Chương 424: Mắt quỷ khép hờ
Giữa cốc là một tế đàn.
Trên đó có… một người đang chờ sẵn.
Không khí vặn vẹo quanh kẻ đó.
Không thể nhìn rõ mặt, nhưng hắn khoác áo đen có ấn ký của Liên Minh Lục Tông.
Người kia mở miệng trước:
“Ngươi đến rồi, Hoa Vân.”
“Không còn nhiệm vụ, không còn lệnh.”
“Chỉ còn lựa chọn cuối cùng.”
Hoa Vân nhíu mày:
“Lựa chọn?”
Người kia đưa tay ra, trong lòng bàn tay là một giọt máu lơ lửngẩn chứa khí tức không thuộc về bất kỳ cảnh giới nào.
“Ngươi có thể uống nó… và trở thành thứ vượt ngoài tất cả tông môn, vượt cả đạo trời.”
“Hoặc quay đi, và ngươi sẽ chếtở đây, như hàng vạn kẻ trước ngươi.”
Diệp Linh hét lên:
“Không được!
Sư phụ! Đừng nghe! Bọn họ muốn hủy người!”
Người kia quay sang Diệp Linh, cười nhạt:
“Không ai hủy được hắn…
Trừ chính hắn.”
Không khí như đông lại.
Tất cả lặng im.
Hoa Vân giơ tay… chạm vào giọt máu.
ẦM!
Tế đàn nổ tung.
Một luồng sáng đỏ rực tràn ra, quét ngang trời đất.
Gió thổi ngược dòng, cột đá gãy nát, đất đá bay lên như nghịch thiên.
Diệp Linh bị hất văng, máu ứa nơi khóe miệng.
Hoa Vân ngẩng đầu.
Ánh mắt… đỏ như máu.
Mái tóc… trắng trong nháy mắt.
Trên trán hắn, hiện lên một ấn ký chưa từng thấyvặn vẹo, huyết lệ, như khắc từ thâm uyên.
Người kia cười khẽ, xoay người rời đi:
“Vậy là… lưỡi dao đã được rèn xong.”
Nhưng hắn chưa đi xa được mấy bước…
Thì bị xé nát ngay tại chỗ, không kịp kêu lên một tiếng.
Một bàn tay… là của Hoa Vân.
Không do dự.
Không lời giải thích.
Diệp Linh bò dậy, hét lớn:
“Người là ai!? Người còn là Hoa Vân không?!”
Hoa Vân đứng giữa đất máu.
Gió thổi tóc trắng bay cuộn, mắt đỏ ánh lên tia tàn bạo.
Nhưng… hắn quay đầu lại, nhẹ nhàng nói:
“Ta vẫn là sư phụ của ngươi.”
Rồi hắn quay đi, giọng nhẹ như gió:
“Nhưng giờ…
Không còn ai điều khiển ta được nữa.”
Và hắn bước đi, để lại cả cốc đỏ như địa ngục phía sau.
Một Hoa Vân mới, không còn thuộc về bất kỳ ai.”
“Khi Hoa Vân trở về, đi xuyên qua mưa bụi trên con đường cũ, nơi từng là vùng đất quen thuộc dưới chân núi Thái Trạchhắn dừng lại.
Trên cổng thiên môn của Liên Minh Lục Tông, đại kỳ xưa từng thêu chữ Lục Tông Đồng Minh đã bị hạ xuống từ lâu.
Thay vào đó là một lá cờ khác, đỏ sẫm như máu, chính giữa là hình một mắt quỷ khép hờ.
Diệp Linh đứng sau lưng, thì thào:
“Đây… là cái gì?”
Hoa Vân không đáp.
Hắn bước vào đại môn.
Không ai ngăn.
Trong đại điện, hắn thấy toàn bộ người ngồi trên cao đều đã đổi mới, khuôn mặt xa lạ, khí tức lại sâu không lường được.
Ngồi ở giữa là một thiếu niên áo đen, tuổi chưa đến ba mươi, ánh mắt lạnh lẽo như sắt.
Thiếu niên đó gõ nhẹ lên bàn ngọc, rồi mỉm cười:
“Ngươi là Hoa Vân.”
“Chúng ta đã đợi ngươi.”
Hoa Vân cau mày:
“Liên minh đâu?”
Thiếu niên kia đáp thản nhiên:
“Liên minh cũ… không tồn tại nữa.
Bọn họ bị chính mình chôn vùi.
Giờ… nơi đây gọi là Tân Thiên Cơ Hội.”
“Và ngươi… là di vật cuối cùng của một thời đại đã chết.”
Một tiếng động vang lên.
Phía sau điện, từng cỗ quan tài đá từ dưới đất nâng lên, khắc đầy tên tuổi những trưởng lão, tông chủ từng thuộc Lục Tông.
Mỗi quan tài… đều đã bị phong ấn bằng máu.
Thiếu niên áo đen đứng dậy, từng bước bước xuống, đối mặt với Hoa Vân:
“Ngươi còn trung thành với thứ không còn tồn tại nữa?”
“Hay sẽ gia nhập chúng tatrở thành chân thật?”
Bên ngoài đại điện.
Từng đạo khí tức cường đại đang tụ lại.
Các tông môn cũ, thế lực ẩn tàng, từng kẻ từng người… đều chờ đợi câu trả lời của Hoa Vân.
Và hắn khẽ nhắm mắt.
Đôi mắt đỏ máu mở ra.
“Ta chưa từng trung thành với ai.”
“Nhưng nếu các ngươi giết người của ta…
Vậy thì…”
“…ta diệt cả thiên hạ cũng không tiếc.”
Sóng linh khí vỡ toang.
Trời đổi sắc.
Trận đại chiến… sắp bắt đầu.”
“Người kia khẽ cười, giọng nói nhẹ như gió thoảng:
“Lời nói bốc đồng… ta có thể bỏ qua.”
“Ngươi nên suy nghĩ ba tháng.”
“Sau ba tháng, nếu vẫn không rõ ngươi đứng về phía nào… thì không cần đứng nữa.”
Hắn xoay người, bóng lưng mảnh khảnh nhưng khiến cả đại điện như chìm vào áp lực vô hình.
“Thế gian này… không còn chỗ cho kẻ do dự.”
Cánh cửa điện đóng lại.
Hoa Vân đứng một mình, ánh mắt trầm tĩnh.
Diệp Linh tiến đến khẽ hỏi:
“Sư phụ… chúng ta thật sự có ba tháng sao?”
Hoa Vân không đáp, chỉ ngước nhìn trời qua ô vòm điện thờ…
Trời đã không còn là màu xanh năm xưa nữa.
“Ba tháng…”
“…cũng đủ để chôn vài thứ cần chôn.”
“Ba ngày sau, Hoa Vân cùng Diệp Linh rời khỏi vùng núi nơi liên minh mới tọa lạc.
Không có ai ngăn cản.
Cũng không có ai tiễn đưa.
Chỉ có những ánh mắt âm trầm từ xa xa, như những con thú đang rình mồi, kiên nhẫn chờ thời.
Trên đường trở về quán trọ cũ, Diệp Linh cuối cùng cất lời:
“Sư phụ, ba tháng… người định làm gì?”
Hoa Vân không quay đầu, chỉ nhẹ giọng đáp:
“Sống.”
Diệp Linh ngẩn ra:
“Chỉ… sống thôi sao?”
Hoa Vân khẽ cười:
“Ừ. Sống, và nhìn.
Xem kẻ nào vội vàng ra tay, kẻ nào ẩn nhẫn chờ đợi.”
Ba tháng, hắn không nhập đạo, không luyện công, không tra xét gì cả.
Chỉ uống trà, đọc sách, dạo núi, hái cỏ, cùng Diệp Linh câu cá bên hồ.
Mỗi ngày đều tĩnh như mặt nước.
Nhưng có ai biết, hồ tĩnh thì đáy mới sâu, người không động thì lòng mới khó dò.
Ngày thứ tám mươi chín.
Trời đổ mưa.
Một đạo nhân vận áo xám đến trước cửa quán trọ, để lại một phong thư.
Không nói lời nào, quay lưng rời đi.
Hoa Vân mở thư, chỉ một dòng:
“Ngươi đã chọn. Chúng ta cũng vậy.”
Ngay lúc đó, mặt đất chấn động, kết giới bị xé toạc.
Từ tứ phương bát hướng, hơn hai mươi đạo linh quang phá không lao đến, sát khí ngập trời.
Trận chiến chưa bắt đầu,
Máu đã thấm đất.
Và Hoa Vân, từ trong cơn mưa, chậm rãi bước ra.
Ánh mắt hắn, vẫn bình thản như ba tháng trước.
“Thì ra… các ngươi mới là kẻ không đợi được.”
“Mưa như trút.
Từng luồng khí tức cuồng bạo đè nén không gian, gió xé núi rừng, linh lực gào thét như long ngâm.
Hai mươi mấy tu sĩ từ bốn phương lao tới, mỗi người đều là Kim Đan hậu kỳ trở lên, thậm chí có cả Hóa Thần cưỡi gió, tay cầm kiếm cổ, mắt không mang tình người.
Diệp Linh hét lớn:
“Sư phụ!”
Nhưng Hoa Vân vẫn đứng yên, thân ảnh gầy gò giữa đất trời, không tránh, không né.
Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay, lấy từ tay áo ra một lá bùa đã cũ, viền mép đã mục.
Lá bùa ấy, là do Diệp Linh đặt lên trán hắn ba tháng trướcấn chú phong trí.
Hắn khẽ thở ra:
“Ta đã cho các ngươi ba tháng để tự hỏi bản thân… ai là người không nên động vào.”
“Tiếc thaycác ngươi chẳng học được gì.”
Bùa rách.
Đạo tâm bừng dậy.
Trí tuệ nổ tung trong đầu như núi lửa.
Toàn bộ trận mưa… đột nhiên ngưng giữa không trung.
Một chữ “CẤM” vô hình phủ xuống thiên địa.
Kẻ đầu tiên rơi xuống… là Hóa Thần cảnh.
Ngực hắn bị xuyên thủng bởi một đạo kiếm ý không hình không sắc, đôi mắt trợn lên chưa kịp hiểu tại sao.
Hoa Vân bước lên một bước.
Từng giọt nước mưa như bị hút ngược trở lại trời cao, ánh sáng vỡ vụn trên thân hắn.
“Trí đã phong, ta nhẫn.
Trí khai rồita diệt.”
Một câu nói ra, linh khí toàn bộ rút cạn, thiên địa như cúi đầu.
Cây cối trong vòng trăm dặm héo rũ, chim thú lặng im, sông hồ co mình như bị ép tan thành hư vô.
Diệp Linh đứng sau hắn, run rẩy.
Lần đầu tiên… nàng nhìn thấy sư phụ mình thật sự ra tay sau khi phong trí được giải.
Lần đầu tiên, nàng hiểu… vì sao tất cả các phong thư đều sợ hắn.
Và vì sao… chỉ có một cơ hội.
Vì nếu để hắn nhớ lại,
sẽ không còn kẻ nào đủ sức ngăn lại nữa.