Chương 431: Trả thù
Hoa Vân chết rồi.”
“Ta, không cần làm người nữa.”
Bầu trời trên thung lũng như tối sầm lại.
Một linh hồn đã đoạn tuyệt với thế gian.
Một ngọn đao chuẩn bị rút ra khỏi vỏ.
Không có sự chần chừ nào.
Khi Hoa Vân bóp nát ngọc bài, toàn bộ thiên địa nơi thung lũng chết khẽ rung chuyển.
Hắc bào lão giả vung tay, một đạo quang trận đen kịt bọc lấy Hoa Vân và Diệp Linh, trong nháy mắt dịch chuyển.
Bên ngoài thung lũng.
Mười mấy đạo lưu quang lao đến
Đều là tu sĩ của các đại tông môn, mặc chiến giáp, tay cầm phù kiếm, thần sắc lạnh lùng.
“Hắn đã hủy thân phận.”
“Từ nay, không còn liên quan đến các tông môn nữa.”
Một vị trưởng lão áo trắng nhíu mày, gằn giọng:
“Nhưng tội nghiệp hắn từng phạm, máu hắn từng đổ… ai sẽ thanh toán?”
Không ai trả lời.
Xa xa, nơi ánh mắt không thể chạm tới.
Một hư ảnh lờ mờ nhìn về hướng thung lũng, trầm giọng:
“Không sao.”
“Kẻ đó… sớm muộn cũng sẽ trở thành lưỡi đao cho trận đại chiến sắp tới.”
“Chúng ta chỉ cần… đợi.”
Trong khi đó.
Hoa Vân và Diệp Linh bị ném vào một vùng đất kỳ lạ
Bầu trời nhuộm đỏ như máu, mặt đất nứt nẻ, từng cơn gió rít lên những tiếng thét gào không rõ hình dạng.
Hắc bào lão giả thong thả nói:
“Từ giờ trở đi, nơi này là nhà của ngươi.”
“Tên ngươi, danh ngươi, thân phận ngươi… đều bị chôn vùi.”
“Chỉ có sát ý… mới được phép lưu lại.”
Diệp Linh run rẩy.
Nàng chưa từng thấy một nơi nào khủng khiếp như vậy.
Áp lực từ thiên địa như muốn nghiền nát thân thể mảnh mai của nàng.
“Sư phụ, chúng ta… còn có thể sống sót sao?”
Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt đã không còn ấm áp.
Chỉ lạnh lùng, chỉ tàn khốc, chỉ trống rỗng như vực sâu.
“Sống?”
“Không có sống.”
“Chỉ có… tồn tại.”
Từ giây phút đó.
Hoa Vân bắt đầu con đường “tồn tại” trong địa ngục sống.
Không liên minh, không tông môn, không thiên đạo che chở.
Chỉ có máu, giết chóc, và một ngày kia, khi lưỡi đao hoàn thành, sẽ được cắm vào bất kỳ kẻ nào cần bị chém.
Xa xa, tại lục tông.
Một bí mật động trời dần lộ ra:
Hoa Vân vốn dĩ chưa từng là “sai lầm” của tu chân giới.
Hắn… vốn là một quân cờ từ đầu.
Một quân cờ đã đến lúc… cần phản chủ.
Ầm ầm ầm!!!
Ngay khi ánh trời đỏ rực chiếu xuống vùng đất chết, một trận pháp cực lớn đột ngột nổ tung, vạn đạo quang mang xuyên phá bầu trời!
Hoa Vân toàn thân đầy máu, kéo Diệp Linh lao ra từ biển lửa, một tay bế nàng, một tay vung kiếm bổ thẳng về phía trước!
“Đi!”
Không có suy nghĩ thừa thãi, không có trăn trở.
Chỉ có một chữ: Chém!
Trên bầu trời.
Hàng trăm tu sĩ các đại tông môn tụ tập, trận thế ngập trời, sát khí ngưng thành thực chất.
“Hoa Vân!”
“Giao ra!”
“Ngươi đã là tội nhân của giới tu chân!”
Hoa Vân cười lạnh, cười điên cuồng.
“Các ngươi muốn mạng ta?”
“Được! Đến lấy!”
ẦM!!!
Kiếm quang hóa thành một con giao long bạc, rít gào ngút trời, chém tan trận thế phía trước!
Diệp Linh ôm lấy hắn, lệ tuôn như mưa.
“Sư phụ… đừng đánh nữa… chúng ta đi thôi!”
“Đi đâu?”
Hoa Vân khàn giọng cười.
“Toàn bộ thiên hạ đều muốn giết ta! Đi đâu cũng thế!”
Ngay lúc đó.
Một đạo thần quang bỗng từ xa bắn tới, như xé rách tầng trời!
Một bóng người áo trắng đứng giữa hư không, tay cầm chiến kỳ cổ xưa, mặt không biểu tình.
“Người của ta đã đến.”
“Hoa Vân, theo ta, cho ngươi con đường sống.”
Không hỏi, không nghĩ, không lựa chọn.
Hoa Vân nhấc kiếm, chém thẳng tới!
ẦM!!!
Bóng áo trắng lùi ba bước, ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng.
“Có cốt khí.”
“Nhưng… vẫn phải chết!”
Trên trời, dưới đất, mưa máu đổ xuống.
Mỗi một giọt mưa đều ẩn chứa một lưỡi kiếm vô hình!
Hoa Vân ngửa mặt hét lớn, linh lực toàn thân bạo phát, quấn lấy Diệp Linh, liều mạng lao xuyên qua tầng tầng sát trận!
“Sống!”
“Chỉ cần còn sống!”
Giữa trời đất chao đảo.
Bàn tay máu me của Hoa Vân nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ lạnh lẽo của Diệp Linh.
Không ai nói gì thêm.
Chỉ có ánh mắt tràn đầy cố chấp.
Chỉ có kiếm khí, cuồng phong, mưa máu, và tiếng rít xé rách bầu trời.
Xa xa, trong đại điện Lục Tông.
Một vị tông chủ thần sắc lạnh lùng:
“Hạ lệnh: Hoa Vân, diệt! Không cần bắt sống!”
“Dám trái mệnh, dám phản chủ, chỉ có thể lấy đầu hắn lập uy!”
Mặt đất rung chuyển.
Chân trời đỏ rực.
Hoa Vân mang theo Diệp Linh, mang theo tất cả oán hận, bất cam, cùng một kiếm, liều mạng xé toang thiên địa!
Đây là Hoa Vân mới.
Không có đạo lý cao xa.
Không còn lý tưởng viễn vông.
Chỉ còn một chấp niệm nguyên thủy nhất, ta sống, kẻ khác chết!
Hoa Vân kéo Diệp Linh xuyên qua khe nứt không gian.
Không còn quay đầu.
Phía sau là lôi hỏa trời giáng, phía trước là vực sâu đen ngòm, toàn bộ thiên địa như muốn nuốt chửng cả hai người.
“Không còn đường lùi nữa.” Giọng hắn khàn đặc, mắt đỏ như máu.
ẦM!!!
Một luồng chưởng lực từ đâu giáng xuống, đập nát toàn bộ không gian phía trước.
Mười mấy thân ảnh hiện ra từ sương mù, là đám sát thủ truy tung lục tông, tu vi ít nhất cũng là Nguyên Anh hậu kỳ trở lên.
“Hoa Vân!”
Một tu sĩ áo đỏ tay cầm phiến tử kim, lạnh lùng nói:
“Liên minh không cần ngươi nữa. Giao đồ, chết cho sạch sẽ.”
“Chết?”
Hoa Vân bật cười.
“Chết thì dễ quá cho các ngươi.”
Hắn đặt Diệp Linh xuống, từng luồng khí tức cực nóng, cực lạnh, cực sát đồng thời bạo phát!
“Ba loại linh căn tạp hợp… Hắn liều rồi!” Một tên tu sĩ hoảng hốt lùi lại.
ẦM!!!
Mặt đất sụp đổ, không gian nứt toác. Hoa Vân xông lên tựa cuồng long, một kiếm đâm thủng bụng kẻ đầu tiên.
“Ta sống, là vì ta không chấp nhận chết theo cái cách các ngươi sắp đặt!”
“Ta giết, là vì ta không quên được những gì các ngươi đã làm!”
Một trận chiến… máu đổ thành sông.
Hai canh giờ sau.
Tám cái xác nằm la liệt trên mặt đất.
Hoa Vân đứng giữa chiến trường, toàn thân run rẩy, không còn phân biệt nổi đâu là máu mình, đâu là máu người khác.
“Sư phụ…”
Giọng Diệp Linh khẽ vang lên. Nàng run rẩy bước lại gần, ánh mắt ướt đẫm nhưng vẫn trong trẻo.
“Ngươi không phải quái vật…”
Hoa Vân khựng lại.
Một lúc sau, hắn mệt mỏi ngồi bệt xuống đất, cười như khóc:
“Không phải quái vật… nhưng cũng không còn là người nữa…”
Trên đỉnh núi xa.
Một lão giả râu dài, tay cầm ngọc phù, nhếch mép:
“Cuối cùng… Hắn cũng bước vào đường không thể quay đầu.”
Thiên Không Các, đại điện trung tâm.
Tiếng chuông vang lên ba lần, các trưởng lão từ bốn phương tụ hội.
Không khí nặng nề đến mức khiến cả những tu sĩ Hóa Thần cũng phải nín thở.
Trên đại điện, một lão giả tóc trắng ánh lam đứng dậy, giọng nói như sấm cuộn:
“Lục Tông năm xưa lập minh ước không động binh, không tranh quyền, không can dự nội giới. Nhưng hôm nay, mọi giới tuyến đã bị phá.”
Thái Huyền Tông, Kim Ô Điện, Cửu Tiêu Cung, Địa Sát Môn, U Minh Cốc, Long Hồn Tôngđều có người hiện diện.
Lúc này, một trưởng lão của Địa Sát Môn đập bàn đứng dậy:
“Các ngươi cứ truy giết một tên tu sĩ vô danh! Còn Thiên Không Các chúng ta thì sao? Bị kéo vào vòng xoáy không rõ địch ta!”
“Kẻ đó là con cờ, nhưng ai là người chơi cờ?!”
Một trưởng lão khác thuộc Cửu Tiêu Cung lạnh lùng lên tiếng:
“Ta chỉ biết, kể từ khi Hoa Vân bắt đầu nhận lệnh, liên tục có người chết. Không chết vì hắn, thì cũng chết vì lệnh.”
Không ai nói gì.
Lúc này, một lệnh phù cổ xưa được đặt giữa đại điện.
Đó là di vật của Mạc Kình, tông chủ đã chết bí ẩn, người từng giữ chức tổng chủ liên minh.
Tấm lệnh phù chỉ có một câu:
“Hắn là nhân, nhưng chúng ta mới là quả.”
Toàn bộ đại điện lặng ngắt.
Một lão giả của U Minh Cốc mím môi:
“Không phải Hoa Vân thay đổi tu chân giới.