáo huấn dài dòng như trước, chỉ thỉnh thoảng mở miệng nói một câu ngắn gọn, đạo lý đập thẳng vào tim:
“Người không giữ được đạo, kiếm cũng sẽ gãy.”
“Tâm bất chính, kiếm bất thuận.”
“Thân còn, đạo còn. Thân mất, đạo mất.”
Diệp Linh nghe từng câu, từng chữ, khắc cốt ghi tâm.
Thời gian lặng lẽ trôi đi.
Ngoài kia, thiên hạ cuộn trào mây gió, các tông môn rục rịch điều binh, nhưng Hoa Vân vẫn dưỡng thương trong im lặng.
Một ngày nọ.
Hoa Vân mở mắt, ánh nhìn sắc bén như kiếm.
Khí tức trên người hắn ngưng tụ như nước chảy thành sông, không còn yếu ớt như trước, cũng không còn sự bốc đồng của quá khứ, mà ẩn giấu một luồng sắc bén lạnh thấu xương.
“Diệp Linh.”
“Dạ!” Diệp Linh đứng dậy, mắt sáng rực.
Hoa Vân chậm rãi đứng lên, nhìn ra ngoài khe núi:
“Đã đến lúc… ta trở lại.”
Gió gào qua núi, mây đen cuộn trào.
Một Hoa Vân mới, bước ra từ máu lửa và cô đơn, nghênh đón gió bão của tu chân giới.
nGiữa lúc Hoa Vân vừa rời hang, một cảnh tượng quái dị đập vào mắt.
Không phải đám tông môn, không phải truy sát, cũng không phải âm mưu.
Mà là, toàn bộ khe núi, toàn bộ khu vực quanh hắn, đều đã bị phong ấn thành một khu cấm địa tự lúc nào.
Đất trời u ám, gió ngừng thổi, mây ngừng trôi.
Một tấm bia đá to lớn cắm chặt giữa khe núi, trên đó khắc bốn chữ máu đỏ:
“Vực Vong Ưu Địa.”
Hoa Vân bước đến gần, ánh mắt lạnh đi.
Một âm thanh như đến từ cõi chết vang lên bên tai:
“Bước vào đây… không còn lối về.”
Hoa Vân siết chặt nắm đấm.
Nhưng hắn không lùi.
Hắn đã quá quen đối mặt với tuyệt vọng.
Hắn bước vào.
Ngay giây phút đó, thế giới biến đổi.
Không còn đất trời.
Không còn phương hướng.
Chỉ còn vô tận”
Hoa Vân vừa bước ra khỏi khe núi, chưa kịp đặt chân xuống đất bằng, trước mặt đã xuất hiện mấy chục đạo quang ảnh.
Mười mấy tên tu sĩ áo choàng đen đứng thành hàng, sát khí lượn lờ như dao.
Kẻ dẫn đầu là một tên trung niên mặt sẹo, trên áo lấp lánh phù hiệu của Băng Tâm Các, một nhánh phụ thuộc vào Vô Thượng Cung.
Hắn nheo mắt, cười lạnh:
“Ngươi là Hoa Vân? Nợ cũ nợ mới, hôm nay thanh toán một lượt!”
Hoa Vân thản nhiên:
“Ta trị thương mấy tháng, ra ngoài lại gặp chó điên sủa nhặng?”
Tên trung niên sầm mặt.
Một tu sĩ khác gào lên:
“Đừng nhiều lời! Bắt hắn về giao cho các chủ!”
Ầm!
Đám tu sĩ nhất tề lao tới.
Gió rít, linh lực chấn động cả khe núi, đá vụn bay tán loạn.
Diệp Linh tay cầm kiếm định lao ra, nhưng Hoa Vân nhẹ giơ tay ngăn lại.
Chỉ thấy hắn bước thẳng về phía trước, áo bào nhuốm máu bay phần phật trong gió.
Một cước giẫm xuống.
Ầm!!
Mặt đất nứt toác.
Một quyền tung ra.
Ầm!!
Một tu sĩ bay ngược ra sau, máu tươi phun thành vòi.
Tên trung niên mặt sẹo biến sắc:
“Không thể nào! Hắn trọng thương cơ mà!”
Hoa Vân chậm rãi:
“Kẻ nào nói ta còn trọng thương…?”
Hắn vung tay.
Ầm ầm ầm!!
Trong tích tắc, năm sáu tên tu sĩ bị đánh bật, máu nhuộm đỏ đất.
Tên trung niên gầm lên, hai tay kết ấn, bày ra một trận pháp nhỏ giữa không trung.
“Đại Băng Phong!”
Không khí quanh khe núi lập tức trở nên lạnh buốt, băng sương ngưng tụ thành mũi nhọn lao tới.
Hoa Vân hừ lạnh:
“Trò mèo.”
Hắn bước tới, một tay xé nát băng trận trong chớp mắt.
Ầm!!
Tên trung niên trợn tròn mắt, còn chưa kịp phản ứng thì một quyền như chẻ tre giáng xuống.
Ầm!!
Hắn gục ngay tại chỗ, mặt mũi bầm dập không ra hình người.
Hoa Vân phủi tay, lướt mắt nhìn những kẻ còn lại.
“Có ai không phục?”
Đám tu sĩ còn lại mặt mày tái mét, run rẩy lùi lại.
Không ai dám hó hé.
Diệp Linh phía sau nhìn bóng lưng Hoa Vân, đôi mắt sáng rực.
Ánh kiếm trong lòng nàng cũng dần sắc bén hơn, bởi vì sư phụ nàng, chưa từng cúi đầu trước gió bão!
Hoa Vân vừa dứt lời “Có ai không phục?” ánh mắt sắc như đao lướt qua đám tu sĩ.
Đám người rụt cổ, không ai dám thốt nửa chữ.
Ngay khoảnh khắc ấy,
Ầm!!
Một đạo kiếm quang như trời long đất lở từ xa xé toang không gian lao tới.
Hoa Vân chỉ kịp cau mày, thân hình bị chấn bay ra ngoài cả trăm trượng, va đập vào vách đá dựng đứng!
Ầm ầm ầm!!
Đá vụn rơi xuống, bụi mù mịt.
Mặt đất nứt nẻ, máu tươi tràn ra nơi Hoa Vân bị ép xuống.
Một giọng nói lạnh như băng vang lên giữa không trung:
“Một phế vật chưa đủ ba phần thực lực mà dám kêu ngạo?”
Một bóng người áo lam từ trên trời đáp xuống, kiếm trong tay lóe sáng.
Chính là một vị trưởng lão của Vạn Kiếm Tông!
Lúc này, đám tu sĩ áo đen mặt mày sáng rỡ như được cứu mạng, nhanh chóng nép sang hai bên.
Diệp Linh thất kinh:
“Sư phụ!!”
Nàng lao tới, nhưng một luồng kiếm khí vô hình đã ngăn lại.
Hoa Vân lảo đảo đứng dậy, máu trào ra khóe miệng, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Vị trưởng lão Vạn Kiếm Tông thản nhiên:
“Ở nơi này, mạng của ngươi, ta lấy hay tha đều được. Hoa Vân, ngươi cho rằng chỉ dựa vào chút tu vi rách nát liền có thể tung hoành thiên hạ sao?”
Hoa Vân nắm chặt nắm tay, gân xanh nổi lên.
Hắn không nói được một lời phản bác.
Chỉ có thể cúi đầu, thở dốc.
Lần đầu tiên, sau bao nhiêu kiêu ngạo, Hoa Vân bị người ta đánh thẳng vào mặt mà không thể chống đỡ.
Mưa bụi lất phất bay.
Áo bào của hắn dính máu, lạnh lẽo đến tận xương.
Vị trưởng lão lạnh giọng:
“Cho ngươi ba tháng. Nếu ba tháng sau còn dám xuất hiện trước mặt ta, ta không giết ngươi, tự ngươi tìm cái chết.”
Dứt lời, bóng lam hóa thành kiếm quang rời đi, như chưa từng tồn tại.
Trong khe núi chỉ còn lại tiếng gió rít, và một Hoa Vân thất bại lần đầu tiên.
Diệp Linh vội vã chạy tới, ôm lấy Hoa Vân đang quỳ một gối xuống đất, nước mắt trào ra:
“Sư phụ… Sao người lại chịu nhục như vậy? Chúng ta bỏ đi, được không?”
Hoa Vân cười nhạt, máu đỏ nhuộm cả khóe miệng, ánh mắt tối tăm.
Hắn giơ tay, nhẹ nhàng lau giọt nước mắt trên mặt nàng, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn bình thản:
“Diệp Linh, nhớ lấy…”
“Ngẩng đầu khi ngươi thắng, cúi đầu khi ngươi yếu.
Người thắng được thiên hạ, không cần cãi. Người thua, cãi cũng vô ích.”
Diệp Linh siết chặt tay hắn, run rẩy:
“Nhưng… nhưng sư phụ, người đã rất mạnh rồi!”
Hoa Vân cười thảm:
“Mạnh, cũng chỉ mạnh hơn rác rưởi. Gặp thật sự cao thủ… chỉ như con chó rách.”
Mưa càng lúc càng nặng hạt.
Diệp Linh ôm chặt lấy hắn, nước mắt hòa với nước mưa.