Chương 423: Thiên Tâm Điện
“Lần này, không được từ chối.”
Hoa Vân bóp chặt phong thư.
Lá thư hóa thành khói tro trước khi rơi xuống đất.
Diệp Linh ngước lên:
“Sư phụ… họ lại muốn gì?”
Hắn không đáp.
Chỉ nhấc thanh trường bào màu lam sẫm phủ bụi trên giá gỗ, khoác lên vai.
Rồi chậm rãi nói:
“Muốn gì cũng được.
Nhưng lần này, ta sẽ là người đặt câu hỏi.”
Trên bầu trời xa, tại trung tâm của Thiên Tâm Điện,
một ngọn đèn linh thạch khẽ rungbáo hiệu “biến số” đang đến gần.”
“Ba ngày sau, tại Thiên Tâm Điện.
Hoa Vân quỳ một gối giữa điện, trên bậc thềm trắng như tuyết.
Phía trước là mười hai chiếc ghế đá, mười hai bóng người ngồi trên, áo bào giấu mặt, khí tức như biển sâu không đáy.
“Hoa Vân,”
Một giọng nói vang lên từ trung tâm, lạnh như băng:
“Tội ngươi từng phạm, chúng ta nhớ.
Nhưng trí đã phong, tâm đã rèn, giờ có thể dùng lại.”
“Ngươi sẽ tiếp tục làm việc cho Liên Minh.”
Hoa Vân cúi đầu không nói.
Một chiếc hộp đen bay xuống trước mặt hắn, không ánh sáng, không linh khí.
“Trong đây là nhiệm vụ mới.
Không được mở trước khi đến nơi chỉ định.
Không được trao tay cho bất kỳ ai.
Không được hỏi, không được nghi.”
Một người trong mười hai người nói tiếp:
“Nếu thất bại, không cần trở về.
Nếu thành công… ngươi có thể chọn một người được sống sót.”
Hoa Vân cầm lấy chiếc hộp.
Ánh mắt hắn không có vẻ phục tùng.
Chỉ có một điều duy nhất còn giữ hắn ở lạiDiệp Linh.
Hắn khẽ đáp:
“Ta sẽ đi.
Nhưng không phải vì các người.”
Khi hắn rời khỏi điện, một người trong mười hai vị khẽ cười lạnh:
“Hắn nghĩ mình còn lựa chọn.
Nhưng kỳ thực… mọi bước chân của hắn đều đã nằm trong bàn tay chúng ta.”
Trên bầu trời đen kịt, mưa bắt đầu rơi.
Nhiệm vụ mới đã bắt đầu.”
“Đêm đó, tại một trấn nhỏ nơi biên cảnh Nam Hoang.
Hoa Vân đứng lặng trước một căn nhà tranh xiêu vẹo, gió thổi tấm mành trúc lạch cạch giữa trời sương lạnh.
Hắn mở chiếc hộp đen vừa nhận được từ Liên Minh.
Bên trong, chỉ có một dòng chữ:
“Lặng lẽ vào nội cốc, giết kẻ giữ đèn.”
“Không được để lại khí tức.
Không được để lộ thân phận.
Không được nhìn mặt kẻ đó.”
Không có thêm bất kỳ lời giải thích nào.
Diệp Linh đứng sau lưng, run run:
“Sư phụ… người lại phải giết một người vô danh?”
Hoa Vân không quay lại, giọng khàn khàn:
“Không có ai là vô danh cả.
Chỉ là chúng ta không được phép biết tên họ.”
Hắn lên đường ngay đêm đó.
Trời đổ mưa phùn, sương dày đặc, giống như bao nhiêu đêm trướckhi hắn cũng từng làm theo lệnh, giết người không biết tên, không rõ mặt.
Nội cốc.
Một ngọn đèn lẻ loi treo trên vách đá.
Ánh sáng mờ, run rẩy như hơi thở cuối cùng của một sinh linh.
Bên dưới ngọn đèn là một bóng người ngồi thiền, không nhúc nhích.
Không chống cự. Không cảnh giác.
Hoa Vân không nói.
Không hỏi.
Không run tay.
Chỉ một chưởng, không linh lực, không thần thông, như một cái vỗ nhẹ vào luồng sinh mệnh cuối cùng nơi cốc sâu.
Người kia chết.
Ngọn đèn tắt.
Không tiếng vang. Không một linh khí khuấy động.
Khi Hoa Vân rời đi, trời chưa sáng.
Nhưng trong lòng hắn, bóng tối lại dày thêm một tầng nữa.
Ở một nơi rất xa, trong một tòa tháp cổ không tên, một vị trưởng lão khẽ gõ lên bàn đá:
“Tốt.
Hắn vẫn còn làm được việc.”
Một người khác hỏi:
“Có nên báo cho hắn biếtngười kia vốn là tội nhân của tam giới?”
Người đầu tiên lắc đầu, mắt nhắm lại:
“Không cần.
Khi không còn niềm tin nào để giữ lại, hắn mới thật sự là lưỡi dao hoàn hảo.”
“Hai ngày sau.
Hoa Vân và Diệp Linh tá túc trong một ngôi miếu hoang, giữa rừng rậm âm u nơi ranh giới Đông Hoang.
Diệp Linh không ăn, cũng không ngủ.
Nàng chỉ nhìn Hoa Vân bằng ánh mắt khó đoánvừa lo lắng, vừa sợ hãi, lại như đang nghi ngờ điều gì đó không dám hỏi thành lời.
Hoa Vân thì lặng im, ngồi trước lư hương cũ nát, ánh lửa leo lét phản chiếu đôi mắt đã từng thanh tịnh, nay mờ mịt như biển sâu.
Đêm xuống.
Một đạo phong thư lặng lẽ bay vào qua khe cửa miếu, không gợn gió, không tiếng động.
Phong thư khắc dấu hiệu của Liên Minh.
Hoa Vân mở ra. Không bất ngờ.
“Đã xác nhận: mục tiêu đã bị tiêu diệt.”
“Thành công.”
“Ngươi có thể nghỉ ngơi trong bảy ngày.”
“Không được rời khỏi rừng, không được tiếp xúc ai, không được nói về những việc đã làm.”
“Sẽ có nhiệm vụ tiếp theo.”
Diệp Linh cuối cùng cũng mở miệng:
“Sư phụ… người còn nhớ vì sao ta đi theo người không?”
Hoa Vân khẽ quay đầu, giọng khàn khàn:
“Vì ta từng nói rằng, sống trên đời, quan trọng nhất là biết đúng sai.”
Diệp Linh cười nhẹ, mắt long lanh nước:
“Vậy… người có còn nhớ thế nào là ‘đúng’ thế nào là ‘sai’ không?”
Hoa Vân không trả lời.
Chỉ siết chặt phong thư trong tay, đến khi máu rỉ ra từ kẽ ngón.
Xa xa trong rừng, một kẻ đang quan sát tất cả.
Hắn cười lạnh, nói với người bên cạnh:
“Hắn sắp không phân biệt được đâu là kẻ ra lệnh, đâu là kẻ thí nghiệm nữa rồi.”
Người kia hỏi:
“Thế còn cô gái?”
“Cô ta sẽ là thứ trói buộc cuối cùng.
Và khi dây buộc đứt… lưỡi kiếm kia sẽ không còn điểm dừng.”
Bảy ngày bình yên.
Chỉ là bề ngoài.
Trong bóng tối, móng vuốt của nhiệm vụ kế tiếp đang chuẩn bị vươn ra.”
“Ngày thứ tám.
Một chiếc hộp đen khác xuất hiện, lần này không qua thưmà đặt ngay trước cửa miếu, như thể có kẻ đã đến sát bên họ trong đêm, để lại nó rồi rời đi mà không để lại dấu vết.
Hoa Vân mở hộp.
Bên trong là một tấm bản đồ, một tấm thẻ ngọc không tên, và một dòng chữ viết tay:
“Không còn lệnh.”
“Tự ngươi chọn.”
Diệp Linh đứng sau lưng, sắc mặt tái nhợt:
“Không còn lệnh nghĩa là… người không còn ràng buộc?”
Hoa Vân nhìn bản đồ, rồi nhìn thẻ ngọc.
Lần đầu tiên trong suốt thời gian qua, đôi mắt hắn hiện lên một tia nghi hoặc:
“Hoặc là hết nhiệm vụ thật…
Hoặc là thử xem ta còn chịu đi tiếp đến đâu.”
Tấm bản đồ chỉ đến Thiên Uyết Cốc, một nơi bị cấm trong truyền thuyếtnơi từng là chiến trường cổ, vô số tu sĩ chết không toàn thây.
Không ai từng trở ra.
Diệp Linh kéo tay áo hắn, nhỏ giọng:
“Chúng ta có thể… không đi không?
Chúng ta có thể đến một nơi thật xa… sống như phàm nhân.”
Hoa Vân nhìn nàng.
Dưới ánh nắng mờ, khuôn mặt nàng vẫn ngây thơ như thuở đầu gặp gỡ.
Nhưng hắn khẽ lắc đầu.
“Nếu ta không đi…
Bọn chúng sẽ không cần giết ta nữa.
Mà sẽ giết ngươi.”
Và thế là họ lên đường.
Bản đồ trong tay, bóng lưng dấn bước vào nơi chưa từng ai sống sót trở ra.
Xa xa, nơi một tầng trời khác.
Một vị lão giả đứng trước kính linh châu, nhìn hình ảnh Hoa Vân rời đi, khẽ nói:
“Tốt lắm.
Nếu hắn qua được lần này…
Hắn sẽ là thứ vũ khí không gì phá nổi.”
Một người đứng sau hỏi:
“Và nếu hắn chết?”
Lão giả mỉm cười:
“Thì mọi tội lỗi, mọi huyết án…
Sẽ chôn vùi theo hắn.”
Thiên Uyết Cốc.
Một trận gió thổi qua.
Máu chưa từng khô trên đất đá, lại như đang rỉ ra lần nữa…
Cuộc thử nghiệm cuối cùngbắt đầu.”
“Bên ngoài Thiên Uyết Cốc.
Trời tối nhanh bất thường, mây đen kéo đến dày đặc như thể muốn nuốt chửng cả bầu trời.
Hoa Vân đứng trước cổng đá cổ, mặt đất khô nứt, cỏ cây cháy đen như từng bị lửa địa ngục thiêu qua.
Thẻ ngọc không tên trong tay hắn đột nhiên sáng lên một đường nứt, rồi tự vỡ vụn.
Không tiếng động.
Không linh khí dao động.
Nhưng Diệp Linh tái mặt:
“Sư phụ… đây là phong ấn mở.”
Hoa Vân không đáp.
Từng bước tiến vào cốc.
Bên trong Thiên Uyết Cốc là tĩnh mịch tuyệt đối.
Không tiếng chim, không gió, chỉ có những cột đá lởm chởm khắc đầy chữ cổnhư ai đó từng cố nhắn nhủ điều gì trước khi bị xóa khỏi thế giới này.
Trên một tấm đá lớn, dòng chữ vẫn còn mờ:
“Nếu ngươi đọc được dòng này, hãy quay đầu.”
Hoa Vân đọc.
Rồi đi tiếp.