Chương 432: Nhân tố biến thiên
Mà là chính chúng ta đưa hắn thành nhân tố biến thiên…”
“Có điều, nếu không xử lý hắn triệt để, đợi hắn lập tông, tụ thế, tập đồ tử đồ tôn…”
“Chúng ta không chỉ đối đầu một người. Mà là đối đầu một hệ!”
Bên ngoài đại điện, hơn ba mươi đạo khí tức đang tụ hội từ các nơi:
Nguyệt Hoa Cốc, Ma Vực Thần Cung, Kiếm Vân Tông, Thiên Nhất Các… đều đã có động.
“Hắn đang tách chúng ta ra từng tông một, thử giới hạn của từng phe…”
“Lần này không còn là chuyện của Hoa Vân.”
“Là chuyện của tất cả chúng ta.”
Tại Cổ Kiếm Tông, điện nghị sự.
Một đêm dài, đèn dầu lập lòe.
Các trưởng lão ngồi xếp bằng, ai nấy sắc mặt ngưng trọng.
Giữa điện, một tấm bia đá cổ đổ nghiêng, trên bia, hai chữ “Luân Thường” đã rạn vỡ.
Trưởng lão Thanh Giác thở dài:
“Tu chân giới vốn dựa vào đạo lý mà tồn tại. Tôn ti hữu trật, trên kính dưới nhường. Nay… tất cả đều đang mục nát.”
Một vị trưởng lão trẻ tuổi giận dữ:
“Một Hoa Vân thì làm được gì?! Chẳng qua là các tông môn lớn nhỏ tự rối ren, kẻ muốn quyền, kẻ muốn danh, kẻ lại muốn dẫm nát đạo lý dưới chân!”
Trưởng môn Cổ Kiếm Tông trầm giọng:
“Không thể trách một người.
Luân thường đạo lý suy đồi, tu chân giới này vốn đã sinh ra căn bệnh từ lâu.
Hoa Vân chẳng qua chỉ là kẻ đẩy nhanh bệnh trạng.”
Uất ức, phẫn nộ, bi ai.
Không phải vì Hoa Vân cường đại.
Không phải vì các tông môn tranh chấp.
Mà vì: những giá trị từng dựng nên thiên đạo đã tự mình rệu rã.
Một vị trưởng lão chợt lên tiếng, lạnh băng:
“Nếu không thể giữ vững luân thường, vậy giết hắn để tế đạo lý.”
“Giết một người, để nhắc cả tu chân giới: thiên đạo còn tồn!”
Tất cả trầm mặc.
Giết người để giữ đạo.
Không giết, đạo tự sụp.
Lựa chọn nào… cũng đồng nghĩa với tự tay đâm vào tim tu chân giới.
Ngay lúc ấy, ngoài điện vang lên một tiếng sét xé trời!
Một đạo nhân áo trắng, tóc đen tung bay, đứng thẳng giữa cơn giông, Hoa Vân.
Ánh mắt hắn không phẫn nộ, không ngạo mạn, chỉ là nhàn nhạt:
“Các ngươi nói luân thường đạo lý? Vậy từ khi nào nó chỉ còn là cái cớ để trấn áp kẻ yếu?”
“Nếu đạo đã thối nát, chẳng thà… đập nát nó.”
Gió thổi tắt hết đèn trong điện.
Một đêm, tu chân giới mất đi ánh sáng cuối cùng của luân thường đạo lý.
Tại Linh Hư Cốc, Đàm Luận Tràng
Mười ba vị trưởng lão từ các đại tông môn hội tụ, quanh một vòng linh trận hình bát quái. Giữa trận, là một tấm linh phù rạn nứt, biểu tượng “Tôn Sư Trọng Đạo”.
Trưởng lão Thiên Nhất Các đứng lên, dằn giọng:
“Từ xưa đệ tử phục tùng sư phụ, kính trên nhường dưới. Nay đệ tử cãi lời, nghi kỵ sư môn, còn dám phế bỏ sư mệnh… thì còn là tu chân giới sao?”
Trưởng lão Huyết Ma Giáo ngạo nghễ phản bác:
“Sư phụ truyền đạo, dưỡng đức. Nhưng nếu truyền sai đạo, dưỡng tà đức, thì có nên tôn không?”
“Luân thường không phải xiềng xích, là ánh đuốc dẫn đường. Nhưng đuốc tắt rồi, lửa sai rồi, thì phải đốt lại!”
Trưởng môn Bách Thảo Môn nhíu mày:
“Kẻ giết thầy, phản tông, hủy đạo… chính là Hoa Vân. Tôn ti, thầy trò, tông môn… hắn đều không giữ. Vậy hắn còn là người của tu chân giới?”
Một vị trưởng lão từ Kim Ô Điện gằn giọng:
“Không phải hắn không giữ, mà là cái được gọi là ‘tôn ti’ ấy đã mục ruỗng. Sư phụ lợi dụng đệ tử, trưởng lão ép buộc môn nhân, lấy quyền che lý… vậy có gì đáng giữ?”
Lời qua tiếng lại, không ai nhường ai.
Bốn đại đạo lý trong tu chân giới bị đem ra mổ xẻ:
1. Tôn Sư Trọng Đạo, Có còn đúng khi sư đồ trở thành công cụ lợi dụng?
2. Kính Trưởng Từ Tiểu, Khi trưởng giả dùng quyền bức ép kẻ nhỏ, có còn gọi là kính?
3. Lấy Công Viên Tư, Khi tông môn chỉ che chở dòng máu, không màng đúng sai?
4. Giữ Đạo Diệt Tình, Có nên giết người vì đạo, khi chính đạo đã lệch?
Trưởng lão Linh Quang Môn chốt hạ:
“Chúng ta sợ Hoa Vân, không phải vì hắn mạnh.
Mà vì hắn dám xé toạc cái mặt nạ luân lý chúng ta mang mấy trăm năm!”
Một tấm phù cổ bay lên giữa không trung, tỏa ra bốn chữ lớn:
“Đạo lý ai quyết?”
Bầu trời vang sấm.
Luân thường không còn là điều hiển nhiên. Nó trở thành một đấu trường.
Kẻ giữ, chết vì cố chấp.
Kẻ phá, sống trong máu.
Và tu chân giới… chính thức bước vào thời đại mới:
Đạo lý bị xét lại, từng điều một.
Cảnh: Trung tâm Thánh Vực, Vạn Linh Môn
Khi ánh lôi vân còn chưa tan, một đạo thân ảnh mang theo lệnh phù của liên minh xé gió hạ xuống đại điện.
“Hoa Vân! Ngươi lại tới?”
Một đệ tử quát lớn, định ngăn cản.
Hoa Vân không nói, vung tay, một đạo phù rơi xuống.
Ầm!!!
Người kia phun máu bay ngược, đập vỡ ba tầng linh thạch, sống chết không rõ.
“Lệnh của liên minh, không ai được ngăn!”
Giọng hắn lạnh tanh, từng bước tiến vào đại điện Vạn Linh.
Bên trong, Tông Chủ Vạn Linh Môn vừa bước ra thì sát khí đã ập đến.
“Hoa Vân! Ngươi dám”
“Không dám giết, nhưng dám đánh!”
Hắn tung một chiêu Kim Dực Toái Thiên, linh lực vỡ tan, cả đại điện chấn động.
Mười ba vị trưởng lão cùng xuất hiện.
Nhưng lệnh phù thứ hai đã rơi xuống.
“Bất cứ ai động thủ, xử theo tội mưu phản.”
Ngoại cảnh: Đông Hoang, Cửu Tiêu Cung
Một tấm truyền âm phù bay đến tay Tông Chủ Cửu Tiêu.
Chỉ một dòng chữ:
“Hoa Vân, đã bước lên con đường không thể quay đầu. Kẻ nào chắn đường, không chết cũng tàn.”
Mạch truyện ép ngược liên hoàn:
Hoa Vân lật mặt từng tông môn bằng lệnh phù liên minh.
Không ai dám ra tay, vì ra tay là phạm luật.
Hắn ngang nhiên làm những việc không ai dám, không cần giải thích.
Cảnh: Thiên Không Các, Cực Tây Tu Chân Giới
Gió rít gào, mưa như trút. Một thân ảnh áo trắng bước qua từng bậc đá đen lạnh ngắt, phía sau là thiếu nữ áo lục, tay cầm kiếm, mắt ngây thơ nhưng cẩn trọng.
“Là hắn!” Một lão giả trên bệ đá run giọng.
“Hoa Vân đến rồi…”
ẦM!!!
Cánh cửa đại điện bị một cước đá tung. Huyền khí tán loạn, bảo khí rền vang. Hắn không nói gì, chỉ rút ra một đạo phù màu đen:
“Người đứng đầu Thiên Không Các, triệu kiến!”
Trưởng lão hét lớn:
“Ngươi là gì mà dám xông thẳng?”
Hoa Vân quay lại, cười nhạt:
“Ta là người được liên minh cho phép phế người.”
ẦM!!
Một chưởng rơi xuống, trưởng lão gãy bảy xương, phun máu ngã quỵ. Không ai dám động.
Diệp Linh vẫn lặng lẽ bước sau, mắt nhìn quanh, tay nắm chặt thanh kiếm.
Nàng không hỏi. Không ai dạy nàng hỏi.
Đi theo sư phụ, chỉ có thể sống.
Trong đại điện:
Một bức tranh cổ bị lấy ra, Hoa Vân chỉ ngón tay.
“Người vẽ bức tranh này, giao ra.”
Tông chủ gằn giọng:
“Ngươi đang làm gì? Đây là thánh vật của Thiên Không Các!”
Hoa Vân lạnh nhạt nói:
“Thánh vật? Vậy sao liên minh bảo ta hủy nó?”
Bên ngoài mây đen kéo đến, lôi vân tụ hội.
Một vị lão tổ giáng thế, ánh mắt quét qua:
“Ngươi quá giới hạn rồi, Hoa Vân.”
Hoa Vân ngước nhìn, móc ra lệnh phù thứ hai:
“Lệnh đặc biệt, tất cả lão tổ không được can thiệp!”
Gió rít. Diệp Linh khẽ nói:
“Sư phụ… người có chắc không?”
Hoa Vân đáp:
“Ta chưa từng chắc điều gì. Nhưng nếu đã bước vào… chỉ có thể đi tới cùng.”
Gió còn chưa dứt. Người còn chưa ngồi. Trà chưa rót mà sát cơ đã nồng.
Hoa Vân đứng đó, áo trắng phất, lời chưa ra mà ánh mắt đã là lệnh.
Một tu sĩ quỳ xuống. Hắn chưa lên tiếng. Người kia đã run.
Diệp Linh đứng sau, tay chạm chuôi kiếm, gió thổi tóc bay, không hỏi, không nhìn, chỉ đợi một động tác từ người trước mặt.
“Đưa tranh ra.” Hắn nói như gió lạnh, chẳng kèm nặng nhẹ.
“Không có.” Kẻ đối diện vừa dứt câu, thân hình đã lùi ba bước, phun máu.
Không ai thấy Hoa Vân ra tay. Nhưng ba vị trưởng lão đồng loạt biến sắc.
“Tranh… ở trong động thứ bảy…