Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
xuyen-nhanh-thai-tu-tro-lai-tien-nu-dung-lua-ta.jpg

Xuyên Nhanh: Thái Tử Trở Lại, Tiên Nữ Đừng Lừa Ta

Tháng 2 21, 2025
Chương 380. Cải biến thế giới, quy tắc chi lực ( đại kết cục )! Chương 379. Song thần chi chiến, kinh thiên động địa ( bên dưới )!
57979e697f94e02454388c65728c05ef

Biên Tạo Công Pháp, Đồ Nhi Luyện Thành Ma Đầu Rồi ?

Tháng 1 22, 2025
Chương 258. Phi thăng lên trời Chương 257. Thiên ma
gia-toc-tu-tien-khi-van-he-thong-xung-ba-tu-chan-gioi.jpg

Gia Tộc Tu Tiên: Khí Vận Hệ Thống Xưng Bá Tu Chân Giới

Tháng 2 1, 2026
Chương 123: Bí cảnh sụp đổ Chương 122: Hỗn chiến bộc phát
ta-bay-tuoi-lien-thanh-to-su-gia.jpg

Ta Bảy Tuổi Liền Thành Tổ Sư Gia

Tháng 1 23, 2025
Chương 627. Đại kết cục Chương 626. Tịch diệt thiên tai, thời gian cuối cùng
chieu-nguc-hanh-hinh-tram-nam-xuat-the-vua-vo-dich

Chiếu Ngục Hành Hình Trăm Năm, Xuất Thế Vừa Vô Địch

Tháng 10 15, 2025
Chương 1675: Tiêu diệt Cửu Tinh Chủ Thần (đại kết cục) Chương 1674: Cơ duyên to lớn
ta-la-lao-am-buc-tat-ca-moi-nguoi-deu-nghi-chem-ta.jpg

Ta Là Lão Âm Bức, Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Chém Ta

Tháng 1 24, 2025
Chương 476. Đại kết cục, thành vì Chân Thần Chương 475. Kinh khủng thần cấp thiên phú: Thành thần thể chất
truong-sinh-bat-tu-ta-chi-luyen-cam-thuat

Trường Sinh Bất Tử: Ta Chỉ Luyện Cấm Thuật

Tháng 10 18, 2025
Chương 1134 Chương 1133
linh-kiem-ton.jpg

Linh Kiếm Tôn

Tháng 1 19, 2025
Chương 5424. Đại kết cục (2) Chương 5423. Đại kết cục (1)
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 433: Khế ước sinh tử
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 433: Khế ước sinh tử

” Một người khàn giọng.

ẦM!!!

Động thứ bảy nứt ra. Một cỗ phong ấn vỡ nát. Ánh sáng rực lên như nhật nguyệt bị bóc trần.

“Ngươi không nên mở cái đó.” Một giọng vang lên từ hư không.

Hoa Vân không nhìn, chỉ nhếch môi:

“Ta chưa từng làm điều nên làm.”

Diệp Linh vẫn im lặng. Tay nàng rớm máu, nhưng mắt nàng vẫn sáng.

Không ai hỏi nàng có sợ không.

Vì người đi trước chưa từng lùi.

Gió ngừng. Nhưng trời chưa sáng.

Tranh bị lấy. Hắn quay lưng. Bỏ lại mười tám người quỳ.

Không ai dám ngẩng đầu.

“Tranh đã lấy. Động đã phá. Nhưng trời vẫn chưa sáng.

Hoa Vân bước đi. Mỗi bước như giẫm lên mặt trời chưa mọc, đạp gió mà qua, chẳng để lại tiếng vang.

Diệp Linh theo sau, áo lam nhuốm bụi đá, mắt chưa từng rời lưng hắn.

Trên bầu trời, một đạo phù văn rực cháy, hóa thành thanh âm trầm trầm:

“Kẻ lấy tranh, nếu không hoàn trả, sẽ bị mười hai tông truy cùng diệt tận.”

Hoa Vân không nhìn, không nói.

Chỉ giơ tay lên, tung ra một chiếc ngọc giản, rơi giữa không trung, bức tranh không hề động.

Ngọc giản vỡ. Một đạo tử khí bùng lên. Là khí tức từ Tử Vân Tông.

Mười hai tông môn lặng đi.

Người động thủ… lại là một trong chính họ.

“Tranh ta lấy, mạng ta giữ. Nhưng kẻ đầu tiên tìm đến…” Hắn liếc mắt nhìn thẳng trời cao, “…phải chết.”

Lời chưa dứt, bầu trời rền vang.

ẦM!!!

Một vị trưởng lão từ Vạn Kiếm Tông giáng xuống. Áo bào chưa chạm đất, kiếm đã rút.

“Ngông cuồng!”

Một kiếm hóa vạn. Kiếm khí bao phủ mười trượng.

Hoa Vân không né, không lùi.

“Ta ngông, ngươi chết.”

ẦM!!!

Một tiếng vang. Trưởng lão rơi xuống, thân thể chia làm bảy đoạn.

Mười một tông còn lại:

“…”

Không ai động. Không ai nói.

Không vì hắn mạnh.

Mà vì hắn dám.

Gió lại nổi. Nhưng không ai còn đứng trước mặt hắn.

“Gió vẫn gào thét giữa thung lũng.

Hoa Vân đứng thẳng giữa trời, tay nắm chặt bức tranh, mắt lạnh như băng.

Diệp Linh nép sau lưng hắn, bàn tay nhỏ run lên.

Lúc này, một lá phù lặng lẽ rơi xuống trước mặt hắn, ánh sáng từ nó chiếu ra một dòng chữ to rõ:

“Ngông cuồng tự diệt, kẻ vọng tưởng chống lại đạo lý, dù mạnh đến đâu cũng chỉ là rác rưởi.”

Chưa kịp phản ứng, một đạo ánh sáng vàng kim từ xa phóng tới như sét đánh, trực diện vả thẳng lên mặt Hoa Vân.

PA!!!

Tiếng vang giòn rã, Hoa Vân thân thể lảo đảo, bước chân trượt dài hơn trượng, máu tươi vương khóe môi.

Mười hai tông môn, từng ánh mắt băng lãnh, từng bàn tay âm thầm vận khí.

Không ai nói gì, chỉ im lặng nhìn hắn, như nhìn một đứa trẻ phạm lỗi.

Một lão giả áo xám từ trong đám người chậm rãi bước ra, thanh âm như đinh đóng cột:

“Thế gian có đại đạo, người người đều phải thuận theo.

Kẻ nào ngạo mạn, kẻ đó nghịch lý, kẻ nghịch lý… thì chết dưới thiên lý!”

Hoa Vân lau máu nơi khóe miệng, gương mặt không còn sự ngạo nghễ như trước.

Mắt hắn âm trầm, trầm đến cực điểm.

Diệp Linh run rẩy nhìn hắn, nhỏ giọng:

“Sư phụ… chúng ta… phải làm sao?”

Hoa Vân nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

Ánh mắt hắn quét qua từng tông môn, rồi cúi đầu.

Lần đầu tiên, hắn không nói đạo lý.

Lần đầu tiên, hắn không phản bác.

Chỉ là, cúi đầu.

Không phải phục tùng.

Mà là, tạm thời nhẫn nhịn.

“Rất tốt.

Trong tiếng gió rít, một đạo ánh sáng ngưng tụ thành một tấm phù cổ xưa bay tới, khắc ba chữ “Sinh Tử Khế”.

Một vị trưởng lão áo tím từ trong hàng ngũ bước ra, lạnh lùng tuyên bố:

“Hoa Vân, ngươi kiêu ngạo vô lối, trái nghịch đạo lý, nay liên minh các tông nghị quyết

hoặc lập khế ước sinh tử với Thiên Nhất Các, hoặc… phế tu vi, đuổi khỏi tu chân giới!”

Âm thanh không lớn, nhưng như tiếng sấm nổ vang giữa đầu mọi người.

Mặt đất run rẩy, mưa gió táp vào mặt từng nhát từng nhát.

Diệp Linh ngẩng đầu, đôi mắt long lanh tràn đầy lo lắng.

“Sư phụ… đừng…!”

Hoa Vân ngẩng đầu nhìn trời, nhìn qua ánh mắt khinh miệt của từng vị tông chủ, nhìn qua ánh mắt băng lạnh của đệ tử các phái.

Một thoáng im lặng.

Hắn cười nhạt, nụ cười mang theo bi thương lạnh lẽo.

“Khế ước sinh tử?”

“Tốt… rất tốt…”

Hắn không chối từ, cũng không tranh luận.

Chỉ vươn tay ra, xé tấm phù, để ánh sáng u ám của khế ước bám lên thân thể.

Ầm!

Một luồng khí tức nặng nề trùm lên hắn, như gông xiềng vô hình khóa chặt linh hồn và đạo tâm.

Ngay lúc đó, trưởng lão Thiên Nhất Các tiến lên, vung tay điểm một chỉ vào trán Hoa Vân, đánh dấu ấn ký sinh tử.

“Từ nay về sau, sống chết của ngươi, phải chịu một phần do Thiên Nhất Các quyết định!”

Mưa gió vẫn đổ.

Hoa Vân chỉ im lặng, không phản kháng.

Diệp Linh ôm chặt lấy hắn, nước mắt hòa cùng nước mưa:

“Sư phụ… xin người… đừng… chịu nhục…”

Hoa Vân xoa đầu nàng, thấp giọng, giọng khản đặc:

“Nhẫn… để sống.

Sống… để trả…!”

Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh như băng.

Dưới cơn mưa lớn, hắn gằn từng chữ, tựa như thề độc:

“Thiên đạo không dung ta, ta liền phá thiên đạo.

Nhân đạo không dung ta, ta liền diệt nhân đạo!”

Trận mưa chưa dứt.

Dưới cơn mưa như trút nước, một vị trưởng lão Huyết Ma Giáo bước ra, giọng âm trầm:

“Hoa Vân, muốn giữ mạng, chỉ lập khế ước thôi chưa đủ.”

“Từ nay về sau, gặp đệ tử Huyết Ma Giáo, phải thi lễ ba lần. Thấy trưởng lão, phải quỳ một quỳ!”

Một đạo khí cơ bức người ép xuống, vô hình như một tòa núi nặng ngàn cân.

Hoa Vân đứng lặng, tay siết chặt thành quyền.

Diệp Linh run rẩy, khuôn mặt tái nhợt.

Ngay lúc đó, trưởng lão Kim Ô Điện cũng tiến lên, cười lạnh:

“Chưa hết.”

“Kẻ từng phản kháng mệnh lệnh liên minh, phải khắc chữ ‘Tội’ trên trán, mỗi ba tháng trình diện một lần trước điện nghị sự!”

Ầm!

Lời vừa dứt, toàn trường chấn động.

Không khí ngột ngạt đến mức không ai dám thở mạnh.

Ánh mắt đệ tử các tông lạnh lùng, khinh miệt, cười cợt.

Một số tông chủ khác cũng gật đầu phụ họa, không một ai lên tiếng bênh vực.

Hoa Vân như một con thú bị dồn đến chân tường.

Hắn ngước lên.

Ánh mắt lạnh như băng sương, trơ trọi giữa trời đất.

Mỗi chữ, hắn gằn từng tiếng:

“Được…

Các ngươi muốn, ta liền…”

Vừa dứt câu, hắn giơ tay lên, tự mình vẽ một chữ ‘Tội’ bằng máu lên trán.

Không ai ép.

Không ai cưỡng bức.

Hắn tự nguyện, nhưng mỗi nét vẽ đều khắc sâu vào xương máu, đau đến tận linh hồn.

Diệp Linh ngã quỵ, khóc không thành tiếng.

Ánh mưa che lấp hết thảy.

Mưa không ngừng trút xuống.

Ánh mắt Hoa Vân khép hờ, như khắc ghi từng khuôn mặt cười lạnh kia vào tận tâm can.

Không một ai hay biết

trong khoảnh khắc ấy, trong đáy lòng một kẻ gãy nát, một ngọn lửa còn đáng sợ hơn lôi đình đang âm thầm nhen nhóm.

Ầm!!!

Giữa lúc tất cả còn đang dương dương tự đắc, một tiếng nổ kinh thiên vang vọng.

Không trung rách toạc, một đạo hào quang đỏ rực như huyết hải tràn ngập, từ xa xa lao tới.

“Ầm ầm,”

Cả đại địa run rẩy.

Trong tiếng xé gió chói tai, một đội ngũ mặc áo bào tím đen, cờ xí tung bay, khí thế cuồn cuộn tiến đến.

Dẫn đầu là một lão giả thân mặc chiến giáp, khí thế đè ép thiên địa.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt như lôi điện quét qua, sát khí bừng bừng.

Tiếng nói trầm đục vang vọng khắp bốn phương:

“Từ nay trở đi, Huyền Âm Giáo ly khai liên minh!”

“Ai dám ngăn cản, giết!”

ẦM!!!

Một trưởng lão Vạn Kiếm Tông phản ứng đầu tiên, vừa nhấc kiếm đã bị một luồng huyết quang xuyên thủng, nổ thành huyết vụ giữa trời!

Tiếng kinh hô vang dậy.

“Huyền Âm Giáo… điên rồi sao!?”

“Chúng muốn làm phản!?”

“Không lẽ liên minh đã không còn cứu nổi?”

Mưa gió điên cuồng, sát khí bừng bừng.

Một số tông môn nhỏ lập tức lùi ra xa, ánh mắt nhìn nhau đầy cảnh giác.

Liên minh vốn chằng chịt quyền lực đan xen, lúc này như bầy rắn mất đầu.

Hoa Vân nhìn cảnh tượng ấy, tay nắm chặt, ánh mắt tối sầm.

Diệp Linh thấp giọng thì thào:

“Sư phụ… mọi thứ… sắp thay đổi rồi sao?”

Hoa Vân không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn bầu trời.

Mưa to gió lớn… chỉ mới bắt đầu.

Trong hỗn loạn, Hoa Vân đứng trước cửa quán trọ cũ, áo bào tung bay giữa trận mưa tầm tã, ánh mắt trầm tĩnh nhìn khắp cảnh tượng đổ nát trước mắt.

Diệp Linh tay ôm chặt lấy tay áo hắn, giọng ngây thơ run rẩy:

“Sư phụ… chúng ta có nên đi không?”

Hoa Vân khẽ thở dài, mặt mũi lộ ra vài phần tang thương, nhưng vẫn không quên nói đạo lý:

“Nhân tâm như nước, thời thế như gió. Người tu hành, nên thuận đạo, không thuận người.”

Diệp Linh mắt tròn xoe, nghe không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Ngay lúc này, một đám tu sĩ áo đen vọt đến, người cầm đầu quát:

“Hoa Vân! Ngươi tự xưng thanh cao, nay thiên hạ đại loạn, còn ngồi mát uống trà! Có còn xứng gọi là tu sĩ không!?”

Tiếng quát vang trời, từng chữ đập thẳng vào mặt Hoa Vân như tát nước.

Mấy kẻ đi theo cười lạnh:

“Nói đạo lý thì giỏi lắm, lúc loạn sao không ra mặt đi cứu người!?”

“Một bụng sáo rỗng mà tưởng mình thánh nhân à?”

Hoa Vân mặt cứng đờ, khí thế nháy mắt rơi xuống tận đáy.

Diệp Linh thấy vậy, vô thức níu tay áo hắn chặt hơn, ánh mắt đầy lo lắng.

Hoa Vân nắm chặt tay, cố nặn ra vẻ trầm ổn, nhàn nhạt đáp:

“Trượng phu tu hành, không tranh danh lợi, không mượn tay người khác mà tự diệt thân.”

Đám tu sĩ cười lạnh, sát khí bốc lên.

“Không tranh danh lợi? Giờ thiên hạ đổ máu, ngươi núp như chuột!”

“Bằng không… để chúng ta tiễn ngươi về gặp đạo lý của mình nhé!”

ẦM!!!

Một đạo kiếm quang ập tới!

Hoa Vân thân hình loạng choạng tránh né, suýt nữa bị chém trúng đầu.

Diệp Linh hoảng sợ hét lên:

“Sư phụ,!”

Mưa gió như xé nát cả đất trời.

Hoa Vân gầm nhẹ một tiếng, tay áo vung mạnh, bức lui mấy kẻ xông tới.

Ánh mắt hắn lần đầu lộ ra một tia lạnh lẽo:

“Người đời bất tín, đạo lý cũng vô dụng. Nhưng… ta thà chết cũng không theo các ngươi!”

ẦM!!!

Kiếm khí bùng nổ.

Máu văng tung tóe.

Diệp Linh kéo hắn chạy trối chết giữa cơn mưa gió, phía sau tiếng truy sát rền vang.

Mưa cuốn trôi từng vết máu đỏ sẫm dưới chân họ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chi-cao-hoc-vien.jpg
Chí Cao Học Viện
Tháng 1 24, 2025
bat-dau-tien-de-tu-vi-ba-muoi-nam-sau-thu-do-nu-de.jpg
Bắt Đầu Tiên Đế Tu Vi, Ba Mươi Năm Sau Thu Đồ Nữ Đế
Tháng 2 7, 2026
ngo-tinh-nghich-thien-tam-tuoi-sang-tao-tien-phap-khiep-so-hoang-thuong.jpg
Ngộ Tính Nghịch Thiên: Tám Tuổi Sáng Tạo Tiên Pháp, Khiếp Sợ Hoàng Thường
Tháng 2 8, 2025
deu-coi-ta-la-the-than-ta-lay-tien-lien-di-nguoi-khoc-cai-gi
Đều Coi Ta Là Thế Thân, Ta Lấy Tiền Liền Đi Ngươi Khóc Cái Gì
Tháng 12 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP