Chương 421: Ván cờ cuối cùng
ngồi trước bậc thềm, nhìn lên bầu trời đêm.
“Chỉ còn một năm.”
“Người phải giữ lời. Người từng nói, chỉ cần ta chờ, người nhất định sẽ quay về.”
Gió đêm thổi qua, mang theo mùi cỏ dại.
Từ sâu trong căn phòng, ánh sáng nơi phù văn khắc trên trán Hoa Vân… khẽ chớp động một lần.
Chỉ một lần.
Nhưng lần đầu tiên sau gần ba mươi năm
Hắn mấp máy môi.”
“Ngày thứ mười hai ngàn một trăm chín mươi bảy.
Trời đổ mưa phùn, gió thổi không lớn, nhưng dai dẳng. Mây đen tụ lại trên đỉnh sơn cốc như sắp có dị biến.
Trong phòng, ánh sáng nơi phù ấn trên trán Hoa Vân chớp sáng lần thứ hai.
Lần này, rõ ràng hơn. Lâu hơn.
Diệp Linh ngồi bên mép giường, gấp lại cuốn kinh thư nàng đã đọc thuộc lòng từ năm thứ mười.
Nàng không nói gì. Chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Ánh nến nghiêng ngả.
Một cơn gió thổi tắt nó.
Và trong bóng tối, Hoa Vân mở mắt.
Không kinh ngạc. Không hỏi han.
Chỉ là một ánh nhìn… lặng, sâu, và mờ như hồ thu tĩnh lặng.
Không một tia cảm xúc.
“Nơi này là đâu?” Hắn cất giọng.
Giọng nói không hề già đi. Nhưng ánh mắt đã không còn là ánh mắt của năm xưa.
Diệp Linh run rẩy. Nàng không cười, cũng không khóc.
“Người… vẫn là người chứ?” Nàng hỏi khẽ.
Hoa Vân nhìn nàng.
Dài lâu.
Rồi đáp:
“Ta là Hoa Vân.”
“Nhưng ta không nhớ vì sao ngươi lại ở đây.”
Một cơn sấm nổ vang trên đỉnh núi.
Ngoài trời, mưa trút xuống ào ạt.
Trong khoảnh khắc ấy, Diệp Linh hiểu.
Hắn đã tỉnh.
Nhưng người nàng chờ, đã không còn ở đó nữa.
Nàng cúi đầu, quỳ trước hắn.
Không nói một lời nào.
Chỉ để nước mắt hòa vào mưa. Không biết là vì đau, vì nhẹ lòng… hay vì ba mươi năm, cuối cùng cũng kết thúc.
Và trong mưa gió…
Một phong thư mới bay đến, giấy ngấm nước nhưng chữ vẫn rõ ràng.
“Thời hạn đã hết. Phong đã giải.
Ngươi, hãy chuẩn bị bước vào ván cờ cuối cùng.”
“Sấm chớp rạch ngang bầu trời.
Tấm thư bị Diệp Linh siết chặt, run run trong tay, nước mưa làm nhòe những dòng chữnhưng nàng đã đọc rõ từng nét một.
Ván cờ cuối cùng…?
Trong phòng, Hoa Vân vẫn ngồi lặng như đá.
Hắn đã đứng dậy, đã đi vài bước, nhưng không hề nhìn nàng thêm lần nào.
“Ta nhớ những đạo lý.” Hắn nói.
“Nhưng ta không nhớ ai dạy ta.”
“Không nhớ ai đi cùng ta.”
“Không nhớ ai từng đợi ta.”
Diệp Linh lặng người, môi mấp máy muốn gọi “sư phụ” nhưng tiếng nghẹn lại.
Hắn… thật sự không còn là hắn.
Chỉ còn lại bóng lưng kia, vẫn thẳng, vẫn kiêu ngạo như ngày xưa, nhưng đã chẳng còn ấm áp nữa.
Một luồng khí tức bỗng chốc bao phủ sơn cốc.
Tám luồng kiếm ý từ tám phương trời giáng xuống như tia chớp.
Một trận đại chiến đang bắt đầumà không cần bất kỳ tuyên ngôn nào.
Hoa Vân không nhìn ra ngoài.
Chỉ hỏi:
“Ta… đang bị săn đuổi?”
Diệp Linh siết chặt thanh phi kiếm cũ kỹ bên hông, bước lên đứng trước cửa.
“Không.” Nàng nói.
“Chúng đến vì ta.
Vì ta phá phong.
Vì ta giữ người lại trong ba mươi năm.”
Một tia sáng lóe lên giữa tay nàng. Lá phù ấn cũ đã tan thành tro.
Nàng không đợi sự đồng ý, không xin phép, cũng không sợ.
Hoa Vân nhìn nàng lần đầu tiên từ khi tỉnh dậy.
Nhưng vẫn không nhớ ra gì.
“Ngươi sẽ chết.”
“Ta biết.” Nàng mỉm cười.
“Nhưng ít nhất, chết khi người đã tỉnh.”
Trên trời, tám đạo thân ảnh như sao sa lao xuống.
Cơn mưa như nổ tung.
Phong vũ biến sắc.
Tu chân giới, bắt đầu rung chuyển.
Ván cờ cuối cùng.
Đã được đặt xuống.”
“Tiếng sấm nổ tung trong sơn cốc.
Tám đạo nhân ảnh xé gió hạ xuống như thiên thần phán quyết.
Mỗi kẻ đều mang khí tức Nguyên Anh hậu kỳ trở lên, đều là đao phủ cho những điều “không nên làm”.
Hoa Vân không động.
Chỉ đứng đó, gió vờn mái tóc, ánh mắt lạnh băng như đang soi xét từng tia sát khí đổ xuống.
Một kẻ trong tám người cất giọng:
“Hoa Vân. Ngươi vốn nên bị quên lãng.
Kẻ bên cạnh ngươi… đã khiến ngươi trở lại.
Nay cả hai đều phải trả giá.”
Diệp Linh bước tới, chặn trước mặt hắn.
“Muốn động đến hắn, giết ta trước.”
Một tu sĩ áo tím lắc đầu.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể đổi được điều gì sao? Ba mươi năm trước, chính là hắn chấp thuận phong trí. Giờ ngươi lại phá phong, chính là nghịch mệnh.”
Không ai trả lời.
Chỉ có Hoa Vân, nhẹ nhàng vươn tay… đẩy Diệp Linh ra sau.
Chỉ một cái chạm, nàng lùi ra cả trượng.
Không tổn thương, nhưng bị ép phải đứng ngoài.
“Ngươi đã giữ lời.
Giờ… đến lượt ta.”
ẦM!!
Bảy thanh phi kiếm giáng xuống cùng lúc.
Chỉ có một kiếm không độngkẻ cầm kiếm thứ tám đang quan sát hắn, ánh mắt bất động.
Một tay không kiếm.
Một thân không pháp bảo.
Hoa Vân ngẩng đầu, một câu đạo lý vang lên giữa sấm chớp:
“Khi tâm chưa vững, cần tĩnh.
Nhưng khi đạo đã ngộcần phá.”
ẦM!!!
Một đạo khí lãng bùng lên từ thân thể hắn.
Tám đạo công kích bị chặn lại trong một khoảnh khắc.
Không ai thấy rõ hắn làm thế nào.
Chỉ thấy, cả ngọn núi run lên.
Phong, vũ, lôi, điện… tan tác.
Một kẻ trong tám người giật mình thốt lên:
“Hắn… hắn vượt qua rồi…
Trí không những chưa vỡ… mà đã dung đạo.”
Hoa Vân quay đầu, lần này nhìn thẳng Diệp Linh.
Ánh mắt… có một thoáng dịu đi.
“Ngươi là ai?”
“Vì sao… ta thấy đau khi nhìn thấy ngươi khóc?”
Diệp Linh không nói.
Chỉ mím môi, nước mắt trào ra.
Nàng hiểu, hắn vẫn chưa hoàn toàn nhớ lại.
Nhưng đạo tâm hắn… đã trở lại.
Phía xa, bầu trời bắt đầu nứt ra.
Không gian lộ ra tầng mây thứ hai
Một cánh cổng lớn với phù văn cổ hiện ra.
Một giọng nói vang vọng từ nơi sâu thẳm trong hư không:
“Người phá phong, bước vào cánh cổng.
Ván cờ chưa kết thúcnó mới chỉ bắt đầu.”
“ẦM!!!
Một đạo kim quang như thiên lôi giáng xuống từ đỉnh trời.
Không một dấu hiệu báo trước.
Không tiếng động cảnh báo.
Chỉ trong nháy mắtcánh cổng phù văn vừa hiện ra đã nổ tung thành vô số mảnh linh văn vỡ vụn, tan biến như cát bụi giữa cơn bão.
Tám tu sĩ đồng loạt lui lại, sắc mặt đại biến.
Không ai dám đỡ lấy đạo chỉ kia, vì nó không thuộc về bất kỳ ai trong bọn họ.
Lực lượng đó… vượt ra khỏi phạm trù của quyền lực lục tông.
Gió ngừng. Mưa ngừng.
Không gian như đông cứng lại trong vài hơi thở.
Rồi…
Một luồng linh khí lướt qua, mang theo mảnh giấy mỏng như tơ bay tới giữa không trung.
Tờ phong thư mở ra giữa không trung, chữ hiện rõ như được viết bằng pháp lực.
“Tất cả những ai có mặt hôm nayhãy nghe kỹ.”
“Cánh cổng vừa rồi là một sai sót.”
“Không có ai được bước vào.
Không có ai được hỏi vì sao.”
“Đạo đã gãy thì nên gãy, người đã quên thì để hắn quên.”
“Mọi hành động trái lời này, giết không tha.”
Dưới cùng của bức thư, không có tên.
Chỉ một ấn ký
Huy hiệu cổ xưa thuộc về một thế lực chưa từng được nhắc đến trong lịch sử tu chân giới suốt 500 năm qua.
Hoa Vân nhìn lên trời, vẻ mặt lạnh băng, không vui, không giận.
Diệp Linh siết chặt bàn tay, ánh mắt dâng lên bất phục, nhưng không dám nói.
Một cơn gió lạ lướt qua.
Bức thư cháy rụi trong không khí, tan vào mưa chưa kịp rơi xuống đất.
Và rồi…
Toàn bộ không gian trở lại tĩnh lặng.
Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Nhưng ai cũng biếtcó thứ gì đó, lớn hơn cả lục tông… đang dõi theo.”
“Không ai rời đi.
Không ai dám lên tiếng.
Cả tám tu sĩ chỉ đứng đó, ánh mắt giao nhau, mỗi người đều mang trong mình một nỗi bất an không thể gọi tên.
Hoa Vân không hỏi, không nói.
Chỉ đứng giữa bãi đất hỗn loạn.
Gió không thổi.
Mưa không rơi.
Thời gian như đang chờ hắn lựa chọn.
Bỗng một âm thanh vang lên trong đầu tất cả những người có mặt.
“Quên đi cũng là một loại đạo.
Ghi nhớ lại là nghịch thiên.
Hôm nay tha, nhưng sẽ không có lần sau.