Chương 417: Ta không giết
Áo xám, mặt bị che bởi linh khăn, nhưng khí tức như vực thẳm sâu không thấy đáy.
Từng bước chân của hắn, mưa dạt ra hai bên.
Phong bão tách thành đường.
Không ai dám cản.
Hắn nhìn Hoa Vân nằm gục, máu loang khắp nền đá, linh khí vỡ nát, ánh mắt dại đi, không còn thần sắc.
“Chiến bại rồi sao…”
“Không có đạo tâm nào tồn tại khi phải sống trong mệnh lệnh người khác.”
“Không có trí tuệ nào giữ vững khi buộc phải chấp nhận sự điên loạn này.”
Hắn vung tay, một đạo phù lục màu đen hiện ra, xoay nhẹ trước ngực.
“Không cần giết.
Giết, quá dễ.
Ngươi không còn là uy hiếp.
Chỉ cần phong trí…”
“Mọi chuyện, sẽ kết thúc.”
Hoa Vân ngước nhìn, đôi mắt không còn phản kháng, chỉ là một tia trống rỗng vô tận.
Không là căm giận.
Không là bất phục.
Chỉ… buông bỏ.
“Phong.”
Một chữ vang lên.
Đạo phù xuyên thẳng vào mi tâm Hoa Vân.
ẦMMM!!
Tâm trí hắn…
sụp đổ.
Ý thức…
trở nên mơ hồ.
Diệp Linh từ xa lao đến.
Nhưng kẻ áo xám chỉ liếc nhìn
Không ra tay.
Không ngăn cản.
Không nói thêm gì.
Hắn chỉ lặng lẽ quay lưng, từng bước rời đi, hòa vào cơn mưa lạnh buốt.
“Một người biết quá nhiều, sẽ chẳng ai cho phép hắn sống lâu…”
“Nhưng một kẻ không còn trí…
Cũng chẳng còn là gì.”
Trận chiến kết thúc.
Mưa vẫn trút.
Hoa Vân, nằm đó, không còn là chính mình.”
“Tối hôm đó, trời vẫn mưa…
Diệp Linh dựng một mái hiên tạm dưới vách núi, gió tạt từng cơn, mưa lạnh buốt trút lên người nàng, nhưng nàng không để tâm.
Hoa Vân nằm yên, mắt mở nhưng vô hồn.
Hắn không nói, không nhúc nhích, không còn linh lực dao động.
Chỉ thở yếu ớt, như một phàm nhân vừa mất hết tất cả.
“Sư phụ…” Diệp Linh run giọng, nhẹ đặt tay lên trán hắn.
Ấn chú của phong trí vẫn còn.
Một đạo phù văn mờ nhạt chập chờn ngay mi tâm, như khóa chặt mọi hồi ức, cảm xúc, lý trí.
“Bọn họ… lấy đi tất cả rồi…”
“Nhưng ta… vẫn ở đây.”
Nửa đêm.
Mưa chưa dứt, nhưng giữa màn nước lạnh lẽo, một bóng người xuất hiện phía xa.
Không khí đông lại, linh lực như thủy triều tràn tới, kẻ kia không che giấu tu vi.
Hóa Thần hậu kỳ.
Diệp Linh đứng chắn trước Hoa Vân, tay nắm chặt kiếm.
“Ngươi là ai?”
Người kia không đáp, chỉ ném tới một vật, một mảnh ngọc phù vỡ đôi.
“Hắn từng cứu một người…
Giờ có người… trả lại nửa nhân tình.”
Hắn đặt xuống một bình ngọc, rồi quay lưng, không nói thêm lời.
Chỉ một câu văng vẳng trong gió:
“Ngươi muốn hắn tỉnh…
Phải đánh đổi thứ mà người thường không dám đánh đổi.”
Diệp Linh run rẩy ôm lấy bình ngọc.
Ánh mắt nàng nhìn về phía sư phụ, người từng đứng giữa phong vũ, từng giết hàng chục kẻ chỉ trong một ánh mắt.
Giờ đây… nằm như xác không hồn.
“Ta đánh đổi.”
“Không cần nghĩ.”
“Chỉ cần người… quay lại.”
Giữa đêm mưa gió, trong một sơn cốc hẻo lánh,
Diệp Linh bắt đầu mở nắp bình ngọc…
Một quyết định…
không thể quay đầu.”
“ẦMMMM!!
Ngay khi nắp bình ngọc chỉ vừa hé ra một khe nhỏ, một luồng kiếm khí vô hình xé gió đánh tới!
Bình ngọc vỡ tan.
Khí tức trong đó chưa kịp thoát ra đã bị đánh tan trong hư không.
Không còn cách nào quay lại.
Một kẻ bước ra từ màn mưa.
Tóc dài, áo đen, sát khí nhàn nhạt như sương lạnh, nhưng mỗi bước chân như đè nặng cả thiên địa.
Hắn nhìn Diệp Linh… không nói gì, rồi xoay ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Hoa Vân.
“Kẻ như hắn… nếu giải phong.”
“Chính là nghịch lệnh liên minh.
Tội danh, tự giải trí ấn.
Hậu quả, vạn giới không dung.”
Diệp Linh giận run người, ánh mắt đỏ hoe, tay cầm kiếm nhưng cũng biết, thực lực cách biệt một trời một vực.
Kẻ kia không ra tay sát thương, nhưng lời nói như đinh đóng cột.
“Sư phụ ta… đã làm gì sai?
Bị ép phong trí.
Bị đẩy vào hư vô.
Giờ còn không cho hắn có lại một tia ý thức?”
Kẻ đó cười nhẹ, không phải cười nhạo, mà là một nụ cười… của kẻ hiểu rõ hơn ai hết thứ mà Diệp Linh đang cố phủ nhận.
“Không phải vì hắn sai.”
“Mà vì nếu hắn tỉnh…
Mọi thứ mà các ngươi gọi là ‘bình thường’ sẽ không còn tồn tại nữa.”
“Tội của hắn…
Không nằm ở những gì hắn làm.
Mà là ở những gì hắn biết.”
Hắn quay người, bóng lưng khuất trong mưa gió.
Chỉ để lại một câu:
“Muốn giữ hắn sống…
Thì để hắn ngủ.”
“Nếu ngươi phá phong
Tự mình chôn hắn vào đất chết.”
Mưa lớn hơn.
Phong ấn trên trán Hoa Vân nhấp nháy một thoáng rồi ổn định lại.
Tựa như… đang cảnh cáo.
Một lần nữa phá phong, sẽ là đoạn tuyệt.
Diệp Linh quỳ gục.
Tay nàng siết chặt nắm tro vụn từ bình ngọc, nước mưa hòa lẫn nước mắt.
Không ai thấy nàng khóc, chỉ thấy nàng ngồi lặng trước một người… đã không còn là chính mình.
Giữa đêm tối, một lời thầm thì vang lên trong gió:
“Sư phụ… ta sẽ không để họ cướp ngươi lần nữa.”
“Ngày hôm sau.
Trời quang mây tạnh, sau bao ngày mưa gió, mặt trời cuối cùng cũng lộ ra nơi chân trời xa.
Diệp Linh ngồi bên cạnh Hoa Vân, lặng lẽ lau sạch từng vết máu khô còn sót lại trên áo hắn.
Phong ấn vẫn còn, yên lặng mà uy hiếp.
Hắn vẫn chưa tỉnh.
Thình lình… một tiếng gõ vang lên nơi mép đá.
Một bóng người đứng đó, tay cầm phong thư, quần áo thấm sương sớm, thần sắc lạnh nhạt.
“Gửi cho Hoa Vân.
Không được mở nếu hắn chưa tỉnh.”
“Nếu cô gái kia dám xem, chết.”
Người đó để thư xuống, quay lưng đi ngay, không nói thêm lời.
Trên bì thư chỉ vỏn vẹn một dòng chữ tay run rẩy:
“Đến lúc… lựa chọn.”
Diệp Linh cầm bức thư, lòng đầy nghi hoặc.
Mở, là trái lệnh.
Nhưng nếu giữ mãi… thì Hoa Vân vĩnh viễn không biết mình phải lựa chọn điều gì.
Nàng nhìn sư phụ mình, người từng dạy nàng mọi đạo lý, dù sai, vẫn là thầy.
Giờ đây lại bị trói buộc bởi vô số lệnh cấm, phong ấn, chỉ vì biết quá nhiều.
Gió nhẹ thổi, phong thư trên tay nàng run lên khe khẽ.
Trong mắt nàng… dần hiện lên một tia quyết tuyệt.
“Nếu là lựa chọn…
Vậy để ta là người thay ngài… chọn lần đầu.”
Nàng không mở thư.
Chỉ lặng lẽ giấu nó vào tay áo.
Rồi đứng dậy.
Mắt nhìn về xa xa, phía chân trời nơi sương mù chưa tan.
“Chỉ cần còn sống…
Ta sẽ tìm cách… phá hết những xiềng xích này.”
Một đoạn mới… sắp bắt đầu.
Trong khi Hoa Vân vẫn chìm trong tĩnh lặng, thế giới ngoài kia… đang bắt đầu chuyển động.”
“Đêm hôm đó, trời lại trở gió.
Diệp Linh ngồi bất động bên bếp lửa nhỏ trong khe đá.
Tay nàng siết chặt phong thư, ánh mắt lặng lẽ dõi về phía sư phụ, Hoa Vân vẫn không nhúc nhích, vẫn vô tri.
Bất chợt, đất rung nhẹ.
Một dao động kỳ dị từ lòng núi truyền đến.
Gió ngưng.
Lửa tắt.
Một bóng người lặng lẽ bước ra từ sâu trong sơn đạo.
Không ai thấy hắn đi đến từ đâu.
Không có linh lực dao động.
Không có sát khí.
Chỉ có… một thứ khiến da đầu tê dại:
Quyền uy của kẻ từng đứng trên tất cả.
Hắn dừng trước Diệp Linh.
Không nhìn nàng, chỉ nhìn Hoa Vân.
“Thật sự đáng tiếc.”
Diệp Linh đứng bật dậy, tay nắm chuôi kiếm.
“Lại là người đến cấm phong?
Muốn giết thì cứ ra tay, đừng vòng vo nữa!”
Người kia cười nhẹ.
Một nụ cười… như đã thấy trăm nghìn lần người phản kháng yếu ớt giữa đại cục.
“Ta không giết.”
“Ta đến… để hỏi ngươi một câu.”
“Nếu… có thể đổi một tia tỉnh lại của hắn…
bằng việc ngươi đem bức thư đó giao cho kẻ tạo ra phong ấn,
ngươi… có dám không?”
Không khí đông cứng lại.
Gió gào rú.
Ánh lửa lập lòe bốc lên lần nữa, tự cháy.
Diệp Linh siết phong thư trong tay, máu chảy ra từ lòng bàn tay.
“Ngươi nói… ta mang thứ này đến cho kẻ tạo ra phong trí?”
“Kẻ đó là ai?”
Người kia cười:
“Ngươi không cần biết.
Chỉ cần chọn.”
“Giao thư, hắn có thể tỉnh.
Giữ lại, hắn sẽ vĩnh viễn không trở lại.”
Hắn rời đi ngay sau đó, không nói thêm, không ép buộc.