Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bong-da-max-cap-dung-bong-ky-nang-qua-sieu-mau.jpg

Bóng Đá: Max Cấp Dừng Bóng, Kỹ Năng Quá Siêu Mẫu

Tháng 2 1, 2026
Chương 316: Thiên Thần Hạ Phàm, Một Chấp Bốn! Lư Thần Chấn Nhiếp Sân Ánh Sáng Chương 315: Sự Tôn Trọng Cao Nhất Là Dốc Toàn Lực Đánh Bại Đối Thủ
chua-te-tinh-ha.jpg

Chúa Tể Tinh Hà

Tháng 1 19, 2025
Chương 2349. Đại kết cục Chương 2348. Tấn thăng Thiên Nhân cảnh
55a1ae15895f0cc98a5a89a9752996da

Bạn Gái Của Ta Là Ác Nữ

Tháng 1 15, 2025
Chương 482. Phiên ngoại: Fukuzawa Naotaka tỉnh lại Chương 481. Giải tán cơm
phu-nhan-moi-an-phan.jpg

Phu Nhân Mời An Phận

Tháng 2 1, 2026
Chương 212: Cảm giác động tâm Chương 211: Nàng bây giờ rất thiếu tiền sao
bat-dau-bien-thanh-mot-cai-cay.jpg

Bắt Đầu Biến Thành Một Cái Cây!

Tháng 2 8, 2026
Chương 542: tuyển định chính mình lập trường Chương 541: hai vị Thánh Nhân gia nhập
566ba0d36210932eaf5a683d2d2134de

Bạo Sủng Độc Thê: Mụ Mụ Muốn Lật Trời

Tháng 1 18, 2025
Chương 1636. Lễ vật tốt nhất Chương 1635. Thập toàn thập mỹ, long phượng trình tường
cau-tha-tai-tu-tien-the-gioi-khi-nhan-vat-phan-dien

Cẩu Thả Tại Tu Tiên Thế Giới Khi Nhân Vật Phản Diện

Tháng mười một 26, 2025
Chương 1205: Độc Cô Trường Không cải biến Chương 1204: Phật dị dạng
than-hao-ta-co-the-nhin-thay-an-giau-tin-tuc.jpg

Thần Hào: Ta Có Thể Nhìn Thấy Ẩn Giấu Tin Tức

Tháng 1 25, 2025
Chương 285. Tâm hướng tới, không hỏi tây đông Chương 284. Đãn hành hảo sự, mạc vấn tiền trình
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 426: Vấn Hoa Vân
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 426: Vấn Hoa Vân

Diệp Linh đứng chắn phía trước, ánh mắt cảnh giác.

Hoa Vân đặt tay nhẹ lên vai nàng, lắc đầu:

“Lui xuống.

Vấn ta, thì để ta tự chịu.”

Hai người đứng cách nhau mười trượng.

Không ai ra tay trước. Không ai nói gì.

Chỉ có gió thổi… không mang theo âm thanh.

Cho đến khi kẻ kia khẽ nâng tay

Một đạo phù văn cổ xưa lóe lên giữa không trung.

Thiên địa đổi sắc.

Một đạo ấn pháp từ thời Thái Cổ giáng xuống, không mang sát ý, không mang pháp lựcchỉ là một câu hỏi:

“Ngươi là ai… trong mắt Thiên Đạo?”

Đây là “Vấn”.

Không phải đánh, không phải giết.

Là khiến người bị vấn, phải tự đối diện chính mình trước thiên đạo.

Nếu tâm không đủ cứng, đạo tâm sẽ vỡ.

Nếu ý niệm dao động, tu vi sẽ tan rã.

Nhưng…

Hoa Vân chỉ cười.

Hắn ngẩng đầu nhìn trời, đáp:

“Ta là kẻ… mà thiên đạo không thể hiểu.”

“Là câu hỏi… không có lời giải.”

Ầm!

Câu trả lời vừa dứt, đạo ấn nổ tung.

Cột sáng đen sụp đổ.

Bạch y nhân đứng lặng một chútrồi khụ một ngụm máu, quay lưng rời đi, không nói một lời.

Không ai biết hắn là ai.

Chỉ biết hắnvấn bại.

Hoa Vân chắp tay sau lưng, lạnh nhạt nói:

“Kẻ tiếp theo.”

“Một canh giờ sau, không có thêm ai đến “vấn”.

Hoa Vân và Diệp Linh rời khe núi, đi về hướng Tây Nam, vào sâu trong Thập Vạn Đại Sơn.

Không còn thư, không còn mệnh lệnh, không còn ai truy sát.

Nhưng Hoa Vân biết… yên tĩnh thế này, không phải là bình thường.

Bởi… yên tĩnh quá mức.

Ba ngày sau.

Trên đỉnh một ngọn núi không tên, giữa biển mây dày đặc, có một quán trà nhỏ dựng bằng gỗ thô, không biển hiệu, không khách nhân.

Hoa Vân gõ cửa ba tiếng.

Không ai ra mở.

Hắn đẩy cửa bước vàotrên bàn có một chén trà nóng sẵn, bên cạnh là một bức thư viết tay.

Diệp Linh nhìn quanh, cảm thấy bất an.

Hoa Vân mở thư, mắt khẽ nheo lại.

Nét chữ quen thuộc, là lối viết của người từng gửi thư phong trí hắn trước đây.

Nội dung chỉ có một câu:

“Chén trà này, là dành cho kẻ không chọn vấn thiên đạo nữa.”

“Nếu ngươi uống, ngươi sẽ được yên. Nếu không… bước ra cửa, mọi thứ bắt đầu lại.”

Diệp Linh nắm chặt tay áo hắn, khẽ hỏi:

“Sư phụ muốn… yên sao?”

Hoa Vân nhìn chén trà, rồi nhìn ra ngoài biển mây.

Một lúc sau, hắn khẽ nói:

“Ta từng muốn.”

“Nhưng thiên đạo muốn vấn tata phải vấn ngược lại.”

Chén trà không uống.

Hoa Vân xoay người, bước ra khỏi quán trà.

Ngay khoảnh khắc chân hắn rời ngưỡng cửatoàn bộ quán trà tan thành tro bụi, cuốn vào gió, biến mất khỏi thế gian.

Và ngay sau đó

Trời… bắt đầu đổ tuyết.

Tháng hạ, giữa đại sơn, tuyết trắng phủ trời.

Là điềm báo… vấn đạo chính thức bắt đầu.”

“Tuyết vẫn rơi, nhưng không lạnh.

Hoa Vân ngẩng đầu nhìn trờimây đen kéo đến, từng tầng, từng lớp, như muốn đè sập thiên địa.

Diệp Linh khẽ run, ánh mắt lộ vẻ lo lắng:

“Sư phụ… nơi này không ổn.”

Hoa Vân chưa kịp đáp

Ầm!

Một vệt sáng xé rách không gian ngay trước mặt.

Từ trong khe nứt, một bàn tay khổng lồ phủ đầy phù văn vươn ra, bóp nát không khí, đánh thẳng xuống chỗ hai người.

Không có lời nói. Không có cảnh báo.

Là một đòn trực tiếpmuốn lấy mạng.

Hoa Vân phản ứng ngay.

Tay trái kết ấn, tay phải vung lênmột tấm phù lục xuất hiện, bị xé rách ngay khi chạm khí tức từ bàn tay kia.

Hắn kéo Diệp Linh lùi về sau ba trượng, vạch một vòng hộ trận đơn giản giữa đất tuyết.

Rồi hắn ngẩng đầu, nói khẽ:

“Đạo không hỏi, lý không luận, tay liền giáng xuống?”

“Tốt.”

“Vậy hôm nay… ta không tránh.”

Hắn đứng thẳng, mắt nhìn thẳng thiên không.

Đạo tâm không dao động, khí cơ như lửa rừng.

Ngay giây bàn tay kia chạm xuống tầng khí hộ thể

ẦMMMM!

Một luồng kiếm quang từ dưới đất bắn ngược lên trời, xuyên thẳng qua lòng bàn tay to lớn kia!

Tiếng gào không phải của người, cũng chẳng phải của yêumà là của thiên địa bị thương.

Trời dừng tuyết.

Đất rạn nứt.

Cánh tay kia… rút về, khe nứt đóng lại.

Không lời. Không dấu vết. Chưa rõ là ai.

Diệp Linh sững sờ:

“Sư phụ… đó là ai?”

Hoa Vân không trả lời ngay.

Hắn chỉ nhìn về nơi vừa rồi vỡ nát, đoạn nói khẽ:

“Không biết.”

“Nhưng kẻ đó không hỏi ta là ai.

Chỉ đánh.”

“Nghĩa là… chúng không cần lý do nữa.”

Một tia chớp lóe lên trong mắt Hoa Vân.

Hắn quay đầu nhìn Diệp Linh, giọng trầm xuống:

“Chúng bắt đầu sợ.”

“Cho nên… sẽ không còn thư.

Chỉ còn máu.”

Và đúng như lời hắnđêm hôm đó,

mười hai đạo khí tức khác nhau bao phủ đại sơn.

Không thư, không danh tính, chỉ có sát ý.

Vấn… đã đổi thành diệt.”

“Gió nổi lên, tuyết tan nhanh như chưa từng tồn tại.

Hoa Vân đứng lặng trên đỉnh núi, ánh mắt không còn sắc bén như trước, mà trở nên trầm tĩnh đến đáng sợ.

Diệp Linh bước đến, nhẹ giọng:

“Sư phụ… chúng ta về lại quán trọ chứ?”

Hoa Vân không đáp.

Hắn chỉ lặng lẽ đưa tay ra, một con chuồn chuồn gỗ nhỏ bay từ tay áo hắn, lơ lửng trong không trung rồi bay thẳng về phương Bắc.

Một canh giờ sau.

Một phong thư được đưa đến, lần này không phải của liên minh.

Không dấu ấn. Không danh tự.

Chỉ là hai chữ: “Đã đủ.”

Bên trong là một mảnh ngọc thạch vỡ, trên bề mặt khắc loạn văn như thiên thư.

Hoa Vân nhìn mảnh ngọc rất lâu.

Sau cùng, hắn mở miệng:

“Diệp Linh… nếu có một ngày ta không còn là ta, ngươi nhớ kỹ hôm nay.”

Diệp Linh kinh ngạc:

“Sư phụ muốn làm gì?”

Hoa Vân không trả lời, mà rút từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ, là bức tranh hắn từng đưa đến biệt viện năm xưa.

“Ta đã xem nó.” Hoa Vân khẽ nói.

“Khi đó ta không hiểu… giờ thì đã hiểu.”

Hắn mở hộp.

Trong tranh là một người không có mặt, đứng quay lưng giữa núi rừng. Bức tranh mờ, nhưng quanh người kia lại có vô số mắt ẩn hiện, vẽ bằng máu.

“Không phải kẻ vẽ tranh đáng sợ…”

“Mà là… kẻ đã bắt hắn vẽ.”

Hoa Vân siết chặt bức tranh, thân hình khẽ run.

Diệp Linh tiến đến muốn giữ lấy tay hắn thì

Một âm thanh vang lên từ trong tranh.

Là một giọng nói khản đục:

“Hoa Vân… giờ ngươi biết thì đã muộn.”

“Ngươi đã bị chọn rồi.”

Tranh hóa thành tro, tan biến ngay trong gió.

Không có thư nào đến sau đó.

Chỉ có một sự thật lạnh buốt xuyên qua lòng hắn:

Không còn ai sai hắn nữa… nhưng tất cả đã được sắp sẵn.

“Không còn đường lui.”

Hoa Vân thì thầm.

“Chúng không cần mình sống, cũng không để mình chết.”

Và từ đó… hắn bắt đầu tìm đến những kẻ đã từng ra lệnh cho hắn.

Không để hỏi.

Chỉ để… nhìn vào mắt họ lần cuối.”

“Sáng hôm ấy, trời quang mây tạnh.

Hoa Vân ngồi uống trà dưới mái hiên quán trọ, Diệp Linh pha trà, động tác cẩn thận. Không có thư, không có sát cơ, không có gì xảy ra.

Nhưng… mọi thứ quá yên tĩnh.

Hắn nhìn bát trà bốc khói, ánh mắt dừng lại rất lâu.

Rồi đột nhiên hắn hỏi:

“Diệp Linh, nếu có một ngày… ngươi tỉnh lại, mà ta đã quên ngươi, ngươi sẽ làm gì?”

Diệp Linh sững sờ, chớp mắt một cái, rồi khẽ cười:

“Sư phụ quên thật, thì đồ nhi sẽ ở bên cạnh, nhắc sư phụ từng chuyện một.”

Hoa Vân cúi đầu. Không nói gì.

Ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng đàn vang lên.

Không biết từ đâu, không ai thấy người đàn.

Nhưng tiếng đàn rơi xuống từng nốt như mưa, mỗi âm thanh gõ vào tim người.

Diệp Linh ngây người:

“Sư phụ…”

Hoa Vân khẽ lắc đầu:

“Không được nói gì.”

Hắn đứng dậy, từng bước bước ra khỏi quán trọ, đi giữa tiếng đàn.

Mỗi bước đi, khí tức của hắn dần tan đi, như thể hắn đang tự chôn mình từng chút một.

Ba mươi sáu bước, hắn dừng lại.

Trước mặt là một gốc cây khô, không cao, không lớn, không có gì đặc biệt.

Nhưng hắn chắp tay, hành lễ:

“Tôn giả, đã mười năm rồi.”

Một giọng nói từ gốc cây khô vọng ra, nhẹ như gió:

“Ngươi đã hoàn thành đủ bốn mươi sáu việc. Giờ ngươi có thể hỏi một điều.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truc-tiep-xuyen-viet-toan-dan-giup-ta-huong-dan-nhiem-vu.jpg
Trực Tiếp Xuyên Việt, Toàn Dân Giúp Ta Hướng Dẫn Nhiệm Vụ
Tháng 2 19, 2025
phan-phai-khong-co-dao-duc-thi-se-khong-bi-dao-duc-bat-coc.jpg
Phản Phái: Không Có Đạo Đức, Thì Sẽ Không Bị Đạo Đức Bắt Cóc!
Tháng 1 21, 2025
ta-mot-thai-giam-khoa-lai-da-tu-da-phuc-he-thong
Ta Một Thái Giám, Khóa Lại Đa Tử Đa Phúc Hệ Thống?
Tháng mười một 24, 2025
toan-chuc-cao-thu-chi-de-huyet-thi-thien.jpg
Toàn Chức Cao Thủ Chi Đế Huyết Thí Thiên
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP