Chương 427: Ván cờ này ai thắng
Hoa Vân ngẩng đầu, chậm rãi nói:
“Ta muốn biếtkẻ đầu tiên đưa thư… là ai?”
Gốc cây rung nhẹ, lá khô không có mà vẫn rơi xuống.
Giọng nói kia đáp:
“Ngươi không nên hỏi.”
Gió ngừng. Tiếng đàn ngưng. Cây khô nứt làm đôi.
Không có thêm tiếng đáp.
Cũng không còn ai trả lời.
Hoa Vân quay người trở về, ánh mắt bình lặng như nước hồ thu.
“Không sao.” hắn nói với Diệp Linh.
“Ta hỏi không phải để biết. Chỉ để chắc rằng… không ai dám trả lời.”
Và đúng lúc ấy… một chiếc thư lạ được gửi tới.
Trên đó chỉ ghi:
“Ngươi lại bước sai rồi.”
Không ký tên. Không lệnh.
Chỉ một lời nhắc, sai, nhưng vẫn phải đi tiếp.”
“Hoa Vân im lặng nhìn dòng chữ trên tờ giấy kia hồi lâu. Không có dấu ấn, không có khí tức pháp lực, giống như một tờ giấy tầm thường viết tay, nhưng hắn biết, càng không có gì, càng nguy hiểm.
Hắn đốt thư. Không nói gì.
Đêm đó, hắn không ngủ. Diệp Linh cũng không.
Nửa đêm, nàng lên tiếng:
“Sư phụ… nếu lần này ta là người sai thì sao?”
Hoa Vân không nhìn nàng, chỉ nói một câu:
“Không ai sai, chỉ có kẻ còn sống phải gánh.”
Sáng hôm sau, trong sân sau quán trọ có một cái giếng cạn, lâu rồi không ai dùng.
Hoa Vân ném vào đó một miếng ngọc, ngọc không phát sáng, không có pháp lực, nhưng từ lúc ném vào, toàn bộ quán trọ chìm vào yên tĩnh tuyệt đối.
Đến chiều, một lão nhân áo xám đến. Không khí quanh người hắn giống một cái bóng. Không ai nhận ra hắn đến lúc nào.
Hắn không nói gì, chỉ đưa ra một chiếc hộp đen nhỏ bằng lòng bàn tay.
Rồi xoay người bỏ đi.
Diệp Linh run rẩy.
“Sư phụ, không mở đâu, được không?”
Hoa Vân mở.
Bên trong là năm sợi tóc, mỗi sợi là một màu, đen, trắng, đỏ, xanh lam và… trong suốt.
Một tấm giấy kẹp bên trên:
“Chọn một, và đi. Không được chọn lại.”
Hoa Vân cười khẽ:
“Thứ kiểu này, ta từng thấy ba lần.”
Diệp Linh:
“Lần nào cũng…?”
“Không ai sống sót để kể lại.”
Hắn rút ra sợi tóc trong suốt, thứ không nên tồn tại, và gói lại, cất vào ngực áo.
“Nếu không được chọn lại, thì phải lấy thứ không ai dám chọn.”
Ngay khoảnh khắc đó, trời đổ tuyết.
Không ai nói thêm lời nào.
Bóng hai người lặng lẽ rời khỏi quán trọ, không ai biết họ đi đâu.
Chỉ biết, sau khi họ đi, chiếc giếng cạn phát ra một âm thanh khẽ, như tiếng cười.
Và không ai còn dám bước vào nơi đó nữa.”
“Trời sáng nhẹ, sương phủ chân núi. Một thung lũng hẹp giữa rừng tre u tịch, không gió, không chim, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng đạp trên lá rụng.
Hoa Vân mặc thường y, không mang kiếm, không mang linh thạch.
Diệp Linh đi phía sau, gương mặt bình tĩnh, ánh mắt có chút trưởng thành hơn.
Trước mặt họ là một ngôi nhà tre nhỏ, tre già xám bạc, mái rêu phủ kín.
Một ông lão đang ngồi chẻ tre, động tác chậm nhưng vững.
Thấy Hoa Vân, ông chỉ nói một câu:
“Đến rồi thì vào. Đừng nói tên, đừng nhắc chuyện cũ.”
Trong nhà không có bàn trà, không có trận pháp, không có bất kỳ dấu hiệu tu luyện nào.
Ông lão chỉ ngồi, lặng lẽ lấy ra một bức họa cuộn tròn, đưa cho Hoa Vân.
“Thứ này không liên quan đến ngươi. Nhưng ngươi đã tới.”
Hoa Vân nhận lấy, chưa mở ra.
“Nếu không liên quan… sao lại đưa ta?”
“Vì ngươi là người đầu tiên đến đây vào ngày thứ ba sau tuyết đầu mùa, giờ thìn, không sai một khắc.”
Bức họa được mở ra. Trong tranh chỉ có một tảng đá tròn nằm giữa sông. Trên đá có khắc một chữ:
“Lại”.
Diệp Linh nhíu mày.
“Chỉ vậy?”
Ông lão gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi tay chẻ tre.
“Một chữ thôi, nhưng ai thấy cũng phải đi.”
“Đi đâu?”
“Đến nơi đã từng đứng, làm điều chưa từng làm.”
Hoa Vân thu bức họa, đứng dậy, chắp tay cúi đầu.
“Đa tạ tiền bối.”
Trước khi rời đi, ông lão buông một câu:
“Khi ngươi gặp lại kẻ từng giết ngươi, nhớ hỏi hắn… hắn có hối hận không.”
Diệp Linh sững người:
“Giết…? Ai từng giết sư phụ?”
Ông lão không đáp, chỉ tiếp tục chẻ tre.
Mỗi nhát chẻ, vang vọng như nhịp đếm lặng lẽ của một điều gì đó sắp bắt đầu lại.
Và như thế, không thư, không lệnh, không âm mưu
Chỉ có một chữ trong tranh,
Và một hành trình quay lại nơi mà chính họ cũng chưa từng đặt chân.”
“Trời trưa, gió tĩnh. Một chợ phiên giữa chân núi bắt đầu đông người.
Không có tu sĩ. Không có linh khí. Không có giết chóc.
Chỉ là một nơi mà người ta trao đổi: cá khô lấy rượu, rau củ đổi vải, mấy viên đá cuội đổi một tiếng cười.
Hoa Vân ngồi bên lề đường, bày ra một bàn cờ đá. Không ai biết hắn từ đâu tới, cũng không ai hỏi.
Tấm biển gỗ thô đặt bên cạnh:
“Một ván, kể một chuyện. Không được lặp, không được nói dối.”
Một đứa bé rách rưới ngồi xuống.
Nó không biết chơi cờ. Chỉ chỉ vào một quân đen:
“Đây là cha ta.”
Chọn quân trắng khác:
“Đây là mẹ ta.”
“Cha giết mẹ.”
Nó xếp hai quân lại gần nhau rồi đẩy cả hai ra ngoài bàn cờ.
“Ta không biết thắng là gì.”
Hoa Vân không nói lời nào. Lấy một chiếc lá khô, vẽ lên mặt bàn một vòng tròn.
“Chuyện của ngươi… đúng rồi. Không cần thêm gì nữa.”
Một ông lão say rượu đi ngang, ngồi phịch xuống.
“Ta từng là đệ tử Vô Thượng Cung, sau làm gian thương, giờ bán mè xửng ở đây.”
“Một lần, ta bán một viên linh thạch vỡ cho một thằng nhóc, nó chết rồi. Ngươi có trách ta không?”
Hoa Vân hỏi:
“Ngươi có hối hận không?”
Lão bật cười:
“Không. Nhưng nếu quay lại, ta vẫn bán. Có điều… ta sẽ nói cho nó biết nó sắp chết.”
Buổi chiều, Diệp Linh mang đến hai cái bánh bao.
“Sư phụ, sao lại chơi trò này?”
Hoa Vân nhìn bàn cờ đầy những quân vô danh:
“Vì không ai nhớ hết những chuyện chưa từng nói.”
“Vậy có ai chơi thắng chưa?”
“Chưa. Nhưng thua rồi, người ta mới chịu kể thật.”
Cuối ngày, một người bịt mặt ngồi xuống.
Không nói gì.
Không chọn quân.
Chỉ đặt xuống một tấm ngọc giản vỡ làm đôi.
Hoa Vân không nhìn hắn, chỉ cúi đầu:
“Ngươi đến trễ rồi.”
Người kia lặng lẽ bỏ đi.
Trên bàn cờ, một quân trắng tự nhiên nứt làm hai.
Đêm xuống, chợ tan.
Không ai nhớ gã kỳ thủ kia đã từng ở đó.
Chỉ có một bàn cờ đá lạnh, vẫn còn nguyên, và một vòng tròn vẽ bằng lá khô, chưa phai.”
“Đêm không trăng. Gió sa mạc lùa qua khe đá, thổi tung từng dải cát dài như khói.
Ở giữa một vùng hoang nguyên chẳng có lấy một cái tên, một người ngồi xếp bằng giữa biển cát, Hoa Vân, nhưng không còn là người của năm tháng trước.
Không áo trắng. Không đạo bào.
Trên người hắn chỉ khoác một tấm vải đen, tay trần, chân trần, trước mặt là một hộp gỗ niêm kín bằng máu.
Bên cạnh là một con lạc đà chết khô, cổ bị bẻ gãy.
Xa xa, vài cột khói dựng lên, có tiếng kim loại chạm nhau, có tiếng gào rú của thứ gì không thuộc về nhân loại.
Nhưng tất cả đều bị cơn gió lặng im này nuốt sạch.
Hoa Vân đưa tay chạm vào hộp, miệng lẩm bẩm:
“Không có chỉ dụ, không có truyền tin, không có lệnh… nhưng ngươi vẫn ở đây.”
Một giọng nữ khẽ vang lên từ sau lưng hắn:
“Vì thứ trong hộp kia… sẽ khiến cả lục tông đổi hướng.”
Hắn không quay lại.
“Ngươi không nên biết điều đó.”
“Ta biết. Nhưng ngươi đã đổi rồi. Không phải vì hộp, mà vì ngươi không còn sợ nữa.”
Một thoáng im lặng.
Hoa Vân đưa tay mở hộp. Không có ánh sáng. Không có linh lực.
Chỉ có một mảnh gương vỡ và một câu khắc mờ:
“Kẻ nhìn vào sẽ thấy bản thân khi không còn lý do để tồn tại.”
Người con gái phía sau bước lên một bước, nhìn vào gương.
Không thấy gì.
Hoa Vân nhìn vào gương.
Cũng không thấy gì.
Hắn cười. Không phải cười lớn, không điên loạn, chỉ là một tiếng thở dài mang theo buồn cười của một người từng biết sợ, biết yêu, biết lùi, mà giờ chỉ còn biết đi.
“Thứ này vô dụng rồi.”
“Không.