Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguoi-tai-toriko-bat-dau-thuc-than-ky

Người Tại Toriko, Bắt Đầu Thực Thần Kỹ

Tháng mười một 21, 2025
Chương 421: Nấu nướng GOD, sau cùng một bữa (đại kết cục) - FULL Chương 420: GOD tái sinh
Dị Giới Cửu Tử Thần Công

Ta Có Thể Bạo Tu Vi

Tháng 1 16, 2025
Chương 933. Đại Kết Cục Chương 932. Ngươi căn bản không tính là cường địch
tong-vo-phi-thien-tu-bat-dau-bat-coc-bac-luong-the-tu.jpg

Tổng Võ: Phỉ Thiên Tử! Bắt Đầu Bắt Cóc Bắc Lương Thế Tử

Tháng 4 2, 2025
Chương 308. Vào Thiên môn Chương 307. Đạo sĩ xuống núi
cau-sinh-the-gioi-long-da-hiem-doc-quan-doan-truong.jpg

Cầu Sinh Thế Giới Lòng Dạ Hiểm Độc Quân Đoàn Trưởng

Tháng 4 22, 2025
Chương 0. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 33. Hướng thế giới mới xuất phát!
tieu-dieu-tieu-than-con.jpg

Tiêu Diêu Tiểu Thần Côn

Tháng 1 26, 2025
Chương 4254. Đại kết cục Chương 4253. Lục chỉ một cái
yeu-vo-than.jpg

Yêu Võ Thần

Tháng 1 9, 2026
Chương 249: Hồ Quý Ly Chương 248: Án Binh Bất Động
tuong-lai-dia-cau-thanh-thoi-dai-than-thoai-di-tich.jpg

Tương Lai, Địa Cầu Thành Thời Đại Thần Thoại Di Tích

Tháng 2 9, 2026
Chương 210: Cấy ghép thần thông (2) Chương 209: Cấy ghép thần thông (1)
ta-va-tuyet-my-su-nuong-ngo-nhap-dong-thien-mot-nghin-nam.jpg

Ta Và Tuyệt Mỹ Sư Nương Ngộ Nhập Động Thiên Một Nghìn Năm

Tháng 1 31, 2026
Chương 202 mượn mặt dùng một lát Chương 201 trông thì ngon mà không dùng được
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 429: Đan văn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 429: Đan văn

Hoa Vân nhìn ánh sáng trước mặt, ánh sáng mang theo một phần quá khứ mà hắn không hề nhớ.

“Tại sao ta?” Hắn hỏi.

Dao Nguyệt đáp:

“Vì chỉ có một kẻ từng đánh mất đạo tâm, từng bị phong trí, từng bị xoá tên khỏi ký ức kẻ khác…”

“Mới đủ sạch để chạm vào chân ý đó mà không bị nó nuốt chửng.”

Cánh cổng mở ra.

Không phải mở bằng tiếng động hay trận pháp, mà mở bằng ký ức.

Và trong khoảnh khắc hắn bước vào, một đoạn ký ức chợt ùa về.

Một thiếu nữ.

Ánh mắt nàng trong veo.

Giọng nói dịu dàng.

Bàn tay nhỏ bé từng đưa hắn chén trà, gọi hắn bằng tiếng: “Sư phụ…”

Hắn khựng lại.

Dao Nguyệt nhìn hắn, mắt khẽ nheo:

“Ngươi nhớ lại rồi”

“Đêm hôm đó, nơi tận cùng hướng dẫn của phù lục.

Một vách đá đen ngòm hiện ra giữa sa mạc, không có cổng, không có lối, chỉ là một bức tường dựng đứng, dường như chặn đứng cả thiên đạo.

Trên vách, có khắc bốn chữ đã bị bào mòn:

“Vô Lộ Chi Địa.”

(Chốn không đường.)

Hoa Vân đứng đó, ánh mắt thẫn thờ một lúc lâu.

Gió cát gào rít bên tai, tay hắn nắm chặt đạo phù.

Hắn biết, một khi mở cánh cửa này, sẽ không còn đường quay lại.

Không còn Diệp Linh. Không còn Liên Minh.

Cũng không còn Hoa Vân.

Hắn ép đạo phù lên vách đá.

Một tiếng “Ùng” vang lên như sấm giữa cõi chết.

Vách đá rung chuyển.

Một vầng sáng đen lan tỏa, như một mắt thần vừa bị đánh thức.

Một lối đi nứt ra.

Thứ ánh sáng sau vách không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một dòng ký ức bị niêm phong.

Ký ức của những kẻ từng bị thế giới này xóa tên.

Kẻ phản bội.

Kẻ hi sinh.

Kẻ bị lợi dụng, rồi bị vứt bỏ.

Hoa Vân bước vào.

Phía sau, vách đá từ từ khép lại.

Một lần này thôi, hắn bước vào thân phận cuối cùng mà mình có thể chọn.

Và trong bóng tối ấy, hắn thấy một thiếu nữ mặc y bào trắng, ngồi giữa biển sách và phù lục.

Nàng ngẩng đầu lên, mắt không có lòng đen, chỉ toàn ánh bạc:

“Ngươi là người Dao Nguyệt chọn?”

Hoa Vân khẽ gật.

“Ta không phải người tốt, cũng chẳng phải người xấu.”

“Nhưng nếu ngươi là một cánh cửa… ta sẽ mở ngươi.”

Và hắn để nàng đặt tay lên trán mình.

Lần đầu tiên, hắn tự nguyện không biết mình là ai.

Bên ngoài sa mạc, Dao Nguyệt nhìn về phương xa.

“Chúng ta không cần Hoa Vân…”

“Chúng ta cần một ký ức biết phản kháng.”

“Trong bóng tối dưới lòng đất, khi phù lục tan biến, Hoa Vân mở mắt ra.

Trước mặt hắn là một đại điện đổ nát, cột trụ nghiêng ngả, đất đá vỡ vụn, từng tàn tích còn sót lại như thầm kể về một trận chiến chưa từng được ghi chép.

Hắn bước tới chính giữa đại điện. Ở đó, có một ngọc thai hình đài sen, trên đó đặt một khối lưu thạch màu xanh đen, mờ mờ hiện lên những đường văn phù cổ xưa.

“Đan văn?” Hoa Vân nhíu mày.

Hắn từng là kẻ nhận mệnh chôn vùi đan phương. Giờ đây, lại thấy thứ tương tự ở nơi này.

Bên dưới đài sen, có một hàng chữ nhỏ, khắc theo lối cổ văn:

“Người tìm đến nơi này, hãy nhớ: không phải đan đạo sai, mà là kẻ dùng nó đi sai đường.”

Hoa Vân lặng người. Lúc này hắn mới hiểu, không phải mình đang tìm kiếm một vật.

Mà là bị dẫn về một quá khứ bị xóa bỏ.

Một bước chân nhẹ vang lên phía sau.

Dao Nguyệt xuất hiện, đứng giữa hai cột đá nứt.

“Ngươi nghĩ mình là ai trong trận chiến năm xưa?” nàng hỏi.

Hoa Vân quay lại, ánh mắt bình tĩnh.

“Ta không biết. Nhưng giờ, ta có thể chọn.”

Dao Nguyệt không nói gì, chỉ phất tay. Một chiếc hộp ngọc phong ấn bằng ba tầng trận pháp bay đến trước mặt Hoa Vân.

“Trong này là mảnh đan phương cuối cùng của ‘Thanh Tâm Cổ Đan’. Thứ từng khiến sáu đại tông môn đồng loạt ra tay chôn vùi.”

“Ngươi có hai lựa chọn: phá mở, học nó… hoặc thiêu hủy, như ngươi từng làm.”

Hoa Vân đưa tay ra… rồi rút lại.

“Trước kia ta đốt đan phương vì mệnh lệnh.”

“Giờ ta không cần mệnh lệnh để làm gì cả.”

Hắn ngồi xuống trước đài sen, đặt hộp ngọc lên gối, bắt đầu giải trận pháp.

Ánh sáng u tịch lan ra khắp đại điện.

Dao Nguyệt nhìn hắn chăm chú, rồi xoay người rời đi. Trước khi biến mất, nàng nói khẽ:

“Tu chân giới này… chưa từng thuộc về những kẻ mù quáng vâng lời.”

Trên đài sen, Hoa Vân mở tầng phong ấn đầu tiên.

Trong hộp ngọc, là một tờ phù lụa cũ, run rẩy trong linh khí, như sợ bị nhìn thấu.

Dòng đầu tiên viết:

“Muốn luyện Thanh Tâm Cổ Đan… trước tiên phải giết chính mình một lần.”

Hoa Vân khẽ cười.

“Vậy… ta còn sống để giết ta thêm bao nhiêu lần nữa?”

Và trong tĩnh mịch, hắn bắt đầu học lại từ đầu, như một kẻ mới nhập môn.

”

Tầng phong ấn thứ hai vừa mở, trận văn trên tấm phù lụa lóe lên ánh sáng màu đỏ máu. Không có thần uy, không có linh áp, chỉ là một cảm giác lạnh sống lưng.

Trong tấm phù ấy không chỉ là đan phương, mà còn là một tên tuổi bị xóa bỏ.

“Thiên Âm Tông, Dược Phòng Thứ Chín, trưởng đan sư: Hạ Bạch Thủ.”

Một cái tên không còn trong bất kỳ tàng thư nào của tu chân giới hiện tại.

Hoa Vân chợt hiểu: thứ hắn đang cầm, không phải một bí tịch, mà là một di chứng từ một cuộc tranh đoạt của các tông môn.

Tông môn nào đủ tư cách giữ lại đan phương này?

Tông môn nào đã ra tay tiêu diệt cả một hệ đan đạo để bịt miệng?

“Không phải ta luyện đan, mà là ta đang mở lại một trận chiến.” Hoa Vân lẩm bẩm.

Ngay lúc đó, bên ngoài đại điện rung chuyển. Một trận pháp vừa bị phá hủy.

Năm tu sĩ mặc y phục khác tông môn nhau cùng tiến vào, không ai nói gì. Một người ném ra lệnh bài:

“Lệnh hợp kích của Tử Vân Tông, Kim Ô Điện, Linh Quang Môn, Bách Thảo Môn, và Huyền Thiên Tông.”

“Ngươi… không được phép giữ tấm phù đó.”

Hoa Vân không đáp. Hắn thu phù lụa lại, đứng lên, khẽ nói:

“Năm tông cùng một lệnh, năm kiếm cùng một đao… Trước kia cũng như thế.”

“Vậy các ngươi đến trễ rồi. Ta đã nhớ kỹ đan phương.”

Tu sĩ phía trước rút kiếm, linh lực bộc phát.

Nhưng ngay lúc đó, một thanh âm lạnh như băng tuyết vang lên từ đỉnh điện:

“Ai dám động vào hắn, chính là chống lại Diệp Lăng Tông.”

Một nữ tu áo trắng đáp xuống, tay cầm kiếm bọc lụa. Không ai khác, chính là Diệp Linh.

Một trận đối kháng giữa sáu tông môn đứng lặng.

Không ai muốn là kẻ đầu tiên xuất chiêu.

Bởi bọn họ biết, nếu đánh, sẽ không còn đường lui.

Hoa Vân nhìn từng người, rồi nói:

“Ta chỉ luyện một viên đan. Ai muốn cản, ta mời đến sau ba ngày, tại núi Thủy Vân.”

“Khi đó, đan thành hay không, chết sống… không do các ngươi quyết định.”

Ba ngày sau, núi Thủy Vân sẽ có một viên đan được luyện nên giữa ngàn kiếm.

Ngươi đoán xem, có ai dám đến nhìn?”

Núi Thủy Vân. Ba ngày sau.

Không có đại chiến. Không có kiếm quang.

Chỉ có một thân ảnh lảo đảo, khắp người phủ tro bụi, tay cầm một chiếc lò luyện nứt vỡ.

Hoa Vân không luyện được đan.

“Ngươi không có tư cách giữ nó.” Một tu sĩ của Kim Ô Điện lạnh giọng.

“Hắn không giữ, hắn cũng không trả. Hắn nuốt vào tâm hồn mình rồi.” Kẻ của Tử Vân Tông nói.

Diệp Linh đứng bên cạnh, tay cầm kiếm. Nhưng ánh mắt đã khác xưa: không còn sự ngây thơ, mà là nghi ngờ và sợ hãi.

“Sư phụ, trong lò… là ai?”

Hoa Vân không đáp.

Trong chiếc lò đã nứt kia, không có đan dược. Có một vật giống trái tim, khô đen, phủ vết khắc của một loại ngôn ngữ cổ không ai đọc được nữa.

“Ngươi không luyện đan.”

“Ngươi luyện ký ức của một người đã chết.”

“Ngươi gọi hắn dậy bằng máu thịt của chính mình.”

Tiếng nói vang lên trong đầu Diệp Linh. Không phải từ Hoa Vân. Không phải từ ai ở đây.

Là từ bầu trời, từ địa mạch, từ cái tên bị xóa khỏi tu chân giới.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

to-tong-te-thien-toan-toc-thang-tien.jpg
Tổ Tông Tế Thiên, Toàn Tộc Thăng Tiên
Tháng 2 16, 2025
tien-lo-xuan-thu.jpg
Tiên Lộ Xuân Thu
Tháng 1 26, 2025
nghich-do-cau-nguoi-nhanh-xuong-nui-di.jpg
Nghịch Đồ, Cầu Ngươi Nhanh Xuống Núi Đi
Tháng 3 24, 2025
nhan-vat-phan-dien-tieu-tuy-tung-nguoi-muon-lam-gi.jpg
Nhân Vật Phản Diện: Tiểu Tùy Tùng Ngươi Muốn Làm Gì
Tháng 2 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP