Chương 422: Lệnh phong sinh
Ngay sau đó, một ánh sáng từ trên trời rơi xuốngnhẹ như lông vũ nhưng mang theo lực ép khiến tám vị tu sĩ lập tức quỳ rạp xuống đất.
Chỉ có Hoa Vân vẫn đứng.
Ánh sáng xoay quanh hắn một vòng rồi tan biến.
Trên trán hắn… xuất hiện một dấu ấn mờ nhạt.
Không rõ hình thù, nhưng khiến toàn bộ linh khí xung quanh dao động.
“Đây là lệnh phong sinh.
Kể từ hôm nay… hắn không thể tu luyện thêm một bước.”
Diệp Linh lao đến, hoảng loạn:
“Không! Các người làm gì hắn! Hắn chưa làm sai gì cả!”
Một giọng nói xa xăm như vọng từ cõi trời:
“Sai hay không không do ngươi định.
Khi thế giới vận hành, cá nhân là cát bụi.
Kẻ chạm vào ký ức đã bị phong sẽ gánh hậu quả.”
Rồi, tất cả tan biến.
Không còn ai đứng đó.
Tám tu sĩ rút đi trong im lặng, mỗi người mang theo tâm tình nặng trĩu.
Chỉ còn lại hai người.
Hoa Vân. Diệp Linh.
Và cơn mưa cuối cùng, bắt đầu rơi lại.
Hoa Vân nhìn nàng. Ánh mắt vẫn dửng dưng, vô cảm.
Dấu ấn trên trán hắn nhấp nháy rồi mờ đi, ẩn vào da thịt.
“Ta không biết ngươi là ai…”
“Nhưng vì sao nhìn ngươi, ta lại thấy bản thân… đã từng đau.”
Diệp Linh ôm chặt hắn.
Không khóc.
Không nói.
Chỉ siết chặtnhư giữ lấy một thứ sắp vụn tan.
Ở một nơi rất xa…
Một kẻ áo đen đặt bức thư cuối cùng lên bàn, chậm rãi nói:
“Phong sinh đã hạ, Hoa Vân sẽ không còn là biến số.
Chúng ta… có thể bắt đầu bước hai.”
Ván cờ không kết thúc.
Nó chỉ vừa mới xoay chiều.”
“Ba tháng sau.
Trời cao xanh thẳm, mây trắng dày đặc, áp lực linh khí như tầng tầng sóng dữ đổ về một phương.
Tại Thiên Uyết Nhai, nơi được xem là trung tâm linh mạch của toàn tu chân giới, đại hội tu chân chính thức khai mở.
Đại kỳ các tông môn tung bay giữa trời.
Linh hạc, phi chu, thú cưỡi cấp cao dày đặc như mây đen.
Đệ tử từ các thế lực lớn nhỏ, lục tông, tam cung, nhị các đều có mặt.
Trên đài cao nhất
Một trưởng lão áo bào xám đứng dậy, thanh âm mang theo uy áp trấn áp vạn quân:
“Đại hội lần này… không luận cảnh giới, không phân xuất thân.
Chỉ luận: đạo tâm, lực chiến, và… vận mệnh!”
Bên dưới, vô số ánh mắt hừng hực chiến ý.
Ai cũng biết, đây không chỉ là cơ hội vinh quang
mà còn là thời khắc chọn ra người sẽ bước vào tầng quyền lực thật sự của tu chân giới.
Nhưng giữa dòng người ấy… không ai nhìn thấy Hoa Vân.
Không ai nhớ đến Hoa Vân.
Hắn, đã bị phong trí.
Bị xóa khỏi mọi ghi chép.
Chỉ còn Diệp Linh, đứng trong bóng người, ánh mắt lạnh, tay nắm chặt một tấm phù cổ xưa.
“Ngươi bảo ta chờ ba mươi năm…”
“Nhưng nếu cơ hội là hôm nay… ta sẽ chọn hôm nay.”
Một tiếng chuông vang lên.
Đại hội bắt đầu.
Máu, mưu mô, và đạo lý… sẽ cùng đổ xuống Thiên Uyết Nhai này.
“Một thời gian sau đó…
Mưa đã dứt từ lâu.
Trên đỉnh một ngọn núi không tên, nơi sương mù chưa từng tan, có một căn nhà gỗ đơn sơ được dựng giữa rừng trúc.
Hoa Vân ngồi bên lò sưởi, lặng im.
Ánh mắt hắn nhìn vào đống than đỏ rực, nhưng trong mắt chẳng có lấy một tia sáng.
Diệp Linh pha trà.
Động tác thuần thục, dịu dàng như mọi ngày.
Nàng không còn hỏi hắn có nhớ gì không, cũng không còn nói về “ngày xưa” nữa.
Chỉ im lặng ở cạnhgiống như chờ đợi một mùa xuân mà nàng biết có lẽ sẽ không tới.
Hắn không còn tu luyện.
Không còn nói đạo lý.
Không còn mỉm cười.
Nhưng cũng không còn mâu thuẫn, không còn nghi hoặc, không còn phản kháng.
Giống như… một chiếc bóng biết thở.
Cho đến một hôm.
Một tiếng gõ cửa vang lên.
Không mạnh. Không gấp.
Nhưng mỗi tiếng như đập thẳng vào lòng ngực người nghe.
Diệp Linh mở cửa.
Một nữ tu áo trắng, không lộ dung nhan, đứng trước cửa.
Trong tay là một hộp ngọc màu đen được phong ấn bằng ba tầng cấm chú.
Nàng không bước vào.
Chỉ đưa hộp ngọc ra và nói:
“Đây là vật hắn từng gửi trước khi bị phong trí.”
“Trong đó có thứ mà… có lẽ chỉ một người không còn trí nhớ mới dám mở.”
Rồi nữ tu xoay người, biến mất trong sương.
Không để lại tên, không để lại linh khí.
Giống như chưa từng tồn tại.
Hoa Vân cầm lấy hộp ngọc.
Hắn không do dự.
Không nhìn Diệp Linh.
Chỉ mở.
“Tạch.”
Phong ấn đầu tiên tan.
Phong ấn thứ hai vỡ.
Phong ấn thứ ba… chưa kịp hiện ra, đã bị khí tức trong người hắn tự động triệt tiêu.
Bên trong, không phải pháp bảo.
Không phải thư tín.
Mà là một tấm kính đồng đã vỡ đôi, khắc một dòng chữ:
“Ngươi chỉ có thể là ngươi khi đã đánh mất tất cả.”
Diệp Linh rụng chén trà.
Hoa Vân nhìn tấm kính.
Một nhịp tim lệch đi.
Dấu ấn trên trán… khẽ lóe sáng.
Một đường nứt, rất nhỏ, xuất hiện.
Và ngay lúc đó…
Từ xa, một tiếng chuông cổ vọng về.
Bầu trời chấn động.
Một tòa cổ lâu từ dưới lòng đất vọt lên nơi chân trời.
Trên cổng lâu viết ba chữ cổ:
TẨY TÂM ĐÀI.
Thế cục… lại một lần nữa khởi động.
Và lần này, không ai có thể phong trí ai nữa.”
“TẨY TÂM ĐÀIxuất hiện sau ba trăm năm ẩn tàng.
Một tòa kiến trúc phủ đầy rêu phong, nhưng mỗi phiến đá lại khắc trận văn cổ xưa không ai dám động chạm.
Tin tức lan ra chỉ trong một ngày, chấn động toàn tu chân giới.
Tám đại tông môn lập tức phái người đến điều tra.
Thế lực ẩn thế cử sát giả ngầm chặn đường.
Các tu sĩ tán tu, lữ hành, thậm chí ma đạo cũng bắt đầu hành động.
Nhưng chỉ có một người… đứng trước cổng Tẩy Tâm Đài khi trời còn chưa sáng.
Hoa Vân.
Diệp Linh đi bên cạnh hắn, bàn tay nắm chặt ống tay áo hắn từ phía sau.
“Sư phụ… nếu chạm vào Tẩy Tâm Đài, tất cả phong ấn sẽ vỡ.
Nhưng nếu quá khứ trở lại… người có còn là người hôm nay không?”
Hoa Vân không trả lời.
Hắn không cần phải trả lời.
Vì dấu ấn trên trán đã rạn vỡ hoàn toàn.
“Đừng nhớ lại.”
Một âm thanh vang lên từ trong đầu hắn.
Không phải của người khác.
Mà là của chính hắntừ ký ức xa xưa, khi hắn còn lý trí, còn đạo tâm, còn biết sợ hãi.
Hắn bước tới.
Một bước.
Hai bước.
Ba bướcvào giữa Tẩy Tâm Đài.
ẦM!!
Mặt đất nứt vỡ.
Bầu trời gầm rít.
Một luồng khí hỗn độn như thời sơ khai bùng phát từ trung tâm đài.
Toàn bộ linh khí xung quanh bị hút vào.
Một vòng xoáy ánh sáng trắng khổng lồ hình thànhtrong đó phản chiếu lại… hàng ngàn ký ức vỡ vụn.
“Ngươi từng đốt sai đan phương thật.
Ngươi từng giết nhầm một người không nên giết.
Ngươi từng không ngăn được một đứa trẻ tin ngươi.
Ngươi từng phản bội niềm tin… của chính mình.”
Hoa Vân khuỵu xuống.
Đầu hắn đau như bị xé nát.
Tất cả sự thậttừng mảnh, từng mảnhđâm thẳng vào trí óc đang bị xé rách.
Nhưng hắn không gào.
Không thét.
Chỉ nở một nụ cười.
“Tốt.
Ta nhớ rồi.”
ẦM!!
Dấu ấn trên trán nổ tung.
Phong trí hoàn toàn tan biến.
Hoa Vân đứng dậy.
Bước ra khỏi Tẩy Tâm Đài.
Ánh mắt đã khác.
Khí tức đã khác.
Đạo tâmtrở lại, nhưng không còn thuần túy.
Diệp Linh đứng trước hắn, run rẩy:
“Sư phụ… là người sao?”
Hắn nhìn nàng.
Yên lặng một lúc lâu.
Rồi chậm rãi gật đầu.
“Là ta.
Cũng không phải ta.
Nhưng từ hôm nayta sẽ không để ai phong trí ta nữa.”
Trên bầu trời, một con mắt khổng lồ từ Thiên Ngoại Thiên mở ra, nhìn xuống hắn.
Một tiếng thở dài vang vọng thiên địa.
“Thất bại rồi.
Biến số… đã vượt ra khỏi kế hoạch.”
“Một buổi chiều sương mờ dày đặc.
Khi ánh hoàng hôn chưa kịp chạm đến mái ngói quán trọ, một đạo phong thư như tro tàn bay đến, không ai thấy, không ai chạm đượctrừ Hoa Vân.
Hắn mở thư. Không bất ngờ. Không chần chừ.
[LIÊN MINH LỤC TÔNG]
“Hoa Vân.”
“Lệnh triệu tập. Trong ba ngày, phải có mặt tại Thiên Tâm Điện.”
“Thân phận cũ, tội cũ, chuyện cũ… tạm gác lại.”
“Ngươi đã nhớ lại. Ngươi đã chọn trở về.