Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
di-san-ta-ban-ten-bach-phat-bach-trung-ken-ket-huyen-thit.jpg

Đi Săn: Ta Bắn Tên Bách Phát Bách Trúng, Ken Két Huyễn Thịt

Tháng 2 8, 2026
Chương 1167: Đại kết cục Chương 1166: Hoàng thất du lịch
tam-quoc-dai-han-co-the-cuu-moi-trung-son-tinh-vuong-xuat-quan.jpg

Tam Quốc: Đại Hán Có Thể Cứu , Mời Trung Sơn Tĩnh Vương Xuất Quan

Tháng 4 30, 2025
Chương 385. Đại kết cục Chương 384. Thành phá, quân Hán tiến Hứa Xương, Tào Tháo ở đâu?
vu-nhuc-su-phu-thuan-duong-thanh-the-tung-hoanh-the-gian

Vũ Nhục Sư Phụ, Thuần Dương Thánh Thể Tung Hoành Thế Gian

Tháng 2 3, 2026
Chương 467: Lạc Địa Indonesia Chương 466: đánh cược đi
mot-cay-dao-chem-khap-konoha.jpg

Một Cây Đao, Chém Khắp Konoha!

Tháng 1 18, 2025
Chương 193. Cảm tạ ngài, che ở ta trước người! Chương 192. Lấy cha ngươi thân phận, thu hồi các ngươi trên người Chakra!
tien-phap-kho-tu-cai-gi-bao-nguoi-nhin-xem-mot-lan-lien-biet.jpg

Tiên Pháp Khó Tu, Cái Gì Bảo Ngươi Nhìn Xem Một Lần Liền Biết?

Tháng 2 9, 2026
Chương 204: Phương Thốn sơn (hai) Chương 203: Phương Thốn sơn
toa-vong-truong-sinh.jpg

Tọa Vong Trường Sinh

Tháng 2 1, 2026
Chương 1233: Thiên địa âm dương Chương 1232: Phượng Hoàng Niết Bàn
toi-cuong-tho-hao-da-kiem-he-thong.jpg

Tối Cường Thổ Hào Đả Kiểm Hệ Thống

Tháng 2 18, 2025
Chương 209. Số mệnh đại chiến Chương 208. Có chuyện xảy ra
hoang-tuyen-nghich-hanh.jpg

Hoàng Tuyền Nghịch Hành

Tháng 2 8, 2026
Chương 858: Kịch chiến Chương 857: Đến phiên các ngươi, cho ta dâng lên diễn xuất!
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 419: Ngươi sống, hắn quên
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 419: Ngươi sống, hắn quên

Sớm muộn gì… cũng sẽ có kẻ đến giết ngươi.

Không phải vì thù,

mà vì sợ.”

Cánh cửa khép lại.

Trong căn phòng đá cũ kỹ, Diệp Linh mở ống trúc ra, bên trong chỉ có một phong thư ngắn:

“Ngươi đã trả một phần.

Phần còn lại… sẽ trả bằng thời gian.

Nếu may mắn,

ngươi sẽ sống đủ lâu để hiểu… vì sao không ai được phép nhớ.”

Bầu trời lúc ấy… bỗng sáng chói.

Từ sơn cốc phía xa, một tia sáng xuyên qua mây đen.

Đạo quang nhẹ như sương khói… nhưng mang theo khí tức mà cả ngàn dặm đều cảm nhận được.

Hoa Vân… đang thật sự tỉnh lại.

Diệp Linh không còn linh lực, không còn tông môn.

Nhưng nàng đứng dậy,

tay siết chặt phong thư,

ánh mắt, vẫn hướng về phía ánh sáng kia.

“Ta mở ra.

Vậy… ta sẽ theo đến cùng.”

“Trưa ngày thứ ba.

Giữa lúc ánh sáng từ sơn cốc vẫn còn đang rọi xuyên mây đen,

một đạo bạch quang cắm thẳng xuống ngay trước mặt Diệp Linh.

Không ai đưa. Không ai báo. Không có âm thanh.

Chỉ là… nó đến.

Một phong thư.

Và một tấm phù lấp lánh ánh tím, mang theo khí tức của Phong Thần Cấm Văn.

Diệp Linh mở thư, tay nàng run nhẹ, không phải vì sợ, mà là vì…

nàng biết, đây không còn là sự lựa chọn.

Nội dung thư chỉ vỏn vẹn mấy dòng:

“Cơ hội cuối cùng.

Muốn sống, phong lại trí của Hoa Vân.”

“Không cần hiểu, không cần hỏi.”

“Chọn.”

Không có tên người gửi. Không có ấn tín của bất kỳ tông môn nào.

Nhưng phù văn trên tấm phù kia… là thật.

Một lần thi triển, sẽ phong toàn bộ thần trí lẫn ý niệm.

Không để lại khả năng khôi phục.

Gió nổi lên.

Ngoài kia, từng đạo linh khí đã bắt đầu dao động dữ dội.

Sơn cốc rung nhẹ, như có một con hung thú đang dần mở mắt.

Diệp Linh siết chặt tấm phù.

Câu hỏi vang vọng trong đầu:

“Là sư phụ… hay là mạng sống của ta?”

“Ta sai… nhưng sai đến đâu?”

“Nếu ta phong… ta giết người thầy đã vì ta bị diệt danh.”

Nếu ta không phong… ta chính thức thành phản nghịch với toàn giới.”

Tấm phù nhẹ, nhưng như ngàn cân trong tay.

Một tấm phù, một lựa chọn…

cũng là một sinh tử.

Ngoài sơn cốc.

Một tiếng ầm nổ vang trời

trí niệm của Hoa Vân, bắt đầu trỗi dậy.”

“Ầm!!

Cả sơn cốc run rẩy như có một linh hồn cổ xưa thoát ra khỏi tầng đất sâu.

Trí niệm Hoa Vân, kẻ từng bị phong trí, kẻ từng bị điều khiển như một quân cờ

giờ đang dần tỉnh.

Diệp Linh siết chặt tấm phù.

Bên ngoài, từng đạo linh khí xoáy lên như lốc.

Trong mắt nàng, ánh sáng của sư phụ đang tỏa ra… không phải ánh sáng của một người thường,

mà là… ánh của người từng nhìn thấy quá nhiều.

Bước chân nàng chậm rãi tiến đến chỗ sư phụ.

Từng bước, từng bước… lòng run lên.

“Sư phụ…”

“Nếu ta phong lại… người sẽ quên ta, quên tất cả, trở thành một kẻ trống rỗng.”

“Nếu không… tất cả tông môn sẽ tới, ta sẽ bị giết, người cũng sẽ bị tru.”

Nàng quỳ xuống.

Tấm phù tím đặt ngay trước ngực Hoa Vân.

Sư phụ vẫn đang nhắm mắt, thần trí đã bắt đầu khôi phục.

“Xin lỗi.”

“Sư phụ từng vì ta chịu bao nhiêu dơ bẩn…

ta không thể để người sống tiếp trong cơn lốc của thiên hạ.”

“Ta sai rồi… nên lần này… để ta sửa.”

Tấm phù lóe sáng.

Một đạo ấn chú cổ xưa bật tung.

Phù văn xoáy thẳng vào mi tâm Hoa Vân,

trí niệm đang trỗi dậy… lập tức đông cứng.

Tiếng gào thét vô hình vang vọng, như linh hồn bị cắt lìa khỏi chính mình.

Một lần nữa, Hoa Vân… bị phong.

Ánh sáng tan đi.

Mọi thứ tĩnh lặng.

Không tiếng chim, không tiếng gió.

Chỉ còn một mình Diệp Linh ngồi đó, tay dính máu tươi, ánh mắt trống rỗng.

Bầu trời… trong xanh trở lại.

Không ai đến. Không ai kiểm chứng.

Chỉ có một phong thư khác nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt nàng.

“Làm tốt lắm.”

“Từ nay, ngươi sống.”

“Còn hắn, quên.”

Diệp Linh bật cười. Nhưng không có nước mắt.

Chỉ là… lòng nhẹ hơn, hoặc đã trống hơn.

“Ngươi sống… nhưng đã mất tất cả.”

“Và hắn, sẽ không bao giờ nhớ ngươi từng là gì.”

Trời trong. Nhưng trong lòng… không ai biết đã tắt nắng từ khi nào.”

“Thời gian, như chưa từng có giông bão.

Ba tháng. Sáu tháng. Một năm.

Sơn cốc vẫn lặng.

Hoa Vân sống như một phàm nhân: mỗi sáng dậy sớm pha trà, trồng hoa trước hiên, tối đến đọc sách, chép kinh.

Không tu luyện, không thần thông, không suy tư.

Diệp Linh cũng vẫn ở lại.

Mỗi ngày nấu ăn, quét dọn, canh giữ phía sau.

Không gọi là đồ đệ, không dám tự xưng gì cả.

Có người từng hỏi nàng:

“Người ấy… là gì của ngươi?”

Diệp Linh đáp:

“Là người từng dẫn ta nhìn thấy trời cao.”

Không ai còn nhắc đến quá khứ.

Không ai còn truy cứu những mật lệnh, những đan phương, những trận chiến trong mưa gió.

Tông môn yên ổn.

Liên minh không còn gửi thư.

Kẻ thù như đã biến mất khỏi thế giới.

Một ngày nọ, Hoa Vân cầm bút, viết lên một mảnh giấy:

“Tại sao mỗi khi ta nhìn trời xanh, tim lại đau nhói?”

Diệp Linh nhìn chữ ấy… không nói gì.

Chỉ cúi đầu, lặng lẽ thu giấy lại.

Mọi thứ…

đều yên.

Đều trôi.

Đều như chưa từng có gì xảy ra.

Nhưng tận sâu trong đôi mắt của người con gái áo trắng

vẫn có thứ gì đó chưa từng thật sự yên ổn.”

“Ngày hôm đó, trời xanh đến lạ.

Hoa Vân đứng bên giàn hoa tím trước hiên, tay cầm chén trà còn bốc khói.

Ánh mắt hắn lặng lẽ nhìn về phía sơn khẩu xa xa, nơi từng có tiếng gió gào, mưa rơi, máu chảy.

“Diệp Linh.” hắn gọi.

Thiếu nữ đang quét lá ngoài sân lập tức ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên:

“Sư phụ cần gì sao?”

Hoa Vân khẽ lắc đầu, giọng chậm rãi, bình thản đến mức khiến lòng người lạnh đi:

“Tại sao ta lại ở đây?”

“Ta là ai?”

Tim Diệp Linh như bị bóp nghẹt.

Tấm phù kia… phong trí, nhưng không phải xóa hẳn.

Những mảnh vỡ, rạn nứt, đang bắt đầu rò rỉ.

“Người là một tu sĩ, từng đi khắp thiên hạ. Nhưng bây giờ… người an ổn ở đây là tốt rồi.”

“Không cần phải nhớ.”

“Cái gì nên qua… cứ để nó qua.”

Hoa Vân gật đầu.

Nhưng tay hắn siết chặt chén trà đến nỗi… nứt ra.

“Ta không nhớ… nhưng đêm qua, ta thấy máu.

Một hồ nước, có người gục bên bờ, gọi tên ta.”

“Kỳ lạ… là ta không hề sợ.”

Diệp Linh không nói.

Nàng chỉ lặng lẽ thu dọn, đặt tay lên ống tay áo… nơi giấu một tấm phù thứ hai.

Liên minh từng để lại 3 tấm.

Một đã dùng.

Một là dự phòng.

Còn một, cấm không bao giờ mở.

Chiều hôm ấy, gió bắt đầu mạnh.

Một con chim đen từ phương xa bay đến, đậu lên lan can đá.

Dưới chân chim là một mảnh giấy nhỏ, viết tay:

“Hắn đang nhớ lại.”

“Ngươi biết phải làm gì.”

Diệp Linh nhìn dòng chữ, ánh mắt run rẩy.

Gió thổi tung tóc nàng.

Và trong tim… một câu hỏi nhen nhóm:

“Ta nên tiếp tục che chắn…

hay để người đó… trở lại?”

Mặt trời lặn sau đỉnh núi.

Bóng tối buông xuống.

Và trong đó… ký ức của Hoa Vân, bắt đầu trỗi dậy.”

“Đêm xuống.

Trăng treo trên đỉnh núi, ánh sáng bạc đổ dài xuống mặt đất phủ sương mù.

Trong căn phòng gỗ cũ kỹ, Hoa Vân ngồi bên bàn, trước mặt là ba bức tranh đã úa màu.

Không ai biết hắn lấy từ đâu ra.

Không ai biết hắn vẽ khi nào.

Một bức vẽ một trận chiến trong mưa, tám tu sĩ vây một người, người ấy chính là hắn.

Một bức khác vẽ một cô gái gục bên hồ, đôi tay dính máu, ánh mắt hoảng loạn.

Bức cuối cùng… là một tòa biệt viện trên núi, trước cổng có một bức tranh được phủ vải đen. Không thấy nội dung.

Diệp Linh bước vào.

Nhìn ba bức tranh ấy, sắc mặt nàng tái nhợt.

“Sư phụ, người…”

“Người đã vẽ lại từ ký ức?”

Hoa Vân không trả lời.

Chỉ ngước mắt nhìn nàng, đôi mắt đã không còn mơ hồ như trước.

“Ngươi là ai?”

“Tại sao mỗi lần ta nhớ ra điều gì… ngươi lại sợ hãi như vậy?”

Diệp Linh quỳ xuống, ôm lấy ba bức tranh, nước mắt rơi lên mặt giấy.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tiet-kiem-tien-nguoi-thang-lon-ta-dua-vao-keo-kiet-tong-nghe-phong-than.jpg
Tiết Kiệm Tiền Người Thắng Lớn, Ta Dựa Vào Keo Kiệt Tống Nghệ Phong Thần
Tháng 1 30, 2026
tu-tientu-pham-nhan-luyen-co-bat-dau.jpg
Tu Tiên:từ Phàm Nhân Luyện Cổ Bắt Đầu
Tháng 1 2, 2026
tuyet-the-kiem-de
Tuyệt Thế Kiếm Đế
Tháng 2 7, 2026
tam-quoc-tu-ket-thuc-dai-nhi-tac-bat-dau
Tam Quốc: Từ Tiệt Hồ Đại Nhĩ Tặc Bắt Đầu
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP