Chương 430: Hủy bỏ tên
“Ta là Hạ Bạch Thủ.”
Hoa Vân quỳ xuống, phun ra một ngụm máu đen.
“Không ai ép ta. Ta muốn như vậy.”
“Không ai cần ta sống. Ta sống là để đòi lại cho kẻ khác.”
Và rồi… những tông môn đến, chỉ đứng nhìn. Không ai xuất thủ. Không ai bước lên.
Vì người trước mặt không còn là Hoa Vân nữa.
Cũng không phải Hạ Bạch Thủ.
Mà là một thứ không ai có ngôn từ để gọi tên.
Diệp Linh cuối cùng rút kiếm. Nhưng không phải để giết, mà để tự rạch lòng bàn tay mình, nhỏ máu vào lò luyện đã vỡ.
“Dù là ai… ta theo người.”
Trong khoảnh khắc ấy, bầu trời không có lôi đình. Không có pháp trận. Không có ai can thiệp.
Chỉ có một lò luyện tắt lửa… và một thứ đã tỉnh dậy.
Một ngày sau. Trong một thung lũng mù sương.
Diệp Linh nằm bất động. Bên cạnh nàng là lò luyện nứt vỡ, tro tàn khô cứng như đã hóa đá.
Hoa Vân ngồi dựa vào vách đá, mắt nhắm hờ. Không thi khí. Không linh áp.
Như một phàm nhân.
“Ngươi gọi hắn dậy…”
“Nhưng ngươi không có quyền khống chế hắn.”
Đó là lời của kẻ đang đứng trước Hoa Vân, một nữ tu áo xám, mặt bịt lụa đen, đến từ Thánh Vực.
“Thứ trong lò không phải đan. Là tàn niệm của một cổ tu, đã bị toàn giới truy sát hơn một ngàn năm trước.”
“Ngươi… đã mang hắn về.”
Hoa Vân không phản bác. Hắn cười.
“Ta đâu cần khống chế hắn. Hắn không giết ta, thế là đủ.”
Nữ tu áo xám không cười, nhưng giọng nói dần lạnh lại:
“Vậy ngươi có biết ai là người đã phong trí ngươi lần đầu không?”
“Không phải liên minh. Không phải tông môn. Mà chính là hắn.”
Hoa Vân mở mắt. Nhưng trong mắt hắn… là ánh sáng màu hoàng thổ, không phải linh quang của người tu đạo.
“Hắn không muốn ta nhớ.”
“Ta không cần nhớ.”
“Chỉ cần… còn sống.”
Cùng lúc đó, từ lò luyện cũ vang lên tiếng lách tách, như xương vỡ.
Một ngón tay bằng đá tro bò ra từ trong tro tàn.
“Một ngón thôi… cũng đủ giết mười Kim Đan.”
Nữ tu áo xám nói xong, lập tức biến mất.
Không phải vì sợ. Mà vì nhiệm vụ đã xong: cảnh báo.
Trong tĩnh mịch, Diệp Linh mở mắt.
“Sư phụ… hắn là ai?”
Hoa Vân nhẹ giọng:
“Là ta.”
“Cũng không phải ta.”
“Hắn từng là Hoa Vân trước ta, chết trong lò, sống lại trong máu ta.”
“Ta mang hắn về, giờ… ta phải đi cùng hắn.”
Một đạo hắc khí bốc lên từ trong tro, không mang sát ý.
Chỉ là… cái giá của ký ức đã trở lại.
Lúc này, bên ngoài thung lũng, một toán tu sĩ áo lam mang phù hiệu của Thái Huyền Tông lặng lẽ hạ xuống.
Người dẫn đầu là một nữ tu tên Tô Nhược, ánh mắt sắc bén, trên tay cầm một lệnh bài khắc rõ:
Thái Huyền Tróc Lệnh.
“Hoa Vân, ngươi là người từng chịu ân của Thái Huyền.”
“Cũng là người mang mầm họa về nhân giới.”
“Không liên quan đến cổ tu, không liên quan đến ngoại vực, nhưng ngươi đã phá giới luật.”
“Chúng ta… không thể tha thứ nữa.”
Hoa Vân đi ra từ vách đá, tay không cầm binh khí, mắt đã đổi màu đen nhạt, không phải tẩu hỏa, mà là đã chạm tầng khác.
“Ta không muốn đánh.”
Tô Nhược đáp:
“Không phải muốn hay không, là mệnh lệnh từ các tông chủ.”
Cùng lúc đó, từ bốn phía, khí cơ kéo đến:
Một trưởng lão Vạn Kiếm Tông, khí thế như kiếm sơn.
Một tu sĩ Ngọc Hư Cung, thần sắc âm lãnh.
Một nữ giả Băng Tâm Các, đạm mạc như sương tuyết.
Và một người từ Thiên Đạo Tông, chỉ đứng yên, không nói một lời, nhưng khiến mặt đất nứt vỡ.
Diệp Linh chắn trước mặt Hoa Vân:
“Hắn chưa làm gì cả!”
Tô Nhược không lay động:
“Hắn chưa làm. Nhưng từng có ý. Từng bị điều khiển. Từng là cánh cửa cho tai họa. Đó đã là tội.”
Hoa Vân nhìn bốn phía. Không cười. Không tránh.
“Nếu vậy… thử xem các người đủ sức ép ta không.”
Một trận chiến nữa lại bắt đầu.
Nhưng lần này… không có lệnh từ liên minh.
Chỉ có các tông môn… vì sự sống còn của giới tu chân.
Trận chiến nổ ra.
Kiếm khí, pháp quang, cấm chú đầy trời. Thung lũng rung chuyển, đá vụn bay loạn.
Hoa Vân bị áp chế ngay từ đầu.
Không phải vì yếu, mà vì các tông môn không cho hắn cơ hội ra tay.
“Phòng ngừa trước khi nạn lớn xảy ra, mới là đạo lý thật sự của giới tu chân.”
Tô Nhược lạnh giọng, kiếm trong tay hóa thành thiên kiếm trấn áp.
Hoa Vân gào lên một tiếng, máu trào ra.
Thứ hắn mang trong người, thứ từng khiến hắn được gọi là thiên tài, giờ phút này chính là cái cớ tốt nhất để tiêu diệt hắn.
Hắn có thể đã từng cứu người.
Hắn có thể chưa từng làm điều sai.
Nhưng hắn từng nắm giữ thứ không nên nắm.
Đó là tội.
“Ngươi nghĩ ngươi đúng.”
“Ngươi nghĩ ngươi chịu đựng, nhẫn nhịn thì mọi chuyện sẽ qua.”
“Hoa Vân, tu chân giới không cần một kẻ nửa tỉnh nửa mê như ngươi.”
Một trưởng lão Vạn Linh Môn quát lớn, một chiêu đánh thẳng lên vai Hoa Vân, ép hắn quỳ xuống đất.
Diệp Linh lao ra, nhưng bị nữ giả Băng Tâm Các chặn lại.
“Ngươi cứu hắn, tức là cùng hắn chịu tội.”
Ầm!
Một đạo pháp ấn từ Ngọc Hư Cung giáng xuống.
Hoa Vân gượng đứng dậy, thân hình lảo đảo như chiếc lá giữa bão.
“Ta không hối hận…”
“Nhưng… ta cũng không cầu tha thứ.”
Giọng nói khàn đặc, chẳng còn vẻ cao ngạo năm nào.
Ầm!
Một kiếm cuối cùng xuyên qua vai trái Hoa Vân, đánh nát một nửa linh căn.
Không ai ra tay cứu.
Không ai thương hại.
Chỉ có Diệp Linh quỳ giữa đất, khóc nấc, ôm lấy hắn.
“Dẫn đi.” Một trưởng lão Thiên Không Các phất tay.
“Không cần giết.”
“Giam hắn, để hắn tự sống dở chết dở, đó mới là cảnh giới của trừng phạt.”
Hoa Vân bị áp giải đi.
Không ai còn coi hắn là một tu sĩ.
Không ai còn tin hắn là một người có thể thay đổi vận mệnh gì nữa.
Giới tu chân trở về trật tự.
Nhưng một góc nào đó, một tiếng cười khẽ vang lên trong bóng tối.
“Diệt được hắn rồi à? Thú vị… còn rất nhiều kẻ mang tội mà các ngươi chưa biết đâu…”
Ba năm sau.
Một thung lũng chết, gió lạnh thấu xương, đất đai cằn cỗi.
Một bóng người ngồi xếp bằng giữa đống tro tàn, Hoa Vân.
Hắn không còn là thiên tài năm xưa.
Chỉ còn một kẻ tàn phế, linh căn vỡ nát, kinh mạch đứt đoạn, đạo tâm lụi tàn.
Diệp Linh vẫn ở bên hắn.
Không ai nhìn thấy, không ai quan tâm.
Một đệ tử vô danh, một kẻ bị phế, cùng sống trong góc tối của tu chân giới.
“Sư phụ…”
“Chúng ta thật sự… không thể trở lại sao?”
Giọng nàng run rẩy, tay ôm lấy cánh tay gầy guộc của Hoa Vân.
Hoa Vân không trả lời.
Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi từng là đất của các đại tông môn, nơi hắn từng nghĩ mình sẽ viết nên một chương truyền kỳ.
Hôm nay chỉ còn lại:
Tro bụi.
Tủi nhục.
Và những lời nguyền rủa vô hình.
Nhưng đúng lúc ấy.
Một đạo hắc khí từ phương xa tràn tới.
Một lão giả vận áo bào đen, khuôn mặt phủ kín bởi phù văn xuất hiện trước mặt hai thầy trò.
“Hoa Vân.”
“Ngươi… có muốn làm lại từ đầu không?”
Diệp Linh biến sắc.
Bởi vì khí tức của lão giả kia… không thuộc bất kỳ tông môn nào trong tu chân giới.
“Không thuộc lục tông, không thuộc thánh địa, càng không thuộc chính đạo…”
“Một cơ hội, đổi lấy mọi thứ.”
“Bao gồm cả mạng sống của ngươi.”
Lão giả thản nhiên nói.
Hoa Vân ngẩng đầu lên.
Trong đáy mắt tối tăm như vực sâu ấy, lần đầu tiên sau ba năm, ánh lên một tia lửa nhỏ.
“Đổi bằng cách nào?”
“Rất đơn giản.”
“Hủy bỏ tên ‘Hoa Vân’.”
“Từ nay, sống như một bóng ma, một kẻ không thuộc về thế giới này.”
“Không còn là người của lục tông, không còn là tu sĩ của bất kỳ tông môn nào.”
“Chỉ còn là… một thanh đao.”
Diệp Linh kinh hãi.
“Sư phụ, đừng nghe hắn…!”
Nhưng Hoa Vân lặng lẽ đứng dậy.
Cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu và tro tàn.
Hắn chậm rãi đưa tay, bóp nát ngọc bài thân phận của mình.
“Từ nay…