Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
lao-to-dai-nan-dem-den-lai-de-cuc-dao-de-binh-xuong-nui.jpg

Lão Tổ Đại Nạn Đem Đến, Lại Đề Cực Đạo Đế Binh Xuống Núi

Tháng mười một 25, 2025
Chương 328: Về trở lại địa cầu (Đại Kết Cục) Chương 327: Tại trong hỗn độn đúc lại Đại Hoang
toan-dan-lanh-chua-van-nang-diem-kinh-nghiem-cuong-hoa.jpg

Toàn Dân Lãnh Chúa, Vạn Năng Điểm Kinh Nghiệm Cường Hóa

Tháng 2 8, 2026
Chương 224: Chưởng thiên bình (. . . ) cần kiệm công việc quản gia Chương 223: Thông quan quy tắc, S Thiên phú chiến đấu ·Thú địch, gần trong gang tấc SSS Phản kích Đoạt Mạng
hong-hoang-ta-yeu-hoang-luc-ap-lien-chien-thap-van-dai-son.jpg

Hồng Hoang: Ta Yêu Hoàng Lục Áp, Liên Chiến Thập Vạn Đại Sơn

Tháng 1 17, 2025
Chương 705. Nguyên Sơ là dương, lừa gạt lần đầu là âm, Âm Dương Quy Nhất Chương 704. Mở lại Nguyên Sơ chi tuyền, tư niệm
giang-ho-noi-chuyen-nguoi.jpg

Giang Hồ Nói Chuyện Người

Tháng 2 8, 2026
Chương 660: Tới tự Tiêu Hữu Căn trả thù Chương 659: Nam Lạp hà khẩu ba điều lão lang
pokemon-bat-dau-tro-thanh-mot-ten-hai-tac

Pokemon: Bắt Đầu Trở Thành Một Tên Hải Tặc!

Tháng 2 3, 2026
Chương 1251: Linh hồn chi sơn Chương 1250: Kết bạn rời đi, ba hàng?
pho-chuc-nghiep-thanh-tuu-nhat-thong-ma-mon-theo-don-cui-bat-dau

Phó Chức Nghiệp Thành Tựu: Nhất Thống Ma Môn Theo Đốn Củi Bắt Đầu

Tháng 2 6, 2026
Chương 1104: Săn ma tràng ( thượng ) Chương 1103: Bàn nhược
ben-san-thuong-de.jpg

Bên Sân Thượng Đế

Tháng 1 17, 2025
Chương 638. Công đức viên mãn Chương 637. Kim quang đại đạo
sieu-vi-dien-chinh-phuc-he-thong.jpg

Siêu Vị Diện Chinh Phục Hệ Thống

Tháng 1 23, 2025
Chương 493. Không phải kết cục kết cục Chương 492. Tái mở ngôi sao Đại Hải hành trình tâm
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 418: Tội đã thành
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 418: Tội đã thành

Không có sát ý,

chỉ là một khúc ngoặt…

và một câu hỏi chưa lời đáp.

Đêm dài.

Diệp Linh ngồi đó, phong thư trong tay, mắt đỏ hoe…

Trước mặt nàng là hai con đường, một mù mịt, một không lối.

“Nếu đó là hi vọng cuối cùng…

Thì ta… sẽ cược.”

Sáng hôm sau.

Nàng mang thư, rời núi.

Một mình… bước vào cơn gió ngược dòng số mệnh.”

“Trời chưa sáng hẳn, sương mù bao phủ sơn đạo.

Diệp Linh một thân áo vải, bước đi trong yên lặng.

Tay nàng nắm chặt phong thư, từng bước từng bước hướng về vùng đất được chỉ định, nơi sâu trong Vân Đoạn Lĩnh, một nơi bị phong tỏa bởi lệnh cấm mấy chục năm nay, không ai dám đến.

Đó là nơi kẻ tạo ra phong trí từng ẩn cư.

Người của liên minh không dám nhắc đến tên hắn.

Chỉ gọi là: “Người Giám Sát Thứ Mười Ba.”

Suốt dọc đường, Diệp Linh không gặp ai.

Không tiếng thú, không khí tức, không linh khí.

Chỉ có sương mù… và một cảm giác như đang bị dõi theo.

Ba ngày sau.

Nàng đến nơi.

Một ngọn núi đá đen sì, đâm thẳng lên trời như cột trụ, không có đường lên, không có cửa vào.

Nhưng trên mặt đá… có một dấu tay.

Máu khô, đã từ rất lâu.

Nàng nâng phong thư lên, đặt vào dấu tay.

Một luồng sáng từ phong thư lan tỏa, thấm vào huyết ấn.

Tiếng “cạch…” khẽ vang, và đá nứt ra một khe nhỏ… vừa đủ cho một người đi vào.

Trong đó là bóng tối tuyệt đối.

Nhưng nàng không dừng.

Dù mỗi bước là một lần tim đập loạn, dù trong không gian vang vọng những âm thanh mơ hồ như lời thì thầm ma quỷ… nàng vẫn tiến.

Cuối cùng, nàng thấy hắn.

Kẻ ngồi giữa đại điện hoang tàn, áo trắng phủ bụi, mái tóc đã bạc,

nhưng khí tức… khiến mọi tu sĩ Hóa Thần đều phải quỳ xuống.

“Ngươi mang nó đến rồi.”

“Ngươi nghĩ… mình hiểu thứ trong thư đó sao?”

Diệp Linh không nói.

Nàng chỉ cúi người, đặt phong thư trước mặt hắn.

Không cầu xin, không hỏi han, nàng chỉ chờ.

Người kia cầm phong thư, tay run nhẹ.

Hắn mở thư, nhìn lướt qua, thở dài một tiếng:

“Vậy là… đã đến nước này rồi.”

Hắn ngẩng đầu, lần đầu tiên ánh mắt rọi thẳng vào nàng.

Trong mắt hắn không có sự sống, không có cảm xúc,

chỉ có… một khối trí tuệ lạnh lẽo không thể đo lường.

“Đổi một cơ hội tỉnh lại của Hoa Vân…

Được.

Nhưng hậu quả… sẽ rơi lên đầu ngươi.”

“Ngươi… có dám chịu?”

Diệp Linh quỳ xuống, dập đầu ba lần.

“Nếu sư phụ tỉnh,

ta… không hối.”

Người kia phất tay.

Một đạo ánh sáng lạnh như băng xuyên qua phong thư đã mở, hóa thành một luồng phù chú rơi vào mi tâm nàng.

“Từ giờ trở đi, nếu hắn tỉnh,

ngươi sẽ thay hắn… chịu lấy phán xét đầu tiên.”

Nàng gật đầu, không do dự.

Một tiếng nổ trầm thấp vang lên trong không gian, như có thứ gì đó vừa bị tháo ra.

Xa xa, trong sơn cốc…

ánh sáng từ mi tâm Hoa Vân, khẽ dao động.

Một khe rạn, vừa đủ… cho một ý niệm, bắt đầu trở lại.”

“Tin tức lan ra như gió.

Không ai biết bằng cách nào, chỉ sau một đêm, toàn bộ các tông môn lớn nhỏ trong tu chân giới đều đồng loạt nhận được một tin:

“Phong trí của Hoa Vân dao động.

Kẻ đó… sắp tỉnh.”

Thanh Vân Môn lập tức triệu hồi trưởng lão chiến lực cao nhất.

Thiên Đạo Tông, Huyền Thiên Tông, Long Hồn Tông, thậm chí cả Huyết Ma Giáo… đều rục rịch động binh.

Không ai dám coi nhẹ.

Hoa Vân, cái tên từng là trò cười vì những đạo lý lệch lạc,

giờ đã trở thành cơn ác mộng chưa thức tỉnh.

Một trưởng lão của Kim Ô Điện lạnh lùng nói trong hội nghị nội bộ:

“Chỉ cần hắn tỉnh lại…

Toàn bộ trận cục sẽ loạn.”

“Hắn biết quá nhiều.”

“Và hắn còn sống.”

Tại Ngọc Hư Cung, ba vị cung chủ mở bí địa, kéo ra một kiện linh binh cấm kỵ đã ngủ say ngàn năm.

Tại Băng Tâm Các, pháp khí truyền âm rung liên tục, thông báo 108 sát thủ áo trắng đã lên đường.

Ngay cả những tông môn trung lập như Bách Thảo Môn, Linh Quang Môn, Vạn Linh Môn…

cũng đều cử người bí mật đến vùng sơn cốc, nơi Hoa Vân đang nằm.

Trong vòng một ngày, toàn bộ tu chân giới… bắt đầu xao động.

Không ai biết ai là bạn.

Không ai biết ai sẽ ra tay trước.

Chỉ biết một điều:

Nếu hắn thật sự tỉnh, sẽ không ai còn giữ được chỗ đứng vững vàng.

Trận gió dữ… đang bắt đầu.

Từ một khe rạn nhỏ trong đạo tâm của một người,

lửa… đang bén vào thuốc súng.”

“Đêm đó, Diệp Linh vừa đặt chân trở lại sơn cốc, chưa kịp thở ra hơi, thì… một phong thư xuất hiện ngay trên lòng bàn tay nàng.

Không linh lực, không người truyền, không dấu vết.

Chỉ một tờ giấy cũ kỹ, nét chữ gãy gọn lạnh lẽo:

“Diệp Linh.

Ngươi đã làm điều không nên làm.”

“Phong trí là cấm giới,

Kẻ bị phong, đáng bị lãng quên.

Ngươi tự tay phá rào,

cũng tự tay mở cửa họa.”

Không có chữ ký.

Không có dấu hiệu người gửi.

Nhưng trên thư…

dính một vệt máu tươi chưa khô. Không phải của nàng.

Diệp Linh run tay.

Lòng bàn tay như có hàng vạn chiếc kim xuyên qua.

Nàng biết.

Ngay giây phút giao phong thư cho kẻ tạo ra phong trí, nàng đã vượt qua giới hạn mà tất cả đều im lặng duy trì.

Một ranh giới,

một luật ngầm,

một điều không được nhắc, không được làm.

Phía sau nàng… gió trong rừng bắt đầu xoáy mạnh.

Xa xa, ánh sáng từ chân trời… lấm tấm những bóng người.

Một, rồi hai, rồi mười… rồi hàng trăm.

Người của các tông môn đã đến.

Và họ biết, nàng là người mở cánh cửa này.

Từ nay,

mọi bước chân Diệp Linh đi,

đều mang theo lời cảnh báo lạnh như thép kia:

“Ngươi đã làm điều không nên làm.”

Và cái giá, sẽ đến.”

“Sơn cốc lặng như chết.

Không ai lên tiếng. Không ai ra tay. Nhưng tất cả đều nhìn về phía Diệp Linh, như nhìn một mồi lửa giữa kho thuốc súng.

Chính nàng,

là người phá phong trí.

Chính nàng,

là người làm trái điều cấm.

Ngay đêm đó, mưa rơi.

Một đạo lôi quang từ trời giáng xuống, cắt nát căn phòng nơi nàng đang ở.

Bên trong không ai bị thương… nhưng huyết tự đỏ như máu hiện trên vách đá:

“Máu trả bằng máu.

Đổi trí tuệ, phải đổi bằng tội nghiệt.”

Không ai nhận là chủ nhân của đòn đánh.

Không tông môn nào ra mặt.

Nhưng tất cả đều biết, lời cảnh cáo đã đến.

Từ trên cao.

Đêm thứ hai.

Diệp Linh mất đi cảm giác linh khí.

Kinh mạch nàng, vẫn nguyên vẹn, nhưng linh lực không còn đáp lại nữa.

Pháp khí không khởi động.

Phù văn không hiện hình.

Thần thức… như bị phong kín.

Nàng bị phong linh.

Một hình phạt thầm lặng nhưng tàn khốc.

Không án, không tuyên, không gông xiềng

chỉ một sự thật hiển hiện:

Tu đạo của nàng… đã dừng.

Hoa Vân vẫn chưa tỉnh.

Nhưng cái giá… đã bắt đầu rơi lên người nàng.

Lần đầu tiên, Diệp Linh cúi đầu thật sâu trong đêm mưa lạnh buốt, thì thào:

“Sư phụ… là ta sai rồi.”

“Mưa vẫn chưa dứt.

Cơn mưa dai dẳng như đang gột rửa tội nghiệt, nhưng không ai biết đang gột rửa cho ai.

Sáng hôm sau.

Diệp Linh tỉnh dậy trong căn phòng đá lạnh giá.

Không linh lực, không cảm ứng, không thần niệm.

Chỉ có cơ thể mệt mỏi, rã rời, như một phàm nhân.

Ngoài cửa, một bóng người lặng lẽ đứng chờ.

Là một thiếu nữ áo tím, đeo mặt nạ bạc, tay cầm một ống trúc phong ấn bằng bảy tầng pháp chú.

Nàng đưa ống trúc ra, nhẹ nhàng nói:

“Lệnh từ Liên Minh.”

“Tội đã thành.

Ngươi không còn là đệ tử của bất kỳ tông môn nào.

Kể từ hôm nay, thân phận, tự do.

Sinh, tồn, hoặc diệt… do chính ngươi định đoạt.”

Diệp Linh nhận lấy.

Ống trúc trong tay run nhẹ, không phải vì lạnh, mà vì nàng biết:

Từ nay,

nàng chính thức bị xóa tên khỏi giới tu chân.

Không tông môn, không hộ pháp, không hậu thuẫn.

Một người… ngoài cuộc.

Thiếu nữ áo tím xoay người rời đi, nhưng vừa bước khỏi cửa liền dừng lại, không quay đầu:

“Ngươi đã mở ra cánh cửa mà bao đời không ai dám đụng tới.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-mon-may-mo-phong
Không Tầm Thường Tông Môn Máy Mô Phỏng
Tháng 12 16, 2025
tien-gioi-de-nhat-nguoi-o-re
Tiên Giới Đệ Nhất Người Ở Rể
Tháng 12 16, 2025
chi-ton-tu-la.jpg
Chí Tôn Tu La
Tháng 1 19, 2025
bac-co-tien-toc-ky-danh-la-tan.jpg
Bắc Có Tiên Tộc: Kỳ Danh Là Tần!
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP