Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cac-nguoi-choi-deu-cho-la-ta-la-phia-sau-man-b-o-s-s

Các Người Chơi Đều Cho Là Ta Là Phía Sau Màn Boss

Tháng 10 30, 2025
Chương 658: Đại kết cục Chương 657: Kỳ thật ngươi còn có phu nhân thái gia gia
dai-xa-kabuto-nghich-tap.jpg

Đại Xà Kabuto Nghịch Tập

Tháng 1 20, 2025
Chương 448. Kabuto thần!!! Chương 447. Mục tiêu Fide!!!
tam-quoc-ngon-xuat-phap-tuy-tiet-ho-vo-den-ha-thai-hau.jpg

Tam Quốc: Ngôn Xuất Pháp Tùy, Tiệt Hồ Vớ Đen Hà Thái Hậu

Tháng 2 4, 2026
Chương 414: Xem xét trong lòng biết về ý vung kích định càn khôn Chương 413: Lâm trận đoán hàng ý vung kích thử trung gian
su-thuong-toi-cuong-phu-tro-giup-nguoi-lien-tro-nen-manh-me.jpg

Sử Thượng Tối Cường Phụ Trợ: Giúp Người Liền Trở Nên Mạnh Mẽ

Tháng 1 23, 2025
Chương 496. Trở về Chương 495. Hệ thống lai lịch
3de813e5b4f2718c9ea966d838566193

Ẩn Thế Trăm Vạn Năm, Ức Vạn Vu Tộc Quỳ Cầu Ta Xuất Quan

Tháng 5 19, 2025
Chương 877. Tu Duyên vẫn lạc ( đại kết cục ) Chương 876. Chủ Thần xuất thế
hai-tac-dinh-phong-tu-cuong-dep-kaido-bat-dau.jpg

Hải Tặc Đỉnh Phong: Từ Cuồng Dẹp Kaido Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2026
Chương 282: Phá phòng World Chương 281: Dragon tiểu đội vs World
dia-thu-chi-chu.jpg

Địa Thư Chi Chủ

Tháng 1 21, 2025
Chương 199. Vô Hạn thế giới Chương 198. Bạch Ngọc Kinh
dat-chet-moi-ngay-mot-que-tu-tien-dan-den-vo-than.jpg

Đất Chết Mỗi Ngày Một Quẻ, Từ Tiện Dân Đến Võ Thần

Tháng 2 10, 2026
Chương 248: Độc chiến quần hùng Chương 247: Vì chính nghĩa
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 428: Dao nguyệt
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 428: Dao nguyệt

Vẫn còn một kẻ chưa nhìn.”

Từ trong cát, một bóng người toàn thân bọc vải từ đầu tới chân bước ra.

Không nói gì.

Không có khí tức.

Nó chậm rãi cầm mảnh gương, áp vào trán mình. Trong nháy mắt… cả vùng sa mạc run lên.

Hoa Vân đứng dậy, nhìn trời.

Không có sấm. Không có mây.

Chỉ có một vệt sáng lướt qua, giống như ký ức bị ai đó ném xuống trần gian.

“Vậy là, đã đến lúc đi tiếp.”

Không phải vì mệnh lệnh. Không phải vì bí mật.

Không phải vì ai bắt hắn.

Chỉ vì một hộp gỗ không còn gì.

Và một kẻ không còn là ai cả.

Đi giữa cát.

Không để lại dấu chân.”

“Ba ngày sau, ở một thành trấn xa lạ dưới chân dãy Thiết Nhai.

Trên quảng trường lát đá, bảy tu sĩ nằm gục, máu thấm đá, linh khí tan rã. Người dân quanh đó không dám hé lời, tất cả đều lùi xa, không ai dám bước tới nửa bước.

Hoa Vân đứng giữa đám thi thể, không có vẻ gì là kẻ thắng.

Hắn đang thở dốc, ánh mắt hỗn loạn, tay phải run rẩy.

Phía đối diện hắn là một thiếu nữ áo xanh, người mà trước đây từng quỳ gối cầu xin hắn tha cho một sinh linh trong một lần chấp hành mệnh lệnh.

Tên nàng là Mục Yên.

“Ngươi từng nói đạo lý, nói thứ gì là không được làm, là nên buông bỏ. Giờ thì sao?”

Hoa Vân nhìn nàng, giọng khàn khàn:

“Ta… không biết nữa.”

“Vậy đừng làm kẻ dẫn đường. Ngươi chỉ là một kẻ lạc lối, nhưng ngươi lại cứ kéo theo người khác.”

Mục Yên tiến lên một bước, rút ra một mảnh lệnh bài bị vỡ đôi.

Trên đó vẫn còn khắc chữ của Liên Minh Lục Tông. Một bên là “Thi” một bên là “Ân”.

“Đây là thứ ngươi đưa ta ba năm trước. Bảo ta đi theo, sẽ được bảo hộ.”

“Ta đã theo. Cha mẹ ta chết, đồng môn bị giết. Hôm nay, ta trả lại.”

Nàng ném lệnh bài xuống chân hắn.

Một tiếng “keng” khô khốc vang vọng giữa không trung.

Hoa Vân cúi đầu, không nói gì.

Mục Yên xoay người rời đi, gió nổi lên sau lưng nàng như có hàng trăm oan hồn lặng lẽ tiễn bước.

Một vị lão giả tóc bạc đứng bên rìa quảng trường, nhìn Hoa Vân rồi lắc đầu:

“Ngươi từng được xem là thiên tài. Nhưng thiên tài cũng phải trả giá nếu gieo sai hạt giống.”

“Không còn ai đứng về phía ngươi nữa đâu.”

Hoa Vân ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu.

“Ta chưa từng muốn đứng phía ai.”

“Thế thì ngươi sẽ mãi mãi chỉ có chính ngươi.”

Đêm đó, hắn rời đi một mình.

Không ai tiễn. Không ai đuổi theo. Không ai hỏi han.

Lần đầu tiên sau bao năm, không một phong thư nào gửi đến.

Không mệnh lệnh, không cảnh báo.

Chỉ có im lặng.

Và im lặng ấy, đáng sợ hơn bất kỳ thứ gì hắn từng nhận.

“Hoa Vân không đuổi theo Mục Yên.

Không phải vì không dám, mà vì không còn tư cách.

Ba ngày sau, nơi biên giới Bắc Hoang.

Mục Yên một mình bước qua một khe núi, nơi được gọi là Vực Tro Tàn, nơi từng có một tông môn lớn bị xóa tên khỏi lịch sử.

Nơi này gió lạnh cắt da, tro bụi bay lượn trong không trung như cơn mưa xám không bao giờ dứt.

Nàng ngồi xuống một phiến đá, trải ra trước mặt bản vẽ một trận pháp cổ, do chính Hoa Vân từng đưa nàng.

“Ngươi bảo ta học cái này, là để bảo mệnh.”

“Ta học rồi.”

“Giờ ta dùng nó để… phong ấn lại tất cả những gì thuộc về ngươi.”

Nàng bày ra tám viên linh thạch, kết ấn bằng máu tươi.

Một tầng sáng mờ hiện lên giữa không trung, là một loại phong kết trận, dùng để xóa đi tên một người khỏi ký ức của giới tu chân.

Không phải toàn bộ thế giới sẽ quên hắn.

Chỉ những kẻ từng tin hắn, theo hắn, gọi hắn là sư huynh, đạo hữu, hay tri kỷ… sẽ quên.

Trận pháp sáng lên.

Gió trong vực nổi loạn.

Mục Yên không rơi lệ, nhưng mắt nàng đỏ đến mức như rướm máu.

Ở một nơi rất xa, trong một quán rượu tồi tàn ở Nam Hoang, Hoa Vân bỗng dưng khựng lại khi nâng chén. Hắn cảm thấy một phần linh hồn như bị xé mất.

Hắn đưa tay sờ ngực. Một vết xước nhỏ hiện ra.

“Có người… đang xóa ta.”

Hắn cười nhạt.

“Tốt.”

“Xóa đi.”

“Xóa càng nhiều, càng sạch… ta càng nhẹ.”

Trận pháp hoàn tất.

Tên của Hoa Vân không còn trong tâm trí Mục Yên.

Chỉ còn một ký ức mơ hồ:

Một người từng dạy nàng đạo, một người từng sai, một người từng bước qua ranh giới không thể quay lại.

Nhưng nàng vẫn giữ một thứ.

Lệnh bài bị vỡ, ghim chặt vào một thân cây khô giữa vực tro.

Không phải để nhớ.

Mà để cảnh báo:

“Đừng để kẻ đó quay về.”

“Bảy ngày sau, tại biên giới Nam Hoang.

Một cơn bão cát dữ dội tràn qua thảo nguyên, vùi lấp dấu chân, che kín trời đất.

Trong trận gió cuồng loạn, Hoa Vân bước đi như kẻ lạc hồn, áo choàng rách tả tơi, ánh mắt vô thần.

Hắn không có mục tiêu.

Không có lệnh.

Không có kẻ thù.

Cũng không còn ai để bảo vệ.

Bỗng, từ trong cơn bão, một thiếu phụ trung niên mặc áo trắng xuất hiện, khí tức phiêu dật, ánh mắt sắc bén.

“Ngươi là Hoa Vân?”

Hắn khựng lại.

“Từng là.”

“Vậy giờ ngươi là gì?”

Hoa Vân ngẩng đầu nhìn trời, cát tràn vào mắt, hắn không chớp.

“Một phần thừa thãi của thế giới này.”

Thiếu phụ vung tay, một đạo phù lục bay đến trước mặt hắn.

“Tên ta là Dao Nguyệt, thuộc Thiên Thất Các, chúng ta không phải người của Lục Tông.”

“Ta không đến để cứu, mà đến để mượn.”

Hoa Vân không nhìn phù lục, chỉ hỏi:

“Ngươi muốn mượn cái gì?”

“Tàn tích của ngươi.”

Dao Nguyệt cười nhạt:

“Những kẻ bị đuổi khỏi bàn cờ, thường là những quân cờ đặc biệt nhất.”

“Chúng ta cần ngươi mở một lối.”

“Vào đâu?”

“Vào một vùng không ai dám nhắc đến, nơi Lục Tông chôn giấu thứ họ không dám giữ.”

Hoa Vân không gật cũng chẳng lắc.

Hắn chỉ lặng lẽ xòe tay, nhận lấy đạo phù lục, rồi xoay người tiếp tục bước đi.

Dao Nguyệt nhìn bóng lưng ấy, khẽ nói:

“Nếu ngươi sống sót, lần tới hãy nói tên thật của ngươi. Hoa Vân… nghe không còn phù hợp nữa.”

Trong cơn bão cát, phù lục rực lên, chỉ ra phương hướng.

Một con đường mới.

Không có liên minh. Không có diệp linh. Không có “chính” hay “tà”.

Chỉ có một kẻ từng là Hoa Vân, giờ đang đi vào nơi mà ai cũng đã chọn lãng quên.

“Ba ngày sau, đường ranh giữa Nam Hoang và vực Bất Hồi.

Nơi này không nằm trong bản đồ của bất kỳ tông môn nào, thậm chí cả Thiên Cơ Lâu, nơi nổi tiếng là nơi nắm giữ mọi bí mật trong thiên hạ, cũng chỉ ghi chú nơi này bằng một dòng ngắn ngủi: “Không nên đến.”

Gió nơi đây không mang bụi, không mang cát, không mang mùi, không có sinh khí.

Chỉ là gió rỗng, như thể từng thổi qua một thế giới đã chết từ lâu.

Hoa Vân đứng trước một vách đá dựng đứng, nơi Dao Nguyệt nói là “Lối vào.”

Nhưng hắn không nhìn thấy cánh cửa, không cảm nhận linh khí, không có dấu hiệu của trận pháp.

Chỉ có một bức tường đá lạnh như tro, phẳng lì đến bất thường.

“Không có cửa.” Hắn nói.

“Không.” Dao Nguyệt xuất hiện sau lưng, giọng nàng như gió đêm, “Cửa là người, không phải đá.”

“Ngươi chính là chiếc chìa khóa.”

Trước khi Hoa Vân kịp hỏi, Dao Nguyệt đã vung tay.

Một đạo phù bay ra, gắn chặt vào ngực trái của hắn.

Ngay lập tức, một cảm giác rách toạc linh hồn ập đến.

Không phải đau, mà là cảm giác bị tách khỏi bản thân.

Như thể một Hoa Vân khác đang bị xé ra khỏi hắn, bị kéo về phía bức tường kia.

Và rồi…

Bức vách phát sáng.

Không phải ánh sáng chói lòa, mà là ánh sáng từ máu, từ tiếng gào thét không thành lời, từ tội lỗi chưa bao giờ được gọi tên.

Dao Nguyệt cất giọng:

“Thứ chúng ta muốn nằm bên trong. Một mảnh ‘chân ý’ đã bị Lục Tông phong ấn từ ba trăm năm trước.”

“Họ không hủy được nó. Họ không dám dùng. Họ chỉ… giam giữ.”

“Và bây giờ, ta cần ngươi lấy nó ra.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chuong-giao-chan-nhan-ngon-xuat-phap-tuy.jpg
Chưởng Giáo Chân Nhân Ngôn Xuất Pháp Tùy
Tháng 1 18, 2025
hokage-noi-ung-ban-than-tu-duong
Hokage: Nội Ứng Bản Thân Tu Dưỡng
Tháng mười một 12, 2025
truc-tiep-ban-cong-phap-ta-mo-ra-tu-tien-thoi-dai.jpg
Trực Tiếp Bán Công Pháp, Ta Mở Ra Tu Tiên Thời Đại
Tháng 2 1, 2025
vo-thuong-thien-ton-trung-sinh-do-thi-thanh-pho
Vô Thượng Thiên Tôn Trùng Sinh Đô Thị Thành Phố
Tháng 12 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP