Chương 425: Ba tháng không đủ sao
“Giữa đất trời hỗn loạn, mưa chưa kịp rơi xuống đất đã bị đạo ý của Hoa Vân bốc hơi.
Khi mười mấy kẻ vừa định lao lên tiếp viện cho đồng bọn thìmột tu sĩ khoác trường bào trắng bước ra giữa hư không.
Không có khí tức.
Không có linh lực dao động.
Nhưng từng bước hắn bước xuống, thiên địa đều như bị ép cúi đầu.
Tu sĩ ấy nhẹ nâng tay, một chỉ điểm xuống.
Chẳng thấy ánh sáng, chẳng có uy thế, nhưng
Hoa Vân lập tức quỳ xuống.
Không phải thân thể không khống chế được.
Mà là… hắn bị bắt phải quỳ.
Tu sĩ trắng áo khẽ nhìn hắn, giọng nói bình thản:
“Ba tháng có vẻ… không đủ.”
“Ta cho ngươi ba năm.”
“Ba năm yên tĩnh. Không mưu, không mệnh, không phản kháng. Ngươi sốngbọn họ sống.”
Hắn nói xong liền quay lưng rời đi, chẳng ai dám ngăn, chẳng ai dám hỏi.
Diệp Linh toan lao tới đỡ sư phụ, nhưng thân thể nàng bị một ý chí vô hình ép dừng giữa không trung, ngay cả nhúc nhích cũng không làm được.
Hoa Vân quỳ giữa đất bùn, đầu cúi thấp, không thấy rõ thần sắc.
Chỉ nghe hắn nhẹ thở:
“Ba năm…”
“Cũng đủ để… thiên địa đảo chiều.”
“Mưa dứt.
Mây tan.
Như chưa từng có huyết chiến.
Như chưa từng có kẻ chết.
Ba ngày sau, tại một khe núi hoang vắng không tên, Diệp Linh dìu Hoa Vân trở về.
Hắn không bị thương.
Nhưng cũng không nói lời nào.
Mỗi ngày chỉ ngồi dưới tàng cây, nhìn trời, uống trà, tựa như thật sự đã buông tất cả.
Ngày thứ mười, một bức thư không phong ấn được để lại trước cửa đá. Không ai thấy người đưa.
Nét mực như khắc vào tâm trí:
“Đã giao ba năm, đừng vọng động.”
“Nếu bước ra, tất cả sẽ chấm dứt tại một niệm.”
Ngày thứ hai mươi, một tông môn nhỏ gần đó bị diệt.
Không ai biết vì sao, không ai biết ai làm.
Chỉ biết sau trận đó, có kẻ đem tro cốt rải bên khe núi, khẽ thốt một câu:
“Ngươi chỉ cần yên, kẻ khác sẽ giúp ngươi động.”
Hoa Vân vẫn im lặng.
Diệp Linh ngày ngày ở bên, trong lòng hoảng loạn nhưng không dám nói.
Mãi đến một đêm trăng lạnh, nàng hỏi nhỏ:
“Sư phụ, người… thật sự sẽ ngồi yên ba năm sao?”
Hoa Vân không đáp.
Chỉ nhẹ nhàng rót một ly trà, đặt trước mặt nàng.
Ánh trăng phản chiếu trong mắt hắn, trống rỗng và sâu thẳm.
Và đêm đó, một câu nói không ai nghe được vang lên trong tâm trí hắn:
“Ba năm… là lời hứa của ta.”
“Nhưng ai nói ta không thể khiến thiên hạkhông đợi được ba năm?”
“Ba tháng trôi qua.
Khe núi vẫn tịch mịch.
Hoa Vân như tượng đá bất động, ánh mắt nhắm hờ, khí tức thu liễm đến cực điểm.
Đêm thứ chín mươi mốt.
Một tiếng động nhẹ vang lên giữa hư không.
Một người mặc áo đen, đeo mặt nạ vàng, xuất hiện bên mép vực.
Không nói lời nào, chỉ đặt xuống một chiếc hộp gỗ nhỏ, rồi biến mất như chưa từng đến.
Diệp Linh ngồi cạnh lặng lẽ mở hộp.
Bên trong không phải bảo vật, không phải phù lệnh… chỉ có một mảnh giấy gấp gọn.
Trên đó là một dòng chữ duy nhất, như máu loang:
“Chúng ta chờ hắn tỉnh không nổiliền giết trước.”
Ngày hôm sau, một tông môn trung đẳng bị đồ diệt hoàn toàn.
Không người sống sót. Không ai nhận trách nhiệm.
Chỉ có một phù triện máu dán lên cổng chính:
“Tính nợ bắt đầu.”
Khe núi bắt đầu có người rình mò.
Diệp Linh cảnh giác canh giữ suốt ngày đêm, nhưng càng ngày người đến càng nhiều. Không ai dám ra tay, nhưng ai cũng đứng đó chờ.
Chờ ba năm kết thúc.
Chờ kẻ từng là họa tâm tu giớimở mắt.
Đêm hôm đó, Diệp Linh rơi nước mắt.
Nàng biết… ba năm chưa qua, nhưng người người đã không còn kiên nhẫn.
Nàng bước đến, ngồi cạnh sư phụ, run giọng hỏi:
“Sư phụ… nếu bọn họ đến thật, người có phản kháng không?”
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có một làn khói trà vừa dâng lênbị gió vô hình tắt giữa chừng.”
“Ngày hôm sau.
Trời không mưa, nhưng gió thổi ào ạt, mang theo sát khí lặng lẽ.
Chín tu sĩ áo xám xuất hiện trước khe núi. Không danh hào, không báo danh, chỉ đứng yên như tượng đá.
Khi Diệp Linh bước ra ngăn cản, một người trong số họ lạnh lùng nói:
“Không phải chúng ta muốn phá giới.
Là hắnlà Hoa Vântừng bước phá đi giới hạn của thiên đạo.”
“Hắn không thể sống.”
Diệp Linh chắn trước cửa đá, tay nắm chặt linh kiếm, ánh mắt run rẩy nhưng không lùi.
Một tu sĩ khác khẽ nhấc tay.
Chưa kịp đánh xuống
Một giọng nói vang lên từ sau lưng nàng:
“Các ngươi chờ ta ba năm.
Ta mới ngồi đây có ba tháng, đã không đợi được?”
Hoa Vân mở mắt.
Giọng hắn nhẹ như gió, nhưng khiến không gian trước khe núi như nứt toạc.
Chín người áo xám đồng loạt rút lui một bước.
Bọn họ không biết… vì sao hắn có thể mở mắt.
Không ai truyền tin.
Không ai cho phép.
Vì sao hắn tỉnh lại?
Hoa Vân đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo, ánh mắt bình thản nhìn qua từng người:
“Nếu các ngươi đến… là để giết ta.”
“Vậy ta cho các ngươi một canh giờ.”
“Một canh giờ để sống.”
“Hết giờ, ta sẽ ra tay.”
Không một ai nói gì.
Không một ai dám tin.
Nhưng không một ai… dám tiến lên.”
“Một canh giờ.
Tựa như lưỡi đao treo trên đầu toàn tu chân giới.
Trong vòng nửa canh giờ đầu, bảy tông môn gần đó lập tức rút đệ tử, phong ấn truyền thừa, đóng cửa ba năm.
Mười mấy tên tu sĩ đang ẩn thân quanh khe núi cũng lặng lẽ rời đi. Không một lời, không một tiếng.
Chỉ có chín kẻ áo xám vẫn đứng đó, bất động.
Đến phút cuối cùng.
Hoa Vân rót một chén trà, đưa cho Diệp Linh, giọng thản nhiên:
“Trà này còn nóng. Khi nguội… là lúc ta động.”
Diệp Linh cắn môi, tay run run cầm lấy chén trà, mắt đỏ hoe.
Nàng biết, chén trà này… là lời tiễn biệt.
Mười hơi thở sau.
Trà còn chưa nguội, nhưng một kẻ trong chín người đã quát khẽ:
“Ngạo mạn!”
Hắn động.
Lôi quang ngập trời, pháp quyết ẩn hiện, uy áp Hóa Thần hậu kỳ tràn ra, chấn nát cả mặt đá dưới chân.
Nhưng…
Hắn còn chưa kịp rơi xuống đấtđã biến mất.
Không ai thấy Hoa Vân ra tay.
Chỉ thấy vị trí kẻ kia đứng… nay chỉ còn một vệt bụi.
Bảy người còn lại lập tức lao lên.
Không còn e dè. Không còn lời nào.
Trận chiến diễn ra trong ba nhịp thở.
Và sau ba nhịp thở
Tám bộ thi thể rơi xuống khe núi.
Máu chưa kịp lan, linh hồn chưa kịp tan.
Chỉ còn một người… quỳ gối, không đầu.
Trà nguội.
Chén vẫn còn trong tay Diệp Linh.
Hoa Vân nhìn lên trời, chậm rãi nói:
“Ta từng nghĩ có thể an tĩnh ba năm…”
“Giờ ta biết, thiên đạo… không cho ta an tĩnh.”
“Vậy thì…”
“Ta khiến thiên đạo, không còn yên.”
“Phong thư được đặt trước cửa đá, không người đưa, không dấu vết truyền tống.
Diệp Linh mở ra, nhìn dòng chữ viết bằng chu sa cổ ngữ:
“Ngươi có thể vấn thiên đạo
Nhưng kẻ khác… sẽ vấn ngươi.”
Hoa Vân liếc nhìn một cái, mắt khẽ híp lại.
Hắn không nói gì, chỉ giơ tay chạm nhẹ vào phong thư.
Một luồng khí tức lạnh như băng lan ra, khiến mặt đất quanh khe núi đóng một lớp sương mỏng.
Hắn cười nhạt:
“Vấn ta?”
“Vấn đạo thì thôi, chứ nếu vấn ta…
Tốt nhất chuẩn bị đường xuống hoàng tuyền trước.”
Ngay sau đó
Một cột sáng màu đen ngòm dựng lên ở phía xa chân trời.
Không linh khí. Không uy áp.
Nhưng tất cả các tu sĩ quanh đó đều cảm thấy một loại áp lực vô danh đè lên linh hồn.
Hoa Vân nhìn về hướng đó, bình thản nói:
“Kẻ đầu tiên… đến rồi.”
“Bầu trời phía chân trời như bị ai đó xé rách.
Một bóng người bước ra từ cột sáng đen
Không tiếng động, không khí cơ hồ bị rút sạch.
Mỗi bước chân của hắn… khiến thiên địa chấn động nhẹ.
Hắn mặc bạch y, che mặt bằng mạn sa xám, khí tức không rõ, không mạnh cũng không yếunhưng ép thẳng vào linh hồn.
Không ai biết hắn là ai.
Không ai dám đoán hắn từ đâu.
Chỉ có một điều chắc chắnhắn đến là để “vấn” Hoa Vân.