Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-duong-xuan.jpg

Đại Đường Xuân

Tháng 3 3, 2025
Chương 37. Phía sau cố sự Chương 36. Lạc Dương, Lạc Dương
kinh-khung-thoi-dai-tu-tro-thanh-nguoi-thu-mo-bat-dau

Kinh Khủng Thời Đại, Từ Trở Thành Người Thủ Mộ Bắt Đầu

Tháng 2 6, 2026
Chương 844: Quy tắc trò chơi! Âm chức cùng giấy trắng! Chương 843: Điện thoại! Kiều Minh đề phòng cùng lý do!
mot-long-muon-chet-mot-van-nam-chuong-mon-moi-ta-roi-nui.jpg

Một Lòng Muốn Chết Một Vạn Năm, Chưởng Môn Mời Ta Rời Núi

Tháng 1 18, 2025
Chương 607. Tân nhân sinh Chương 606. Thế thiên hành đạo!
suat-dat-ta-chi-muon-trong-trot.jpg

Suất Đất: Ta Chỉ Muốn Trồng Trọt

Tháng 1 1, 2026
Chương 513: Kinh biến, ngoài ý muốn đoạt giải quán quân!!! Chương 512: Hồi cuối, liều chết đánh cược một lần
bc3b6cdfb6e42ee0e25bc50d96e601b5

Bắt Đầu Thưởng Ngàn Lần Võ Công Thiên Phú Tu Luyện

Tháng 1 16, 2025
Chương 131. Chương cuối Chương 130. Tam đại Chỉ cường giả
truong-sinh-tai-vo-hiep-the-gioi.jpg

Trường Sinh Tại Võ Hiệp Thế Giới

Tháng 2 3, 2025
Chương 464. Tiên Môn giáng thế Chương 463. Thái Sơ kiếm
tu-vong-tro-choi-ta-nhin-thau-het-thay-hoang-ngon.jpg

Tử Vong Trò Chơi: Ta Nhìn Thấu Hết Thảy Hoang Ngôn

Tháng 1 15, 2026
Chương 50: Phân tổ Chương 49: Hai bên tình huống
thon-truong-ta-thon-dan-deu-la-vo-dich-dai-lao.jpg

Thôn Trưởng: Ta Thôn Dân Đều Là Vô Địch Đại Lão

Tháng 1 25, 2025
Chương 197. Ta muốn miệng méo Chương 196. Đại kết cục
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 420: Không nguyên vẹn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 420: Không nguyên vẹn

“Người không cần biết. Không cần phải nhớ.

Người sống bình yên… không tốt hơn sao?”

Bên ngoài gió thổi rít, tiếng xé gió vang lên.

Một luồng khí tức lạ bao trùm cả sơn cốc.

Một mảnh phù thứ hai trong tay Diệp Linh bắt đầu nóng lên, tỏa ra ánh sáng tím mờ.

“Dùng lại.”

“Phong lại.”

“Và chấm dứt tất cả…”

Hoa Vân chậm rãi đứng dậy.

Hắn bước đến trước mặt Diệp Linh.

Nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng.

“Ta không biết ngươi đã hy sinh những gì…

Nhưng nếu có thứ gì đáng để nhớ lại

thì đó chắc chắn… là ngươi.”

Ngay lúc đó, bầu trời vang lên một tiếng nổ lớn.

Một đạo ánh sáng từ phương xa phá tan mây mù, chiếu thẳng xuống sơn cốc.

Một giọng nói trầm thấp vang lên, như từ thiên địa truyền xuống:

“Hoa Vân.”

“Ký ức của ngươi, không thể để mở.”

“Trở lại là… nghịch đạo.”

Mảnh phù trong tay Diệp Linh vỡ tung.

Nhưng lần này, nàng không hề giơ tay lên.

Chỉ đứng đó, ánh mắt kiên định.

“Nếu nghịch đạo là để người ấy sống thật…

Vậy thì ta chọn nghịch đạo.”

Một trận cuồng phong nổi lên.

Khí tức của Hoa Vân… hoàn toàn thức tỉnh.

Gió gào. Mưa đổ.

Và chiến ý… trỗi dậy sau một năm ngủ yên.”

“Sáng hôm sau.

Trên bàn đá trước hiên, nơi mỗi sáng Hoa Vân thường pha trà, một phong thư bọc lụa tím đã được đặt sẵn. Không ai thấy ai đưa, cũng không ai nghe tiếng động nào.

Diệp Linh mở ra.

Bên trong chỉ vỏn vẹn một hàng chữ, mực đỏ như máu:

“Ngươi không nên bốc đồng.”

Không ký tên. Không ấn tín. Nhưng luồng uy áp lạnh lẽo tràn ra từ tờ giấy ấy khiến nàng tê cứng cả người.

Nàng ngước mắt nhìn căn phòng bên trong.

Hoa Vân vẫn đang ngồi thiền, hai mắt nhắm lại, khí tức yên bình… nhưng mơ hồ đã có dao động.

“Họ đã biết.”

“Họ đang nhìn.”

Diệp Linh siết chặt lá thư, môi cắn đến bật máu.

“Ta sai… vì đã để người ấy nhớ lại?”

“Hay sai… vì muốn người ấy là chính mình?”

Gió lướt qua, cuốn theo phong thư vỡ vụn thành bụi, tan vào sương sớm.

Nhưng ánh mắt nàng không còn run rẩy như trước nữa.

“Nếu con đường ấy là sai…”

“Ta sẽ sai cùng người.”

“Trưa hôm đó.

Một đạo ánh sáng bạc lướt ngang trời, không người thấy rõ hình, không ai cảm nhận được khí tức. Khi Diệp Linh bước ra khỏi phòng bếp, một tấm phù màu đen đã nằm sẵn trên bàn, bên dưới đè bởi một phong thư không dấu niêm.

Nàng mở thư.

“Ngươi bốc đồng, sẽ chỉ hại hắn.”

“Hắn không nên nhớ, không được nhớ.

Ký ức kia… sẽ thiêu cháy đạo tâm hắn.

Không ai gánh nổi hậu quả.”

Bên dưới, nét chữ ngưng lại lạnh lẽo:

“Hãy sử dụng tấm phù. Đây là cơ hội cuối cùng.”

Diệp Linh nhìn tấm phù.

Màu đen sâu như vực, không có phù văn lấp lánh, không có khí tức dao động. Nhưng bàn tay vừa chạm nhẹ đã rung lên một nhịp như bị sét đánh.

Phong trí cấp độ ba.

Loại đã từng bị cấm trong tam giới vì… xóa vĩnh viễn toàn bộ tầng sâu ký ức.

“Không còn là phong…”

“Mà là… xóa.”

Diệp Linh lặng người rất lâu.

Cuối cùng, nàng đem tấm phù ấy đặt lên một chiếc hộp gỗ, phong kín bằng ba đạo khóa, giấu dưới nền đá sau bếp.

“Ta biết ta không mạnh.”

“Nhưng nếu hắn phải quên tất cả để sống…

Thì thà rằng hắn chết như một tu sĩ.”

Ngoài trời, mây đen kéo đến.

Một cơn mưa bất ngờ đổ xuống sơn cốc.

Giữa tiếng mưa rơi, một giọng nói xa xăm vang vọng qua từng tầng mây:

“Ngươi chọn…”

“…đối nghịch cả thiên đạo sao?”

Diệp Linh chỉ đáp khẽ, mắt hướng về phía căn phòng gỗ:

“Ta chỉ chọn… hắn.”

“Đêm khuya.

Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tầng mây, soi rọi vào gian phòng đá nhỏ nơi Diệp Linh ngủ.

Một âm thanh nhẹ như hơi thở vang lên, rồi tắt.

Khi nàng mở mắt, một phong thư và một tấm phù vàng nhạt đã nằm ngay ngắn trên bàn gỗ bên giường.

Nàng mở thư.

“Ngươi có thể giải phong trí.”

“Tấm phù này, là khóa ngược, sẽ tháo bỏ mọi phong ấn trong tâm trí hắn.”

“Nhưng hãy nhớ”

“Thứ ngươi đánh thức sau ngần ấy năm… sẽ không còn là hắn.”

“Một linh hồn bị chia cắt, ký ức đứt đoạn, đau đớn tích tụ… tất cả sẽ tạo nên một con người mới.”

“Hắn sẽ sống… nhưng ngươi có chắc, đó là người mà ngươi muốn sống cùng?”

Diệp Linh lặng người.

Nàng chạm nhẹ vào tấm phù, ánh sáng nhè nhẹ phát ra từ những đường khắc mảnh như tơ tằm. Tinh tế, nhưng sắc bén.

“Tự do… nhưng không nguyên vẹn.”

“Tỉnh lại… nhưng không còn là hắn.”

Một tiếng động khẽ vang lên từ phòng bên.

Hoa Vân đang nói mớ trong mộng, không rõ tiếng, nhưng đầy đau đớn.

Diệp Linh bước đến trước cửa phòng hắn.

Tay nàng khẽ run, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tấm phù vàng trong lòng bàn tay.

“Ta đã cố giữ hắn lại…”

“Nhưng nếu cái giá của bình yên là lãng quên…”

“Vậy thì thà để hắn…

Nhớ ra… tất cả.”

Trời không mưa.

Nhưng gió đêm rít qua khe đá, như đang cảnh báo, như đang khóc than.

Và trong lòng Diệp Linh, một lựa chọn đang hình thành.

Không thể cứu rỗi tất cả… nhưng nàng chỉ cần cứu… một người.”

“Sáng hôm sau.

Ánh nắng dịu nhẹ phủ xuống sơn cốc, tưởng như là một ngày yên bình.

Nhưng Diệp Linh lại biết, bình yên luôn đi kèm với báo hiệu của một phong thư.

Lá thư lần này được kẹp giữa hai chiếc lá phong đỏ, như thể đã được đặt từ đêm qua, âm thầm mà chuẩn xác.

Nét chữ quen thuộc, không lệnh, không đe dọa, nhưng vẫn khiến tim nàng siết lại:

“Ba mươi năm.”

“Nếu ngươi giữ phong trí đủ ba mươi năm, hắn sẽ tự thức tỉnh đúng lúc. Khi ấy thiên đạo sẽ dung thứ, mọi sự sẽ trở về bình thường.”

“Nhưng nếu ngươi phá phong bây giờ…”

“Thiên địa sẽ hỗn loạn. Ký ức chưa khôi phục, nhân quả chưa định hình, oán nghiệt chưa chấm dứt.”

“Tất cả những gì ngươi cố gắng, sẽ sụp đổ.”

“Và hắn… có thể vĩnh viễn không còn là người nữa.”

Không có phù chú đi kèm.

Chỉ là một thông điệp. Nhưng nặng như núi.

Diệp Linh lặng người, tay siết chặt mảnh thư đến mức ngón tay bật máu.

Ba mươi năm…

“Sư phụ… có lẽ khi người tỉnh lại, ta…”

“Có lẽ ta… chẳng còn ở đây nữa.”

Gió thổi qua khe núi, mang theo hơi lạnh từ phương bắc.

Diệp Linh không rơi lệ, chỉ lặng lẽ bước vào phòng.

Nàng đặt mảnh thư cạnh giường hắn. Và ngồi xuống.

“Vậy thì… ta sẽ chờ.”

“Dù ba mươi năm, hay ba trăm năm, ta vẫn ở đây.”

Hoa Vân vẫn ngủ.

Không biết có nghe thấy… nhưng trong giấc ngủ sâu, khóe mắt khẽ động.”

“Năm tháng trôi qua.

Sơn cốc ấy bị mây mù che phủ quanh năm, chẳng ai lai vãng, chẳng ai quấy nhiễu.

Một căn nhà nhỏ bằng đá đứng yên qua mùa tuyết phủ, qua nắng hè đổ lửa, qua vô số những ngày mưa lạnh.

Diệp Linh sống lặng lẽ.

Mỗi ngày đều như nhau: nấu cơm, quét sân, chép lại kinh thư, ngồi bên cửa sổ kể cho hắn nghe chuyện trong thiên hạ.

“Sư phụ, năm nay ở Tây Hoang lại có người phi thăng rồi.”

“Người ấy dùng đạo tâm mà không cần pháp bảo.”

“Nếu người tỉnh dậy, chắc chắn sẽ lại nói ‘họ không hiểu gì về đạo lý cả’ đúng không?”

Hoa Vân vẫn không đáp.

Chỉ yên lặng như một tượng đá, hơi thở vẫn đều đặn, dung mạo vẫn không đổi, nhưng trí vẫn bị phong, ký ức chưa hồi.

Mỗi lần đêm xuống, nàng đều kiểm tra phù ấn ba lần.

Chưa từng dao động.

Chưa từng phá giải.

Chưa từng gỡ bỏ.

Năm thứ hai mươi mốt.

Từ xa có người tìm đến. Là một thiếu nữ nhỏ tuổi, gọi nàng là “tiền bối” hỏi có phải nơi đây từng có một vị gọi là Hoa Vân.

Diệp Linh không trả lời. Nhưng ánh mắt thiếu nữ ấy lấp lánh như từng nghe qua rất nhiều truyền kỳ.

Nàng đưa cho Diệp Linh một cuộn tranh cuộn lại bằng lụa xanh, nói:

“Có người nhờ ta mang đến.

Bảo rằng… nên để người ấy nhớ.”

Rồi rời đi, không ngoảnh lại.

Năm thứ hai mươi chín.

Căn phòng đá vẫn y nguyên. Bếp vẫn cháy đều, lồng đèn vẫn thắp sáng.

Và Diệp Linh…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tien-pham-dong-tu.jpg
Tiên Phàm Đồng Tu
Tháng 2 24, 2025
su-huynh-cua-ta-qua-manh.jpg
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh
Tháng 3 20, 2025
bai-su-thai-thanh-bi-cu-tuyet-ta-lien-mo-ra-the-gioi-chi-dao
Bái Sư Thái Thanh Bị Cự Tuyệt, Ta Liền Mở Ra Thế Giới Chi Đạo
Tháng 10 3, 2025
21cf1f6798a208172cde880a9da4f1ae
Cấm Địa Thả Câu 50 Năm, Thánh Nữ Quỳ Cầu Ta Rời Núi
Tháng 1 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP